Sáng / Tối
Tối hôm đó sau khi về đến phòng trọ, việc đầu tiên tôi làm không phải thay đồ mà là mở laptop.
Trang truyện quen thuộc hiện lên, bình luận dưới chương mới vẫn đang tăng lên không ngừng theo từng giờ. Tôi lướt xuống đọc vài dòng, vừa đọc vừa cảm thấy có chút buồn cười, không biết nói gì.
Một độc giả viết:
“Cảm giác tổng tài này đang chuẩn bị theo đuổi nữ chính rồi.”
Một người khác trả lời:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-viet-truyen-ve-sep-cua-minh&chuong=6]
“Tôi cược tổng tài sẽ ghen trước.”
Tôi nhìn chằm chằm hai dòng bình luận đó vài giây rồi khẽ thở dài.
Nếu mấy người biết tổng tài ngoài đời đang yêu cầu tôi dạy anh cách theo đuổi chính tôi, chắc phần bình luận sẽ biến thành hiện trường hỗn loạn.
Có khi lại thành một cuộc đấu khẩu giữa các độc giả mất.
Tôi đặt tay lên bàn phím, chuẩn bị viết chương mới. Nhưng vừa gõ được hai dòng thì điện thoại rung lên.
Tin nhắn mới.
Người gửi: Tạ Cảnh Thâm.
Tim tôi đập hơi lệch một nhịp.
“Tới nhà chưa?”
Tôi nhìn màn hình, suy nghĩ một lúc mới trả lời.
“Rồi.”
Chưa đầy mười giây sau anh đã nhắn tiếp.
“Chương mới viết chưa?”
Tôi nhìn dòng chữ đó, khóe miệng giật nhẹ.
Tổng tài nhà người ta buổi tối xem báo cáo tài chính, còn tổng tài này lại đi hỏi tiến độ… truyện ngôn tình.
“Đang viết.”
Anh trả lời ngay.
“Viết tôi tốt một chút.”
Tôi nhìn chằm chằm màn hình mất ba giây.
“Anh không phải nói phải viết đúng thực tế sao?”
Tin nhắn trả lời đến rất nhanh.
“Thực tế là tôi không lạnh lùng như trong truyện.”
Tôi ngẩn người một chút, sau đó bật cười.
Nếu Tiểu Mễ nghe được câu này chắc sẽ cười đến ngất.
Có phải chúng ta đang nói cùng một người không vậy?
***
Sáng hôm sau khi tôi bước vào phòng marketing, Tiểu Mễ đã ngồi sẵn ở bàn, vẻ mặt giống hệt một phóng viên điều tra.
Ánh mắt nhìn tôi chằm chằm như thể sẽ không bỏ sót bất kỳ một biểu cảm nào.
“Chi Hạ.”
“Ừ?”
“Cậu hôm qua đi đâu?”
Tôi cố giữ vẻ bình tĩnh, nói bâng quơ.
“Đi dạo.”
Tiểu Mễ lập tức nheo mắt hỏi ngay.
“Với ai?”
“…Bạn.”
“Bạn nào?”
Tôi nhìn cô ấy ba giây rồi nói nhỏ.
“Tạ tổng.”
“Aaa…”
Tiểu Mễ đứng bật dậy, biểu cảm trên mặt khoa trương.
Cả phòng marketing lập tức quay đầu nhìn chúng tôi đầy hóng hớt.
Tôi vội vàng kéo cô ấy ngồi xuống, ghé sát lại.
“Nhỏ thôi!”
Tiểu Mễ hạ giọng nhưng ánh mắt vẫn sáng rực.
“Cậu với sếp đang hẹn hò thật à?”
“Không phải.”
“Vậy là gì?”
Tôi suy nghĩ một lúc rồi trả lời một cách vô cùng nghiêm túc.
“Thực hành.”
Tiểu Mễ ngơ ra.
“Thực hành cái gì?”
“Tổng tài theo đuổi nữ chính.”
Tiểu Mễ nhìn tôi như thể tôi vừa nói mình là người ngoài hành tinh.
“Cậu đang viết truyện quá nhiều rồi đúng không?”
Tôi thở dài không biết phải bắt đầu từ đâu.
Nếu tôi nói thật rằng Tạ Cảnh Thâm muốn tôi dạy anh cách theo đuổi tôi thì chắc cô ấy sẽ gọi xe cấp cứu.
Đúng lúc đó điện thoại tôi rung lên.
Tin nhắn mới.
“Tôi đang ở dưới.”
Tôi đọc xong liền cảm thấy có gì đó không ổn.
Mới chín giờ sáng.
Anh xuống đây làm gì?
Tiểu Mễ lập tức nghiêng người qua nhìn.
“Sếp nhắn gì?”
Tôi chưa kịp trả lời thì cửa phòng marketing mở ra.
Thư ký của tổng giám đốc đứng ở cửa.
“Lâm Chi Hạ, Tạ tổng tìm cô.”
Cả phòng im lặng, không quay qua cũng biết tai họ đang dựng lên hóng chuyện.
Tiểu Mễ quay sang nhìn tôi, ánh mắt cực kỳ phức tạp.
“Tôi bắt đầu tin cậu rồi.”
***
Khi tôi xuống sảnh công ty thì thấy Tạ Cảnh Thâm đang đứng gần cửa kính. Anh mặc áo sơ mi trắng đơn giản nhưng vẫn nổi bật giữa đám nhân viên đi ngang qua.
Tôi bước tới: “Anh tìm tôi?”
Anh gật đầu: “Đi ăn sáng.”
Tôi ngạc nhiên: “Bây giờ?”
“Ừ.”
“Tôi đã ăn rồi.”
Anh nhìn tôi hai giây.
“Ăn thêm.”
Tôi cảm thấy logic của tổng tài thật sự rất khác người bình thường.
Nhưng cuối cùng tôi vẫn đi theo anh sang quán cà phê bên kia đường.
Chúng tôi ngồi xuống bàn gần cửa sổ. Anh gọi hai phần bánh mì và hai ly cà phê.
Tôi nhìn anh.
“Tại sao anh lại rảnh thế?”
Anh bình thản đáp.
“Tôi đang thực hành.”
Tôi suýt phun cà phê.
“Thực hành cái gì?”
Anh nhìn tôi.
“Em quên rồi sao?”
“Tôi đang học cách theo đuổi em.”
Tôi nhìn quanh quán.
May mà không ai nghe thấy.
“Anh nói nhỏ thôi!”
Anh nhíu mày khó hiểu.
“Tại sao?”
“Bởi vì chúng ta đang ở nơi công cộng!”
Anh suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
“Hiểu rồi.”
Sau đó anh hạ giọng xuống một chút.
“Tôi đang theo đuổi em.”
Tôi: “……”
Giảm âm lượng nhưng nội dung vẫn y nguyên.
Chúng tôi ăn sáng xong thì quay lại công ty. Khi bước vào thang máy, tôi phát hiện trong đó có thêm một người.
Đó là Lục Thành, trưởng nhóm thiết kế của công ty.
Anh ta khá thân thiện với tôi, thỉnh thoảng còn giúp tôi chỉnh sửa poster quảng cáo.
“Chi Hạ.”
Anh ta cười.
“Sáng nay đến sớm vậy?”
“Ừ.”
Chúng tôi bắt đầu nói chuyện về dự án mới. Tôi không để ý đến Tạ Cảnh Thâm đứng phía sau cho đến khi thang máy lên đến tầng mười.
Lục Thành nói: “Tối nay nếu rảnh chúng ta có thể cùng bàn thêm về ý tưởng.”
Tôi còn chưa kịp trả lời thì giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
“Không rảnh.”
Cả tôi và Lục Thành cùng quay lại.
Tạ Cảnh Thâm đứng đó, vẻ mặt bình tĩnh.
Lục Thành hơi ngạc nhiên.
“Tạ tổng?”
Anh gật đầu.
“Chi Hạ tối nay có việc.”
Tôi chớp mắt.
“Tôi có việc gì?”
Anh nhìn tôi một cái.
“Em quên rồi sao?”
Tôi cố nhớ.
Không có mà.
“Quên cái gì?”
Anh nói rất tự nhiên.
“Em phải dạy tôi cách theo đuổi em.”
Lục Thành: “……”
Tôi: “……”
Thang máy vừa mở cửa.
Lục Thành bước ra ngoài với vẻ mặt cực kỳ phức tạp.
Tôi đứng trong thang máy thêm ba giây rồi quay sang nhìn Tạ Cảnh Thâm.
“Anh vừa nói cái gì vậy?”
Anh nhìn tôi.
“Thật mà.”
Tôi hạ giọng.
“Anh không thể nói vậy trước mặt đồng nghiệp!”
Anh suy nghĩ hai giây.
“Vậy lần sau tôi sẽ nói riêng.”
Tôi cảm thấy mình sắp phát điên.
***
Buổi chiều tôi mở trang truyện của mình.
Bình luận mới nhất hiện lên.
Một độc giả viết:
“Tôi cảm giác tổng tài sắp ghen rồi.”
Tôi nhìn dòng chữ đó thật lâu.
Sau đó thở dài.
Có lẽ độc giả của tôi… hiểu nam chính hơn cả tôi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận