Sáng / Tối
Tôi bắt đầu nhận ra một chuyện.
Tạ Cảnh Thâm có một khả năng đặc biệt.
Anh có thể làm ra những hành động rõ ràng là đang ghen… nhưng lại nói bằng giọng cực kỳ bình tĩnh rằng mình không hề ghen.
Ví dụ như tin nhắn tôi vừa nhận được.
“Tại sao không ăn ở căn tin?”
“Bởi vì em sẽ lại nói chuyện với người khác.”
Tôi nhìn màn hình điện thoại vài giây rồi bật cười.
Đây gọi là gì?
Nếu đây không phải ghen thì chắc phải gọi là… quan tâm xã hội.
Tôi trả lời lại.
“Anh ghen à?”
Tin nhắn trả lời đến rất nhanh.
“Không.”
Hai giây sau anh nhắn thêm một dòng.
“Tôi chỉ nghĩ ăn ở ngoài sẽ yên tĩnh hơn.”
Tôi nhìn chằm chằm hai dòng tin nhắn đó.
Ừ.
Yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức không có đồng nghiệp nam nào xuất hiện.
Mười hai giờ trưa.
Tôi bước xuống sảnh công ty.
Xe của Tạ Cảnh Thâm đã đậu sẵn trước cửa.
Tôi mở cửa ghế phụ ngồi vào.
Anh liếc nhìn tôi một cái rồi khởi động xe.
“Đi đâu?”
“Ăn cơm.”
“Tôi biết là ăn cơm.”
“Tôi hỏi là ăn ở đâu.”
Anh suy nghĩ một chút rồi nói.
“Một nơi không có đồng nghiệp của em.”
Tôi bật cười.
“Anh vẫn nói mình không ghen à?”
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt cực kỳ bình tĩnh.
“Tôi không ghen.”
“Vậy tại sao lại tránh đồng nghiệp của tôi?”
Anh suy nghĩ hai giây rồi trả lời một câu khiến tôi không biết nên cười hay nên khóc.
“Bởi vì họ quá nhiệt tình.”
Nhà hàng anh chọn là một quán nhỏ khá yên tĩnh gần công ty. Không gian không sang trọng kiểu nhà hàng cao cấp, nhưng lại rất dễ chịu.
Chúng tôi vừa ngồi xuống thì phục vụ mang menu tới.
Tạ Cảnh Thâm nhìn menu một lúc rồi nói.
“Em gọi đi.”
Tôi mở menu ra.
Giá cả rất… thân thiện.
Tôi ngạc nhiên nhìn anh.
“Anh chọn quán này à?”
“Ừ.”
“Tổng tài trong truyện của tôi thường dẫn nữ chính đi nhà hàng rất đắt.”
Anh bình thản trả lời.
“Nhưng em không thích.”
Tôi ngơ ra.
“Sao anh biết?”
Anh gấp menu lại.
“Em gọi món đầu tiên có giá rẻ nhất.”
Tôi: “……”
Tôi không ngờ tổng tài lại có khả năng quan sát chi tiết đến vậy.
Trong lúc chờ món, tôi lấy điện thoại ra xem bình luận truyện.
Chương mới tôi đăng tối qua đang được bàn tán khá sôi nổi.
Một độc giả viết:
“Tôi cảm giác tổng tài này bắt đầu ghen rồi.”
Một người khác trả lời:
“Nhưng anh ta chắc chắn sẽ không thừa nhận.”
Tôi đọc xong thì vô thức liếc nhìn người đàn ông đang ngồi đối diện.
Tạ Cảnh Thâm đang rót nước.
Ánh mắt bình tĩnh như thể anh hoàn toàn không biết trong đầu tôi đang nghĩ gì.
Tôi đột nhiên hỏi.
“Anh có đọc chương mới của tôi không?”
Anh gật đầu.
“Có.”
“Anh thấy thế nào?”
Anh suy nghĩ hai giây.
“Khá giống thực tế.”
Tôi suýt làm rơi điện thoại.
“Anh thừa nhận mình ghen rồi à?”
Anh nhấp một ngụm nước.
“Không.”
Tôi bật cười.
“Vậy đoạn nào giống thực tế?”
Anh đặt ly nước xuống bàn.
Ánh mắt nhìn thẳng vào tôi.
“Đoạn tổng tài đứng trong phòng thiết kế một tiếng.”
Tôi im lặng hai giây.
Sau đó hỏi rất nghiêm túc.
“Anh thật sự không ghen à?”
Anh suy nghĩ một lúc rồi nói.
“Tôi chỉ muốn quan sát.”
“Quan sát cái gì?”
Anh trả lời cực kỳ bình thản.
“Xem người đàn ông đó có điểm nào tốt hơn tôi.”
Tôi: “……”
Đây là kiểu không ghen gì vậy?
Đồ ăn được mang lên.
Chúng tôi bắt đầu ăn.
Trong lúc ăn tôi kể cho anh nghe chuyện trong phòng marketing sáng nay.
“Tiểu Mễ nói cả phòng đều nghĩ anh đang theo đuổi tôi.”
Anh gật đầu.
“Ừ.”
Tôi chớp mắt.
“Anh không thấy vấn đề gì à?”
“Có.”
“Vấn đề gì?”
Anh nhìn tôi.
“Em vẫn chưa đồng ý.”
Tôi nghẹn cơm.
“Khoan đã.”
“Anh đang theo đuổi tôi thật à?”
Anh nhìn tôi như thể câu hỏi này rất kỳ lạ.
“Chúng ta không phải đã thỏa thuận rồi sao?”
“Tôi tưởng đó chỉ là… thực hành.”
Anh suy nghĩ hai giây.
“Thực hành cũng là thật.”
Tôi bắt đầu cảm thấy logic của tổng tài lại xuất hiện.
Sau khi ăn xong chúng tôi quay lại công ty.
Vừa bước vào sảnh, tôi đã thấy Tiểu Mễ đứng gần cửa.
Cô ấy nhìn thấy chúng tôi liền chạy tới.
“Chi Hạ!”
Sau đó cô ấy quay sang Tạ Cảnh Thâm.
“Tạ tổng.”
Anh gật đầu nhẹ.
Tiểu Mễ nhìn chúng tôi vài giây rồi hỏi tôi nhỏ giọng.
“Cậu lại đi ăn với sếp à?”
Tôi còn chưa kịp trả lời thì Tạ Cảnh Thâm nói rất bình tĩnh.
“Ừ.”
Tiểu Mễ lập tức tròn mắt.
“Tạ tổng, anh… đang theo đuổi Chi Hạ à?”
Tôi suýt ngã.
Ai hỏi kiểu thẳng thắn vậy!
Tôi vội vàng kéo tay Tiểu Mễ.
“Đừng hỏi linh tinh!”
Nhưng Tạ Cảnh Thâm lại trả lời rất tự nhiên.
“Đúng.”
Cả sảnh công ty im lặng ba giây.
Tiểu Mễ nhìn tôi như thể vừa chứng kiến một sự kiện lịch sử.
“Tôi biết ngay mà!”
Tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng.
“Tạ tổng!”
Anh nhìn tôi.
“Sao?”
“Anh không thể nói vậy trước mặt mọi người.”
Anh suy nghĩ hai giây.
“Vậy lần sau tôi sẽ nói với em trước.”
Tôi: “……”
Không phải ý đó!
Chiều hôm đó khi tôi mở trang truyện của mình, tôi nhìn thấy một bình luận mới.
“Cảm giác tổng tài này rất trà xanh, nhưng lại rất tinh tế.”
Tôi đọc xong thì nhớ lại cảnh Tạ Cảnh Thâm nói với Lục Thành.
“Chi Hạ tối nay có việc.”
Và cảnh anh bình thản nói trước mặt Tiểu Mễ.
“Ừ, tôi đang theo đuổi cô ấy.”
Tôi nhìn màn hình laptop thật lâu.
Sau đó khẽ cười.
Có lẽ độc giả của tôi lại đoán đúng rồi.
Tổng tài trong truyện của tôi bắt đầu theo đuổi nữ chính.
Còn tổng tài ngoài đời…
Hình như cũng đang làm điều tương tự.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận