Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tôi Viết Truyện Về Sếp Của Mình

Chương 5: Tổng tài học cách theo đuổi

Ngày cập nhật : 2026-04-16 10:26:30

Nếu có người hỏi cảm giác khi bị tổng tài yêu cầu “dạy anh cách theo đuổi em” là gì, tôi có thể trả lời rất thành thật.

Đó là cảm giác đầu tiên trong đời tôi muốn mở laptop sửa lại cốt truyện của chính mình.

Bởi vì trong truyện tôi viết, tổng tài lạnh lùng tuy không biết cách theo đuổi nữ chính, nhưng ít nhất anh ta vẫn giữ được một chút… tự trọng.

Còn Tạ Cảnh Thâm thì khác.

Anh đứng trước mặt tôi trong công viên, ánh đèn vàng rọi xuống vai áo sơ mi trắng của anh, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ.

“Vậy em dạy tôi.”

Tôi nhìn anh vài giây, rất nghiêm túc suy nghĩ xem đây có phải là một kiểu đùa mới của người giàu hay không.

“Tôi… dạy anh?”

“Ừ.”

“Dạy anh theo đuổi tôi?”

“Ừ.”

Anh gật đầu ba lần, cực kỳ tự nhiên.

Tôi bắt đầu cảm thấy logic của thế giới đang có chút vấn đề.

“Không phải bình thường con trai sẽ tự nghĩ cách sao?”

Tạ Cảnh Thâm suy nghĩ hai giây rồi nói một câu khiến tôi suýt sặc không khí.

“Nhưng em là tác giả.”

Tôi ngơ ra.

“Ý anh là?”

Anh nhìn tôi rất bình tĩnh.

“Em viết tổng tài theo đuổi nữ chính rất nhiều lần. Kinh nghiệm chắc nhiều.”

Tôi: “……”

Tôi viết truyện chứ không phải thực hành ngoài đời!

Nhưng nhìn vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc của anh, tôi lại không nói được câu phản bác.

Chúng tôi tiếp tục đi dọc con đường ven hồ. Tôi cố gắng nghĩ ra một câu trả lời hợp lý để thoát khỏi tình huống này, nhưng đầu óc lại tự động quay về chuyện khác.

Nếu độc giả của tôi nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ phát điên.

Tổng tài trong truyện của tôi ít nhất cũng còn giữ vẻ lạnh lùng.

Còn tổng tài ngoài đời đang hỏi tôi cách theo đuổi chính tôi.

Sau vài phút im lặng, tôi quyết định nói thật.

“Tôi cũng không biết.”

Tạ Cảnh Thâm quay sang nhìn tôi.

“Không biết?”

“Ừ.”

Tôi thở dài.

“Tôi chưa từng được theo đuổi.”

Anh khẽ nhướng mày.

“Thật sao?”

“Thật.”

Tôi nhìn xuống mặt hồ.

“Trước giờ toàn viết trong truyện thôi.”

Không khí im lặng hai giây.

Sau đó tôi nghe thấy tiếng cười rất khẽ.

Tạ Cảnh Thâm đang cười.

Không phải kiểu cười lớn, chỉ là khóe môi hơi cong lên, nhưng đủ để khiến tôi ngạc nhiên.

Tôi nhìn anh.

“Anh cười cái gì?”

Anh lắc đầu.

“Không có gì.”

Tôi nghi ngờ nhìn anh vài giây nhưng không hỏi thêm.

Chúng tôi đi thêm một đoạn thì phía trước xuất hiện một quầy bán kem nhỏ. Có mấy cặp đôi đang đứng xếp hàng, tay cầm kem vừa ăn vừa cười nói.

Tạ Cảnh Thâm dừng bước.

“Tổng tài trong truyện của em có mua kem cho nữ chính không?”

Tôi lập tức cảnh giác.

“Có.”

Anh gật đầu.

“Vậy em đứng đây.”

Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì anh đã đi về phía quầy kem.

Tôi đứng đó, gió đêm thổi nhẹ qua vai áo, nhìn bóng lưng cao ráo của anh chen vào hàng người. Một tổng giám đốc mặc áo sơ mi trắng đứng xếp hàng mua kem giữa một đám sinh viên đại học, cảnh tượng này thực sự có chút… không hợp lý.

Năm phút sau anh quay lại, trên tay cầm hai cây kem.

Anh đưa cho tôi một cây.

“Tổng tài trong truyện của em sẽ chọn vị gì?”

Tôi nhìn cây kem.

“Dâu.”

“Ừ.”

Anh gật đầu.

“Đúng rồi.”

Tôi cắn một miếng kem, vị dâu ngọt ngọt lan ra trong miệng. Không hiểu vì sao tôi đột nhiên cảm thấy buổi tối hôm nay có chút… không thực tế.

Một lúc sau tôi mới nhớ ra chuyện quan trọng.

“Khoan đã.”

Anh nhìn tôi.

“Sao?”

“Tại sao anh lại đọc truyện của tôi?”

Tạ Cảnh Thâm im lặng hai giây.

Sau đó nói rất bình tĩnh.

“Vô tình thấy.”

Tôi không tin lắm.

“Anh đọc đến chương nào rồi?”

Anh suy nghĩ một chút.

“Chương nữ chính bị tổng tài trừ lương lần đầu.”

Tôi suýt làm rơi cây kem.

Đó chính là chương tôi viết dựa trên… trải nghiệm thật của mình.

Tôi nhìn anh, giọng đầy nghi ngờ.

“Anh không thấy nhân vật đó hơi giống mình sao?”

Anh trả lời cực kỳ bình thản.

“Có.”

Tôi ngạc nhiên.

“Vậy anh không tức à?”

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt sâu thẳm.

“Tại sao phải tức?”

“Bởi vì tôi viết anh thành tổng tài độc đoán.”

Anh suy nghĩ hai giây.

“Không đúng sao?”

Tôi: “……”

Tôi không biết nên gật đầu hay lắc đầu.

Chúng tôi ăn kem xong thì quay lại bãi đỗ xe. Trên đường đi, tôi thấy điện thoại rung liên tục. Khi mở ra xem, tôi phát hiện nhóm chat của phòng marketing đang nổ tung.

Tiểu Mễ gửi một tin nhắn.

“Chi Hạ đang ở đâu vậy?”

Một người khác trả lời.

“Chắc đang ăn tối với sếp.”

Tiểu Mễ lập tức gửi một biểu tượng mắt sáng lấp lánh.

“Cập nhật tình hình đi!”

Tôi nhanh chóng tắt điện thoại.

Nếu để họ biết tôi đang đi dạo công viên với Tạ Cảnh Thâm chắc ngày mai cả công ty sẽ biết.

Xe dừng trước cửa khu trọ của tôi. Tôi chuẩn bị mở cửa xuống xe thì Tạ Cảnh Thâm đột nhiên gọi.

“Lâm Chi Hạ.”

Tôi quay lại.

“Dạ?”

Anh nhìn tôi vài giây.

“Chương tiếp theo em định viết gì?”

Tôi suy nghĩ một chút.

“Tổng tài bắt đầu theo đuổi nữ chính.”

Anh gật đầu.

“Vậy em viết đi.”

Tôi nhíu mày.

“Viết gì?”

Anh khởi động xe.

Giọng nói vẫn bình tĩnh.

“Viết đúng những gì xảy ra hôm nay.”

Tôi đứng ngoài xe, nhìn chiếc xe rời đi.

Gió đêm thổi qua, mang theo cảm giác là lạ trong lòng.

Tôi lấy điện thoại ra, mở trang truyện của mình.

Bình luận mới nhất hiện lên ngay trước mắt.

Một độc giả viết: “Tôi cảm giác tổng tài sắp bắt đầu theo đuổi nữ chính rồi.”

Tôi nhìn dòng chữ đó thật lâu.

Sau đó khẽ thở dài.

Có lẽ độc giả của tôi… đoán đúng rồi.




[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-viet-truyen-ve-sep-cua-minh&chuong=5]

Bình Luận

0 Thảo luận