Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 369  ·  1.9%

Sau khi Hội trưởng Hiệp hội lời cáo buộc, ánh của tất cả mọi người trong họp đều đổ dồn về Sở Hòa.

Cô bình thản lắng nghe những thóa mạ đó, không còn chút sắc sảo, cố chấp u ám của ngày trước.

Gương mặt tái nhợt gần như suốt tuy vẫn lặng nhưng đôi mắt hạnh trong veo trên khuôn mặt nhỏ nhắn tế cỡ bàn tay khiến cô thật thuần khiết và vô tội.

So với Sở Hòa của trước hiện tại hoàn toàn hai người khác hẳn.

"Hướng dẫn giả Sở Hòa, điều gì muốn nói Cố Lẫm lên tiếng hỏi.

Người không phải do cô giết, nguyên chủ cũng không tự nhiên vô cớ ra tay.

Vì vậy, trong lòng Sở Hòa hề thấy hổ thẹn, tự tin giúp cô dần lấy bình tĩnh.

"Không có gì ạ."

Cô lắc đầu.

Hội trưởng Hiệp hội giận dữ hỏi: "Cô thừa nhận giết con trai tôi rồi sao?"

Tiếng gào của lão vừa dứt, Mặc Bạch bỗng chậm đứng dậy, rồi từ tốn mở

"Tôi..."

Sở Hòa liếc nhìn qua vội vàng nhận tội cậu một bước: "Là tôi giết."

Sắc mặt của những người thay đổi liên tục, có Lệ Kiêu là chống tay đầu không biết đang suy điều gì, còn Lê Mặc Bạch chậm rãi quay sang nhìn cô.

"Mọi người xem, chính miệng đã thừa nhận rồi."

Hội trưởng Hiệp hội quay sang Lẫm:

"Tổng chỉ huy, tôi không chấp hòa giải, cô ta đền mạng cho con trai tôi!"

Nếu không vì Sở Hòa Hướng dẫn giả - không chịu sự phán xét của pháp thông thường khiến Bạch phải nhúng tay vào, thì ông đã sớm khiến cô phải chết hôm qua.

Bạch Kỳ lên tiếng trước, hỏi Hòa: "Tại sao làm vậy?"

Sở Hòa đáp: "Là anh ta tôi trước, tôi chỉ phòng vệ chính đáng."

"Cô ta nói phòng vệ chính là phòng vệ chính sao?"

Hội trưởng Hiệp hội quay sang mũi dùi về phía Kỳ:

"Cho dù anh là Chấp chính của Bạch Tháp Trung là Đoàn trưởng Đoàn kỵ sĩ Thiếu soái, thì cũng không bao che cho kẻ giết người."

"Nếu không, dù có phải đánh cái mạng già này, nhất định sẽ liên kết với hiệp của cả bảy khu để đòi lại công bằng từ Tháp Trung Tâm."

Hai tháng qua nếu không phải họ can thiệp, ông đã sớm đem "món hàng" phế là Sở Hòa này giao người kia làm vật liệu nghiên rồi và con trai ông ta đã không phải chết.

Sở Hòa quay sang hỏi Tùng: giám sát quan, camera phòng tôi, anh đã cho người chưa?"

"Ca... Camera? Camera gì cơ?"

Nghe đến đây, sắc mặt Hội Hiệp hội lập tức nên khó coi.

Ông ta hiểu rõ đức tính con trai mình nhất.

Hôm qua ông ta cũng định hiện trường xem không, nhưng căn nhà của Sở cho đến giờ vẫn bị của Bạch Tháp phong tỏa.

Tùng ngước mắt nhìn Sở Hòa, có ý định lên cũng chẳng hề động đậy.

Sở Hòa: "..."

Đúng là một lũ người không điều!

Tùng khẽ rũ mắt, quả nhiên đoạn dây leo nơi tóc cô đang quất loạn xạ.

Đầu ngón tay anh khẽ chạm thiết bị liên lạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-dua-vao-khong-gian-trong-cay-toi-khe-oc-voi-chin-chien-binh-cap-cao&chuong=7]

"Không sao cả."

Sở Hòa thầm may mắn đã không có ý dựa dẫm vào ai.

Cô mở viên đá quý trên lấy ra con chip trữ rồi đẩy về phía Tùng.

"Tôi vẫn còn bản sao

Hình ảnh giám sát được chiếu giữa bàn họp.

Camera thời đại này giống như quay bằng điện thoại, cả hình ảnh lẫn âm thanh.

Khi thanh tiến trình chạy dần, Hòa nhận ra ngoại Hội trưởng, những người khác có không nhìn vào màn hình lại đang quan sát cô.

Chỉ nhìn qua trang phục quý và những cử chỉ ý duy trì vẻ thanh cao nguyên chủ, có thể thấy ta cực kỳ coi trọng tôn quý tộc của mình.

Còn Sở Hòa lúc này chỉ một chiếc váy đơn mái tóc được dây leo xanh cho kiểu nửa xõa đầy thiếu nữ, trông vô hại như chú thỏ lạc vào bầy sói.

Sở Hòa cũng từng nghĩ đến bị lộ sơ hở.

Nhưng cô nhận ra, dù bắt chước lối sống tộc của nguyên chủ, cô cũng tài nào học được khí u ám, sắc sảo và điên đó.

Cuối cùng đành phải từ bỏ.

Video chạy được hơn nửa, đột Sở Hòa phát hiện phim đã bị cắt xén.

Đoạn nguyên chủ tự nổ biển thần đã biến mất.

Đây không phải là nội dung thẻ nhớ mà ra từ chiếc nhẫn.

Sở Hòa nhìn về phía Tùng.

Tùng không thèm nhướng mắt, khi chiếu đến cảnh nguyên mất kiểm soát, dùng dây leo chặt và siết chết con Hội trưởng, anh liền nhấn nút dừng.

"Kết quả xét nghiệm thuốc của dẫn giả Sở Hòa được gửi cho ông. Vị Hướng giả giúp con trai ông thuốc vào tinh thạch cũng đã bắt."

Tùng đưa ra kết luận:

"Thưa Hội trưởng, việc Hướng dẫn Sở Hòa phòng vệ đáng là sự thật!"

"Thuốc đó chỉ là... Có chết đâu."

Hội trưởng Hiệp hội không phục, xanh mét nói:

"Dù là phòng vệ thì cũng là phòng vệ mức."

"Thưa ông Hội trưởng, tiểu thư Hòa là Hướng dẫn Chiến binh cố ý xâm hại dẫn giả là trọng tội."

Lê Mặc Bạch từ tốn lên

Sở Hòa hơi ngạc nhiên.

Cô luôn cảm thấy tính cách Lê Mặc Bạch khá lo, không ngờ cậu lại có nói ra lời này, cô kìm được mà nhìn cậu.

Lê Mặc Bạch chậm rãi quay ngây ngô nhìn lại

"Hướng dẫn giả gì chứ?"

Hội trưởng tức đến run người:

"Cô ta chỉ là một phế cấp F bị hỏng tinh thần, ngay cả việc xoa cũng không xong, tính là dẫn giả gì?"

Lê Ưu Ân vò mái đầu quạ, nói: "Tiểu thư Hòa quả thực là Hướng dẫn trị liệu, còn về cấp thì..."

Hội trưởng phẫn nộ hét lớn: người đều bao che cô ta! Là lãnh đạo Bạch mà lại biết luật phạm trong mắt các người còn có pháp Tinh hệ không?"

"Hội trưởng bình tĩnh." Lê Ưu quay sang Sở Hòa.

"Hướng dẫn giả Sở Hòa, phiền thả thực thể tinh của mình ra một chút."

"Vâng."

Sở Hòa bước ra khoảng trống ghế, tập trung ý để giải phóng thực thể tinh

Đầu tiên là một luồng sáng dịu nhẹ xuất hiện chân mày, sau đó ánh sáng bao quanh cơ thể cô biến thành từng sợi dây leo, dần vươn ra ngày càng nhiều.

Đột nhiên, Sở Hòa cảm thấy thần lực hơi mất soát.

Tùng là người đứng gần cũng nhận ra điều

Giọng anh lạnh lùng như thường

"Thưa Hội trưởng, ông đã xác tiểu thư Sở Hòa Hướng dẫn giả trị liệu. Về án này, chúng tôi sẽ lạc với ông sau."

Không để ông ta kịp nói lời nào, anh dứt tắt kết nối liên lạc.

Sở Hòa không còn kìm nén nữa, thực thể tinh dây leo đột ngột bùng nổ khắp nơi.

"..."

Lại là cái "động tơ hồng" thuộc.

Thôi xong rồi, sao mình gây ra rắc rối thế này cơ chứ.

Không biết những người đang ngồi đây có hoảng loạn chứ Sở Hòa thì hoảng lắm

Cô sợ bị phán đoán muốn tấn công họ, vàng nói:

"Mọi người đừng cử động, để tìm cách thu lại."

Không gian chìm vào tĩnh lặng chốc lát, Lê Mặc chậm chạp hỏi:

"Chú ơi, đây là thăng cấp sao?"

Giọng Lê Ưu Ân không giấu vẻ kinh ngạc đầy sướng:

"Đúng vậy, đã thăng lên cấp rồi. Cộng thêm tinh lực mà Duy Nhân chia sẻ cô ấy, hiện giờ cô cấp D+."

Sở Hòa tranh thủ liếc nhìn gian của mình, thân Thần đã có thêm một đoạn phục lại sức sống.

Cô lập tức cảm thấy phấn

Xem ra chỉ cần dùng tinh lực của Chiến binh tưới tắm cho cây Thần là thể nâng cao cấp bậc dẫn giả của mình.

Cần câu cơm của cô ổn rồi!

Mất khoảng mười phút, Sở Hòa thu hồi được hết "tổ tông" này về, phòng họp cùng mới thấy lại ánh

Cô lặng lẽ một tay lau hôi trên trán cuống, một tay kéo nốt sợi leo cuối cùng đang bám lấy bàn họp về.

"Đừng căng thẳng, cô mới phân thành Hướng dẫn giả liệu, chưa kiểm soát thành thạo thần lực là chuyện bình

Bạch Kỳ ôn tồn nói:

"Tháng sau Bạch Tháp Trung Tâm một khóa đào tạo cho Hướng dẫn giả, cô trực qua đó nhé."

Sở Hòa không ngờ Bạch Kỳ muốn cô đến bên anh.

Hai tháng trước, khi nguyên chủ ở lại Bạch Tháp Tâm để gần gia đình, thậm đã từng mở lời cầu anh.

Nhưng lại bị anh dịu dàng chối: "Rời khỏi nơi sẽ tốt cho cô hơn."

Lệ Kiêu và Lê Mặc Bạch đồng thời ngước mắt Bạch Kỳ.

Sở Hòa còn đang do dự biết có nên đồng hay không, thì thấy Tùng lại tục phát video giám sát căn nhà của nguyên chủ.

Nhưng lần này hình ảnh không quan đến nguyên chủ, là cảnh cô vừa mới xuyên tới.

Trong video, sau khi nguyên chủ xuống khoảng ba đến phút thì đột nhiên "sống lại".

Cả căn phòng đầy dây leo héo bỗng bừng tỉnh sống, cô lén lút tiếp cận chết của con trai Hội Hiệp hội...

Nếu không phải cô và nguyên có cùng một khuôn và giữa chừng thật sự không thay người, thì tuyệt đối không ai tin cô chính là chủ.

Thế nhưng trong phòng họp không ai tỏ ra ngạc rõ ràng họ đã xem đoạn này từ trước.

"Tiểu thư Sở Hòa, mời thích."

Giọng nói lạnh lùng của Tùng lên.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận