Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 369  ·  3.5%
(NP) Dựa Vào Không Gian Trồng Cây, Tôi Khế Ước Với Chín Chiến Binh Cấp Cao
Chương 13: Cô còn đáng ghét hơn cả cô ta
28/03/2026 14:53· 1,782 từ

Nồi nước lẩu buổi tối do đích thân Sở Hòa tay xào nhân.

Mùi cay nồng sặc sụa Mặc Bạch phải vội mở toang tất cả các sổ.

Lệ Kiêu bật máy hút hệ thống thông gió, tay đứng ngoài phòng bếp, lùng hỏi:

"Đây là phương thức tra mới mà cô vừa nghĩ đấy à?"

Sở Hòa tắt bếp, cười mắt đáp:

"Hai người một người rửa một người thái thịt đi, nấu thêm một nồi canh và canh cà chua là xong."

Khi cô cười, đôi mắt lánh như ánh sao, bên trái hiện lên một lúm tiền nhàn nhạt.

Những sợi dây leo tự tóc cô thành bím rồi gọn lên, trên đó còn xuyết vài bông hoa trông vừa dịu dàng lại vừa khiết.

Khóe miệng Lệ Kiêu khẽ đậy, anh hừ lạnh một rồi quay sang trút giận Lê Mặc Bạch:

"Cô ta bảo cậu rửa kìa."

"Ồ, được."

Sở Hòa lấy thịt vừa mua từ trong không ra.

Lệ Kiêu nhìn chằm chằm sau gáy cô:

"Tôi nhớ trước đây hề có dị năng không này."

Lê Mặc Bạch từ tốn vòi nước:

"Nó được phân tách ra với nhân cách của chị đấy."

Chị?

Sở Hòa lập tức phấn hẳn lên, cô ghé sát vào cậu: "Gọi lại tiếng nghe xem nào."

"Rầm!"

Lệ Kiêu cắm phập con xuống thớt, ánh mắt lạnh và sắc lẹm:

"Mau rửa đi, tôi đang để thái đây."

Sở Hòa rụt cổ lại lập tức.

Nồi lẩu được dọn lên Sở Hòa múc cho mỗi một bát canh cà chua

Bát của Lê Mặc Bạch rắc thêm rau thơm và lá, còn Lệ Kiêu không hành nên chỉ cho thơm.

"Ngon quá."

Lê Mặc Bạch lộ vẻ nhiên, cậu nói:

"Anh Bạch Kỳ ở xa lần sau tôi có thể chú của mình đến được

"Được chứ."

Sở Hòa rất thích sự thiện của cậu.

"Ăn lẩu thì phải đông mới ngon."

Lệ Kiêu không mấy để nếm thử một ngụm.

Anh bỗng khựng lại.

Ánh mắt anh nhìn Sở trở nên phức tạp:

"Không gian có thể khiến liệu trở nên thuần khiết

"Chỉ có thể thanh lọc 50% thôi."

Giống như hàng nhái vậy, xử lý thế nào cũng không thể biến thành thật được.

"Khi nào thì cô làm và đồ ngọt?" Lê Bạch hỏi.

"Chiều mai sau khi tan

Ăn xong và vệ sinh nhân xong, Sở Hòa bật bị liên lạc lên để kê thu nhập hôm

Tính cả những món đồ Kiêu đã thanh lý giúp, cộng cô thu về 19,3 tinh thạch.

Cô chuyển toàn bộ vào khoản chung của bốn người.

Vẫn còn nợ 14,12 triệu thạch nữa.

Chỉ dựa vào đồng lương chắc cô phải sống thêm trăm năm nữa mới trả được.

Sở Hòa tuyệt vọng ném bị sang một bên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-dua-vao-khong-gian-trong-cay-toi-khe-oc-voi-chin-chien-binh-cap-cao&chuong=13]

Vẫn phải theo đội đi nhiệm vụ thôi.

Theo cô biết, tiền của người Lệ Kiêu đều kiếm từ việc đi làm nhiệm tiêu diệt chất ô

Cách một bức tường, Lệ nghe thấy tiếng thông báo khoản, sau khi liếc nhìn, mặt anh bỗng trở vô cùng khó coi.

...

Sở Hòa ngủ không yên nửa đêm mơ màng nghe tiếng cửa phòng vang lên, hoàn toàn bừng tỉnh.

Dưới ánh trăng sáng, tức nhìn rõ Lệ Kiêu đứng lù lù bên đầu

Người dọa người là chết đấy biết không?

Sở Hòa tim đập thình vội bật đèn đầu giường

Thấy anh ăn mặc chỉnh thậm chí còn đeo cả tay như sắp đi ra cô thắc mắc hỏi:

"Có chuyện gì vậy?"

Lệ Kiêu chỉ dùng đôi sắc sảo nhìn chằm chằm cô.

"... Tôi là nhân cách phân tách ra mà."

Đôi mắt Lệ Kiêu tối lại, anh đưa tay tháo mặt nạ đen vàng bên trái ra.

Một vết sẹo dài nằm ngang gò má trái của

Tim Sở Hòa khẽ run

Hai người nhìn nhau hồi chậm rãi ngồi dậy, tay khẽ chạm lên vết đó.

Nhưng Lệ Kiêu đột nhiên giận, anh bóp chặt tay rồi đẩy mạnh cô ngã

Cả buổi chiều nay vẫn tốt đẹp, Sở Hòa không sao nửa đêm không ngủ lại nổi trận lôi như thế.

Bất chợt, cô nhớ tới số ô nhiễm 83% của

Ô nhiễm tinh thần quả dễ khiến người ta trở bạo ngược.

"Để tôi xoa dịu cho nhé?"

Lệ Kiêu vẫn im lặng nói một lời.

Sở Hòa vòng tay qua anh, kéo anh xuống để vầng trán sát nhau.

Mười phút trôi qua, đến vã mồ hôi hột ngay cả lối vào kênh tinh thần của Lệ cô cũng không tìm thấy.

Cô buông lỏng vòng tay, bệt xuống giường thở dốc.

"Hay là anh thả sợi tinh thần ra để dẫn tôi một chút đi."

"Mặc Bạch và Duy Nhân làm như thế à?"

Lệ Kiêu cuối cùng cũng tiếng, giọng nói tuy lạnh nhưng không còn chút bạo nào.

Sở Hòa đã chắc chắn không đến để nhờ xoa cô cảnh giác lùi lại sau một chút, nói:

"Cấp bậc của tôi anh chênh lệch quá lớn."

"Cô định trốn đi đâu?"

Anh đột ngột ấn lòng, lạnh lùng hỏi:

"Sở Hòa, cô đã tính số nợ còn lại phải trong bao lâu chưa?"

Lòng bàn tay anh áp thắt lưng cô nóng hổi, ngón tay siết chặt như bóp nghẹt cô, Sở khó chịu ra sức đẩy anh

"Đã nói là tôi sẽ cách trả sớm nhất có mà."

Nghe vậy, lệ khí trên Lệ Kiêu không những không mà còn tăng thêm, anh mai:

"Muốn hủy hôn, nhưng lại quyến rũ cái thằng ngốc Mặc Bạch đó."

"Bây giờ ngay cả tôi Bạch Kỳ cô cũng không tha, là sợ anh ấy thèm lo bệnh ô của cô nữa đúng không?"

Quả thực là có đó, nhưng Sở Hòa cũng lòng muốn xoa dịu mối hệ với họ, hy khi hủy hôn hai bên sẽ quá oán hận nhau.

"Tôi nói đúng rồi chứ

Trong mắt Lệ Kiêu đầy vẻ chán ghét như lần gặp mặt.

"Chút ơn huệ nhỏ mọn thì đáng là gì, hay để tôi cho cô biết, với đàn ông thế mới là sự lấy lòng thực

Anh ép người xuống, bờ Sở Hòa bị răng anh vào đau nhức.

Thể lực giữa Hướng dẫn Chiến binh quá chênh một đóa hoa yếu ớt mặt với cơn cuồng bão tố, mọi sự vùng vẫy trở nên vô nghĩa.

Đột nhiên, Lệ Kiêu dừng tiếng thở dốc nghẹn ngào tai khiến sự cuồng bạo mắt anh dần tan

Anh quay đầu lại, thấy mắt đã trượt dài nơi mắt Sở Hòa.

Nụ cười lấp lánh ban chợt lướt qua tâm trí

Anh ngồi dậy, đầu ngón đeo găng đã ướt đẫm.

Người trên giường môi sưng trên chiếc cổ trắng ngần trước ngực đầy rẫy vết vòng eo thon để chi chít những dấu vân tay anh.

Lệ Kiêu sững sờ một anh dời mắt đi, gằn

"Xem chúng tôi như để đùa giỡn, cô còn ghét hơn cả cô ta!"

Sở Hòa ngẩng đầu, ánh giận dữ:

"Anh cho rằng tôi ô nhiễm mà tính toán các anh, nhưng đến nước rồi, dù tôi không gì cả, lẽ nào Bạch Tháp bỏ mặc tôi chết sao?"

Lệ Kiêu "rầm" một tiếng sầm cửa phòng lại.

Lê Mặc Bạch đứng chặn cho anh xuống lầu.

"Tránh ra!"

Lê Mặc Bạch mạnh bạo anh vào phòng.

Hình chiếu của Bạch Kỳ lên trên bàn làm việc Lê Mặc Bạch.

"Ba người các cậu hiện đều ở Bạch Tháp khu nửa đêm cậu lao ra như thế, ngày mai đồn bay khắp nơi thì làm kiểu gì?"

"Trò cười về chúng ta ít sao?"

Lệ Kiêu bực bội giật găng tay ra.

Khi Bạch Kỳ nhìn thấy dấu vết trên găng tay ánh mắt thanh tú thoáng lại, anh mệt mỏi day thái dương, nói:

"Tinh thần của cậu bị nhiễm nặng rồi, bình tĩnh đi."

Lê Mặc Bạch hỏi: "Tôi thể đi cùng chị Sở không, hình như chị ấy thích ở một mình."

"Đi đi."

Bạch Kỳ dặn dò: "Đưa trúc cho cô ấy, nhưng không được leo lên giường."

Lê Mặc Bạch vâng lời.

Trời vừa hửng sáng, Lệ đã đi khỏi.

Sở Hòa xuống lầu, Bạch đã làm xong bữa

Hai người ăn xong, Sở từ chối để Lê Mặc đưa mình đến tòa nhà dẫn giả.

Nhưng lại bị Lê Mặc giữ tay lại:

"Chị ơi, thấy chị trả nên anh Lệ Kiêu mới giận đấy."

"Hiện tại tôi không muốn về anh ta cả." Hòa giận dỗi nói.

Vùng da bị anh chạm vẫn còn đau rát như bỏng.

"Tôi cũng sợ chị trả

Sở Hòa khó hiểu.

"Chị không muốn nợ chúng để dễ dàng hủy

Trong mắt Lê Mặc Bạch đầy vẻ trong trẻo.

"Nhưng tôi không muốn hủy với chị."

"Chẳng phải các anh đều tôi sao?"

Mấy người này rốt cuộc muốn cái gì đây!

"Chúng tôi ghét người lúc nhưng chị thì không."

Sở Hòa: "..."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận