Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 24 / 369  ·  6.5%

"Chỉ huy!"

Sở Hòa vừa dứt lời, giọng nói gần như thê vang lên từ phía ngoài lều.

Tiếp đó, một người đàn lao vào, trên đầu và quấn đầy băng gạc, một bên đen rụng lông tả tơi lê dưới đất, trông cùng thảm hại.

Vừa vào đến nơi, anh đã định nhào về phía Kiêu.

Phương Tường chạy theo sau vàng giữ chặt lấy anh khuyên nhủ:

"Đội trưởng, chúng ta ra trước đi, đừng làm phiền cấp trên cứu Chỉ huy."

"Chỉ huy vì chắn nguồn nhiễm cho tôi nên mới...

Anh ta đột nhiên nhìn Sở Hòa, đôi mắt lộ dưới lớp băng gạc lập tức lên ngọn lửa thù hận.

"Cô chính là Sở Hòa?"

Sở Hòa vừa định gật đã bị anh ta mắng một trận xối xả:

"Cô không phải là vị thê của Chỉ huy sao? sao không sơ đạo cho anh

"Cha cô cứu anh ấy mạng, anh ấy đã đem đời mình trả cho cô rồi, còn gì không hài lòng

"Họ đều bảo cô đã đổi, nhưng Chỉ huy của tôi bị ô nhiễm nghiêm trọng phải ngày một ngày hai, khi đến đây tại không xử lý cho ấy?"

"Ưm... Ưm... có gì mà được nói, cậu đừng có

Phương Tường không sao bịt miệng anh ta, kéo cũng đi, đành phải dùng một cú tay làm anh ta ngất

Anh ta vội buông lời lỗi rồi mồ hôi nhễ vác người rời đi.

Sở Hòa lúc này đúng có nỗi khổ mà không thành lời.

"... Thời gian qua em hề sơ đạo cho Kiêu

Giọng nói lạnh lùng của sát quan Tùng vang lên.

"Tôi có thể hiểu là, em vừa nói là tìm dẫn đường hệ tấn công để tan tinh thần lực không?"

Chuyện quái gì đang xảy thế này!

Ánh mắt của Tùng sắc như muốn xuyên thấu cô:

"Dẫn đường Sở Hòa, khi đội trưởng Lê suýt cuồng em đã ngăn Kiêu tìm dẫn hệ tấn công để chữa cho cậu ấy, chứng em hiểu rất rõ tác của việc dùng bạo đánh tan."

"Phải chăng điều đó có là, lúc ấy em cần vào Phó đội trưởng Lê để mạng nên mới cứu cậu còn Kiêu đối với chẳng có tác dụng gì, sống chết của anh em cũng không quan

Sở Hòa vội vàng giải "Không phải, tôi..."

"Thật sao? Đó chính là do thực sự khiến Kiêu ô nhiễm nghiêm trọng nhiều ngày em vẫn không sơ đạo anh ấy?"

Ánh mắt Lê Ưu Ân nên lạnh nhạt:

"Tốt nhất em đừng để Bạch chọn lầm người lần

Sở Hòa há miệng, ngơ nhìn họ.

"Em không phản bác, là chúng tôi nói đúng sao?"

Nhìn gương mặt của cô, Ưu Ân lộ rõ vẻ vọng:

"Tôi cứ ngỡ em đã... Sở Hòa, cô thực sự nên để lộ bộ mặt thật mình ở khu ô nhiễm

"Ở đây, mất đi một huy thì dễ."

"Chứ mất đi một dẫn thì lại càng chẳng là cả, đúng không?"

Tự cho mình là đúng rồi phán xét, sau đó đe dọa.

Sở Hòa tự trấn an rằng cô chỉ mới vào Tháp hơn một tuần, việc những này không tin tưởng là lẽ thường tình.

Thế nhưng trong lòng cô không ngăn nổi cơn thịnh bùng phát.

"Nhưng trước đó..."

Lê Ưu Ân đưa tay lấy vết thương bị rạch tay cô, đẩy cô về phía Kiêu.

"Hãy làm tròn bổn phận hôn thê của Lệ Kiêu đi."

Cố Lẫm đưa tay đỡ cô một cái.

Lê Ưu Ân nói xong định đi cởi dây trói Lệ Kiêu.

"Cô Sở Hòa, cách cô là tìm dẫn đường hệ công sao?"

Giọng của Cố Lẫm không gợn sóng.

Sở Hòa không thể kìm cơn giận thêm nữa, cô mắt hỏi ngược lại:

"Tôi nói phải đấy, vậy có định để vị Chỉ của anh ngủ với tôi xong ném tôi cho đám vật ô nhiễm không?"

"Cô Sở Hòa, hãy nhìn tình cảnh hiện tại của đi, làm ơn trả lời Tổng huy một cách lý trí..."

Tùng vẫn giữ vẻ bình đến mức khiến cô trông một kẻ điên đang vô lý sự.

"Tình cảnh gì?"

Ngọn lửa trong lòng Sở càng lúc càng cháy dữ

"Cùng lắm thì chết chứ chẳng lẽ anh nghĩ tôi các anh sao?"

Cô tức đến mức cả run rẩy, tinh thần lực phát hỗn loạn, trên đầu nở những bông hoa nhỏ, đuôi cũng dựng ngược lên những sợi dây leo.

Nhìn cô lúc này chẳng hung dữ đâu, mà giống chú mèo đang xù lông nổi thì đúng hơn.

"... Xin lỗi, dẫn đường Hòa."

Cố Lẫm như muốn vỗ anh đặt bàn tay lớn đỉnh đầu cô, động tác có vụng về và chừng mực, nói:

"Họ đã cùng nhau đi từ những lính gác bình tận mắt chứng kiến rất nhiều đội chết vì cuồng hóa, hôm nay mới kích thất lễ với em vậy."

Tình đồng chí của bọn thì liên quan gì đến chứ?

Sở Hòa hất đầu ra, chối sự an ủi của

"Cách em nói là gì?"

Cố Lẫm nhìn gương mặt giận dỗi của cô, trầm hỏi.

Sở Hòa im lặng không

Trong lều nhất thời chỉ lại tiếng thở dốc kìm tiếng vùng vẫy của Lệ

Cô không kìm được nhìn Lệ Kiêu đang rủ mắt, mặt đầy mồ hôi, cả người như ướt đẫm, có thể anh đang dốc sức duy trì lý trí.

Sở Hòa: "..."

Một lúc lâu sau.

Cô mới thốt ra một "Tôi có thể sơ đạo chỉnh cho anh ấy."

"Em nói thật sao?"

Lê Ưu Ân và Tùng ra vẻ kinh ngạc với độ khác nhau.

Ngón tay Cố Lẫm khẽ lại, giọng nói trầm thấp: chuẩn bị những gì, tôi sẽ người làm ngay."

"Một lính gác." Sở Hòa ức đáp lời: "Có cấp cao hơn Lệ Kiêu."

"Có vài người, nhưng họ chiến đấu ở những tuyến

Cố Lẫm im lặng giây nhìn cô: "Bây giờ chỉ tôi thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-dua-vao-khong-gian-trong-cay-toi-khe-oc-voi-chin-chien-binh-cap-cao&chuong=24]

Anh thì tuyệt đối không

Cấp bậc quá cao, khí lại quá mạnh, cô không nào kết nối nổi.

"Bạch Kỳ ở gần đây."

Sở Hòa vẫn cảm thấy hôn phu kia danh chính thuận hơn.

Cô hỏi: "Bạch Tháp trung cách đây chỉ một giờ cách nào liên lạc được anh ấy không?"

"Không liên lạc được."

Lê Ưu Ân tiếp lời: không thì Tổng chỉ huy yêu cầu Bạch Tháp phái dẫn đến rồi."

Cố Lẫm vẫn nhìn cô: chính quan Bạch cũng không đến đây được, anh ấy đã Thiếu nguyên soái xuống khu nhiễm phía Tây rồi."

Sở Hòa nhìn Lệ Kiêu, thắt lại.

"Em không muốn kết hợp tôi sao?"

Cố Lẫm hỏi: "Cần kết tinh thần, hay là kết thể xác?"

"Kết hợp tinh thần."

Sở Hòa cau mày: "Nhưng không phải trọng điểm."

"Nếu thật sự không còn nào, tìm một người cùng bậc với Lệ Kiêu theo lý cũng được."

Lần đầu tiên Sở Hòa thẳng vào mắt Cố Lẫm:

"Nhưng người này sẽ bị hao tinh thần lực, ngày thể không tham gia được vụ tiêu diệt nguồn ô

Lê Ưu Ân chợt nhớ điều gì: "Lần trước Các mất đi tinh thần lực cũng vì chuyện này sao?"

Sở Hòa không nhìn anh: pháp này tôi cũng mới hiện ra khi sơ đạo cho Nhân."

Lê Ưu Ân nhìn Lệ vẻ mặt vui mừng khôn

"Các Lạc đã tìm tôi kiểm tra, cơ thể không vấn đề gì, chỉ là ngày sau tinh thần lực chỉ thể khôi phục tối năm phần."

Cố Lẫm mở máy tính học lên: "Gọi Duy Nhân Các Lạc qua đây."

"Mọi người cứ chọn người đi."

Sở Hòa nói xong định đi, khi sắp ra đến quay đầu lại nhìn Lê Ân:

"Nếu anh lo lắng cho Bạch, thấy không đáng thay ấy, thì chi bằng nhân lúc kịp hãy thuyết phục cậu hủy bỏ quan hệ đời với tôi đi."

Lê Ưu Ân bực bội mái đầu bù xù như quạ:

"Em coi việc kết đôi cái gì, muốn kết là muốn hủy là hủy sao?"

"Cậu ấy đã đề nghị."

Sở Hòa cố giữ bình

"Trước năm sau tôi cần chín người bạn đời, nên đã đồng ý."

Lê Ưu Ân tức giận "Sở Hòa!"

Sở Hòa dứt khoát buông

"Hơn nữa, ba người bọn ghét tôi đến chết đi giờ lại không hủy hôn nữa."

"Ngoài việc tôi là một đường hệ chữa trị ra, lẽ còn lý do nào khác hà tất phải..."

"Chị ơi?"

Giọng của Lê Mặc Bạch lên ở cửa.

Tiếng của Sở Hòa nghẹn nơi cổ họng.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận