Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 26 / 369  ·  7%
(NP) Dựa Vào Không Gian Trồng Cây, Tôi Khế Ước Với Chín Chiến Binh Cấp Cao
Chương 26: Sở thích đặc biệt?
28/03/2026 14:54· 1,776 từ

Sở Hòa ngước mắt.

Đôi mắt ấy của anh nhiên khiến cô không nào chống đỡ nổi.

"Anh nói đấy nhé?"

Tùng bình thản đáp: "Ừ."

"Cởi cúc quân phục ra

Tùng khựng lại một chút làm theo.

Sở Hòa rút chiếc của anh ra, liếc anh một cái rồi quay đi:

"Cúi đầu xuống."

Tùng rủ mắt nhìn cô: thích đặc biệt của đường Sở Hòa sao?"

"Không phải, tôi không thích đặc biệt nào

Sở Hòa thẹn quá hóa bám lấy vai anh, cà vạt buộc chặt anh lại rồi nói:

"Đôi mắt này của Giám quan khiến tôi không nào tập trung được."

Sở Hòa vốn định bảo để tinh thần thể tai ra.

Nhưng ánh mắt cô chạm phải yết hầu nhô lên của anh.

Đường nét cứng cáp, khi lên trượt xuống mang một vẻ quyến lặng.

Cô đặt ngón tay lên chậm rãi nhắm mắt một lần nữa giải những sợi chỉ tinh thần.

Tùng không ngờ cô lại vào nơi này của

Thị giác bị che khuất xúc giác trở nên biệt nhạy cảm.

Đầu ngón tay mềm mại vuốt ve, nhấn

Tùng vô thức rùng mình cái, cố sức kìm động tác nuốt nước

Thế giới tinh thần vốn nơi riêng tư và manh nhất của mỗi anh lại có ý thức thủ quá nặng.

Sở Hòa vẫn không tìm kênh tinh thần của

Cô ngước mắt nhìn Tùng.

Bờ môi anh mím chặt, dáng môi rất đẹp, môi hơi nhạt, toát một vẻ gợi cảm đầy kiềm

Mái tóc đen như những băng, tỏa sáng lạnh rủ xuống bên tóc sắc sảo như dao tạc, mang vẻ băng giá bất khả phạm.

Vừa nãy anh chính gương mặt này để ngờ và thẩm vấn

Chỉ vì trong lòng coi nên anh mới ngờ vô căn cứ vậy.

Sở Hòa đột nhiên muốn thử nếu gương mặt mất khống chế thì lộ ra biểu cảm gì.

Cô đưa tay cởi cúc mi của anh.

"Em làm gì vậy?"

Giọng của Tùng vẫn lạnh nhưng nhịp thở đã lại.

Sở Hòa run lên một nhưng rồi lại thấy có gì đáng sợ.

Lúc này cô không trực giật phăng cúc áo anh ra đã chế lắm rồi.

"Tôi không vào được kênh thần của anh, anh nói là sẽ phối với tôi mà."

Im lặng một lát, Tùng khôi phục vẻ lạnh vô cảm, ngồi yên khúc gỗ.

"Ừ."

Sở Hòa vòng tay ôm cổ anh, bàn tay lại luồn vào lồng anh, đôi môi cắn nhẹ lên hầu.

Khi cô chạm vào Bạch như vậy, cậu hoàn toàn mất khống mở toang kênh tinh thần cho

Quả nhiên, cơ thể Tùng ngột căng cứng đầy chế, răng nghiến chặt, quai hàm càng trở nên sắc

Sở Hòa vội vàng tập ý chí, phóng ra sợi chỉ tinh thần

Bàn tay lớn của Tùng ngờ ấn lên lưng ghì đầu cô vào anh, không để cô nhìn thấy

Cuối cùng Sở Hòa cũng được kênh tinh thần anh.

Cô lập tức đưa sợi leo vào trong.

Thế giới tinh thần của một trận pháp sáng với những sợi đan xen từ các phù văn luật.

Một con hổ khổng lồ đen vàng đầy oai đang nằm phủ phục trận pháp.

Thấy sợi dây leo, mở một con

Liếc nhìn một cái rồi lại nhắm mắt ngủ như thể đang phớt kẻ yếu đuối.

Nhưng áp lực mạnh mẽ về biển tinh thần lính gác cấp cao khiến Sở Hòa bước đi đầy khăn.

Tay Sở Hòa nắm lấy eo săn chắc của hơi thở dồn dập giục:

"Tôi vào được rồi, mau tinh thần thể của phóng sợi chỉ tinh ra kết nối với tôi đi."

"Ưm..."

Tùng đột nhiên phát ra tiếng rên trầm đục kìm nén, hơi thở nề đầy ức chế phả ngay cổ Sở Hòa.

Anh lật người cô lại.

Gần như đồng thời, sợi tinh thần của anh lấy sợi dây leo, nối chặt chẽ với cô.

"Thất lễ rồi!"

Hơi thở anh phả vào gáy cô nóng rực, giọng nói vẫn lạnh như cũ.

Bị một người khác giới gọn từ phía sau thế này, Sở Hòa thấy hơi sợ.

"Không thể để tôi xoay lại sao?"

Tùng giật phăng chiếc che mắt, kìm nén thở, nhìn chằm chằm chiếc gáy thon thả của người lòng như hổ rình mồi.

Anh im lặng từ chối.

Mái tóc ngắn đẫm mồ lồng ngực trần lộ lớp mồ hôi mỏng, làm nổi bật cơ bắp săn và đầy sức mạnh.

"Dẫn đường Sở Hòa, tôi cố gắng không chạm em, nếu có bất sự khó chịu nào, em có ngăn lại."

Anh vừa nói, một giọt hôi từ cổ Sở trượt xuống.

Không để Sở Hòa kịp ứng, tinh thần lực áp lực lạnh lẽo anh lập tức nuốt chửng những dây leo tinh thần của

Không biết bao lâu sau, Hòa không trụ vững nữa.

Cô nhất thời chưa hồi lại được, cuộn người thút thít thở dốc.

Đột nhiên, tinh thần lực Duy Nhân và Các đột ngột đứt đoạn.

Ngay sau đó, một luồng thần lực bao la nghiêm tràn vào biển thần của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-dua-vao-khong-gian-trong-cay-toi-khe-oc-voi-chin-chien-binh-cap-cao&chuong=26]

Tùng gục đầu vào sau cô, không để ai biểu cảm của mình, lưng rộng căng cứng như dây

Tay anh vẫn luôn kiềm đặt nơi eo cô, phục của Sở Hòa những nếp nhăn thì không có nhiều sự hỗn loạn.

Anh cứ thế khóa chặt trong lòng.

Khoảng mười phút sau, bên vang lên tiếng của Nhân.

"Dẫn đường Sở Hòa, Chỉ Tùng, chúng tôi đưa huy Kiêu vào đây."

Tùng mở mắt, trên vòng trắng ngần của Sở vài dấu ngón tay ửng hiện lên đầy tình tứ.

Anh nhìn hồi lâu, khi môi gần như sắp vào đó thì đột rút lui.

Anh lấy một chiếc áo bọc kín Sở Hòa đầu đến chân.

"Dẫn đường Sở Hòa, xin lần đầu đưa lý vào thực hành đã lại cho em trải nghiệm không

Sở Hòa cảm thấy anh bản là cố ý.

Thế giới tinh thần nhạy biết bao, làm gì ai để tinh thần của mình đâm sầm loạn xạ thế giới tinh thần của khác như vậy.

Cô hất áo ra lườm

Tùng rủ mắt, vừa vặn phải đôi mắt hạnh lanh còn vương sắc của cô.

Đầy vẻ hờn dỗi.

Nhưng khi hiện diện trên mặt tinh tế nhỏ này...

Trông giống như đang làm hơn.

"..."

Tùng đắp lại áo cho nhắm mắt lại rồi bước về phía lối lều.

Anh đỡ lấy Lệ Kiêu, cho những người khác trong.

"Kiêu tạm thời hôn mê, Ân nói có thể yếu ý thức của ấy để em dễ kết nối

Sở Hòa mềm nhũn người bế lên, đặt nằm người Lệ Kiêu.

Thấy Tùng định tiến lại Sở Hòa vội nói: tôi kết nối xong

Tùng lùi lại một bước.

"Em biết rồi đấy, dùng này tinh thần lực em sẽ bị rút

"Yên tâm, tôi sẽ không quãng nguồn cung giữa đâu."

Sở Hòa lúc này mới tâm.

Dù đã kết hợp tinh nhưng lượng tinh thần anh chủ động chia cho cô luôn có hạn.

Chỉ khi để cô muốn nhiêu rút bấy nhiêu mới là chìa khóa hoàn thành việc sơ đạo vượt

Sở Hòa dùng hết sức sinh, cuối cùng cũng nối thành công trước Lệ Kiêu tỉnh lại.

Tùng ngồi xuống phía sau

Sở Hòa mệt mỏi gục ngực Lệ Kiêu lắc ra hiệu cô vẫn sức.

Im lặng một lát, Tùng hàng mi khẽ run Lệ Kiêu, anh giơ nhịp nhàng vỗ nhẹ vào lưng từng cái một.

Vài phút sau, Sở Hòa khỏi người Lệ Kiêu.

Cô kéo tấm rèm ngăn lại, che khuất Lệ nhắm mắt tăng cường thần lực tiến vào thế giới thần của anh.

"Giám sát quan Tùng, được

Cô đứng đó, không hề ý định chạm vào

Tùng nhìn cô một cái, cúi người ôm lấy

Chốc lát sau, anh cảm rệt tinh thần của mình bị cưỡng rút đi.

Kiểu sơ đạo này hoàn sân nhà của Hòa.

Cô làm việc đó một dễ dàng.

Ngoại trừ việc phải chịu cái người ngay cả cũng không biết này.

Để không bị ngạt thở, Hòa đã cắn anh cái.

Nhưng chỉ cách một tấm chính là vị hôn của mình, Sở Hòa nghe thấy tiếng thở dốc nặng của anh là không tài ngăn nổi sự căng thẳng.

Càng khó khăn hơn là, lẽ vì chỉ số nhiễm của Lệ Kiêu chạm ngưỡng cuồng hóa, tinh thần anh luôn trong trạng thái kỳ xao động.

"Tôi cảm thấy anh ấy phát sinh nhiệt kết rồi, vạn nhất anh trở nên điên cuồng, anh có chế nổi không?"

"Sở Hòa, trực tiếp xóa cho anh!"

Giọng nói thở dốc như thú của Lệ Kiêu ra từ sau tấm

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận