Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 369  ·  1.6%
(NP) Dựa Vào Không Gian Trồng Cây, Tôi Khế Ước Với Chín Chiến Binh Cấp Cao
Chương 6: Anh em sinh đôi cùng trứng
28/03/2026 14:52· 1,754 từ

Sắc mặt Lệ Kiêu thoáng cứng nhưng ngay sau đó đã lấy lại vẻ nhiên mà nhìn cô.

Sở Hòa đối mắt với anh giây rồi dời tầm đi chỗ khác.

Vừa nãy khi còn ở sau cửa, Tùng đã rất khăm" khi để cô hết toàn bộ câu chuyện rồi chịu dẫn cô ra ngoài.

Lúc này, trái tim cô chẳng thấy tổn thương hay vỡ, chỉ cảm thấy lời.

"Tiểu thư Sở Hòa, chào cô, Các Lạc · Lai Nhĩ, anh trai Duy Nhân."

Các Lạc nâng bàn tay cô đặt vào đó đóa hồng Băng Phách vốn cài trên ngực quân phục của

"... Chào anh."

Nếu Duy Nhân là ánh mặt thì anh chính là trái nghĩa của em mình.

Mái tóc đen nhánh càng tôn làn da trắng bệch được điêu khắc tỉ cả người anh cứ như vừa ra từ một góc tối tăm đó, ngay cả hơi thở toát lên vẻ lạnh lẽo.

Đây là lần đầu tiên Sở nhìn thấy một cặp đôi cùng trứng mà có sự tương phản lớn đến này.

Các Lạc bất chợt cúi người, mắt ẩn hiện sự hiểm và dính dấp trưng của loài động vật máu

Anh như thể có thị lực tốt, cứ thế kề mũi và môi vào mặt cô mà hít hà.

"Trên người cô có mùi hương con mồi mà tôi thích, tôi có thể bạn đời của cô không?"

Sở Hòa nhất thời không kịp ứng, cả người cứng

Gì mà bạn đời?

Chuyện này mà cũng tùy tiện sao?

Đầu lưỡi đỏ rực của Các khẽ chẻ ra như rắn, "xì xì" lướt khóe môi cô, dường như muốn lách vào bên trong.

Sở Hòa sợ rắn nhất trên linh hồn cô tức như bay khỏi xác, vã lùi về phía sau.

"Anh!"

Duy Nhân nhanh tay lẹ mắt miệng anh mình lại, quýt xin lỗi:

"Thành thật xin lỗi tiểu thư Hòa, anh trai tôi có ác ý đâu, Cô đừng sợ."

Sở Hòa tim đập loạn xạ "Thực thể tinh thần anh Các Lạc là sao?"

"Đúng vậy."

Duy Nhân vội vàng bổ sung:

"Là một con rắn lưng đen trắng rất đẹp, có thu nhỏ lại bằng tay, đáng yêu lắm."

Có đáng yêu đến mấy thì không thay đổi được thật nó là một rắn.

Các Lạc gạt tay Duy Nhân giọng nói khàn khàn bình thản:

"Tiểu thư Sở Hòa không thích sao?"

"... Có chút sợ hãi."

"Cô nhìn nhiều rồi sẽ không nữa, Duy Nhân lúc cũng sợ vậy thôi."

Dạ thôi, xin miễn cho, Sở kháng cự đến mức hẳn người ra sau.

"Duy Nhân, xích anh ta lại kỹ, đừng có để ta động đực khắp như lũ dã thú thế kia!"

Lệ Kiêu mỉa mai Các Lạc câu rồi đẩy Sở ra:

"Cô định giẫm lên chân tôi bao giờ nữa?"

Ánh mắt anh nhìn xuống đầy gay gắt và ghét "Cả người toàn mùi

... Thật là ngại quá đi

Rõ ràng cô đã tắm rửa sẽ rồi.

Chẳng lẽ trước khi tinh thần của Duy Nhân tan mùi vị thực thể thần của anh sẽ cứ vương trên người cô sao?

Duy Nhân cười vẻ ngại ngần.

Những người còn lại cũng nhìn với ánh mắt khác

Các Chiến binh không chỉ cao lực lưỡng mà cơ còn rất phát triển, khí xung quanh tràn ngập mùi hormone nam tính, vừa nồng vừa khiến Sở Hòa lần đầu thấy mình thật nhỏ bé và lực.

Cô ngoảnh mặt đi, thu mình một góc trong thang

Tùng gọi giật Lệ Kiêu lại anh định rời đi:

"Hội trưởng Hiệp hội muốn đòi công bằng cho con ông ta, anh cũng lên Bộ Chấp chính."

"Liên quan gì đến tôi, không

Giọng điệu Lệ Kiêu đầy vẻ chán.

Tùng vẫn giữ vẻ lạnh lùng thấy:

"Hướng dẫn giả Sở Hòa là hôn thê của anh, là mệnh lệnh của chỉ huy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-dua-vao-khong-gian-trong-cay-toi-khe-oc-voi-chin-chien-binh-cap-cao&chuong=6]

Sở Hòa ngay lập tức không tâm trí đâu để chuyện khác, vừa vào máy đã cúi đầu mân mê nhẫn trên tay.

Khi cửa thang máy sắp đóng Duy Nhân bỗng đưa chặn ra, hỏi Tùng:

"Tổng chỉ huy cũng tham gia họp sao?"

Tùng đáp: "Đúng vậy."

Duy Nhân cúi đầu nói nhanh:

"Tiểu thư Sở Hòa, cô đừng lắng, cô là Hướng giả trị liệu quý dù thế nào đi nữa, tôi... cũng sẽ không sao đâu."

Sở Hòa: "..."

Cô quả thật đã thấm thía sự "quý giá" của rồi, Lê Ưu Ân muốn đem cô đi cắt lát nghiên cứu kia kìa.

"Anh Duy Nhân, cảm ơn anh."

Sở Hòa cảm kích mỉm cười anh.

Dù sao đi nữa, anh là duy nhất thể hiện tốt với cô kể khi cô đến thế giới này.

Duy Nhân bị nụ cười trong của cô làm cho mắt, mặt không tự được mà đỏ lên, vội vàng thiết bị liên lạc.

"Tổng chỉ huy..."

Thang máy chậm rãi đi lên, nói của anh bị cách sau cánh cửa.

Lệ Kiêu lại hừ lạnh một ánh mắt sắc như găm xoáy thẳng vào gáy Sở Hòa.

Cứ chưa xong chưa thôi đúng Sở Hòa thật sự cứng rắn một lần lườm lại anh.

Nhưng nghĩ đến việc đám người sắp phán xét mình, đành giả vờ nhu

Ánh mắt Tùng khẽ liếc qua, nhiên thấy một đoạn leo xanh rũ xuống đuôi tóc Sở Hòa đang quất nhẹ mấy cái.

...

Thang máy dừng lại ở tầng

Dọc theo lối đi vào, hai đều là những phòng lớn nhỏ bằng kính âm của các bộ phận.

Mãi cho đến trước một phòng đóng kín hoàn toàn, tông màu trầm mặc, nghiêm và trang trọng, Tùng mới bước gõ cửa.

Sự hoảng loạn mà Sở Hòa đè nén bấy lâu chốc bùng phát, cổ cô khô khốc không kiểm soát cả người lúc nóng lúc lạnh.

Cô khép nép cúi đầu, trong quá trình vào phòng không dám nhìn sắc bất kỳ ai, cố gắng hít thật chậm, thật chậm để trấn nhịp tim đang đập loạn

Trước mắt cô hiện ra một bàn họp hình chữ đủ chỗ cho khoảng mươi người ngồi, Lệ Kiêu chọn trí xa cô nhất ở góc diện rồi mới kéo ghế xuống.

Tùng dẫn cô đến vị trí phía dưới đầu bàn.

Sau khi ngồi vào chỗ, Sở mới dám ngẩng lên.

Trong phòng họp đã có năm

Sở Hòa nhìn Lê Mặc Bạch đeo vòng cổ điện thêm vài giây, ánh lướt qua Lê Hữu Ân, rồi tim cô lập tức bị bóp bởi người đàn ông mặc phục đen vàng ở vị trí tọa.

Cố Lẫm, cấp SSS, Tổng chỉ Bạch Tháp khu Đông.

Đây là một người đàn ông khí phách của loài tuyết vùng hoang dã.

Đôi mắt bạc tựa băng nứt lòng trắng bạc thuần và thấu triệt, đồng lại mang màu xanh băng sâu

Khi Sở Hòa đối mắt với chỉ cảm thấy đôi mắt ấy có tinh thể băng li ti đang chuyển, cực kỳ áp lực bí.

Dù chỉ ngồi yên tĩnh và ổn, nhưng khí trường người của anh cũng khiến đôi chân người khác phải ra.

Sở Hòa rất may mắn vì mới vào cửa đã nhìn thẳng vào trong.

Ngoài ba người này, Hội trưởng hội và vị hôn của nguyên chủ là Kỳ cũng xuất hiện trên màn trình chiếu kết nối từ thiết liên lạc.

"Tiểu thư Sở Hòa, giải đấu các khu vực do Tháp Trung Tâm tổ vẫn chưa kết thúc, tôi tạm chưa thể đến khu Đông, mong lượng thứ."

Bạch Kỳ ôn tồn lên tiếng.

Anh là Chấp chính quan của Tháp Trung Tâm, kiêm trưởng Đoàn kỵ sĩ, cấp SSS với Cố Lẫm.

Sở Hòa nhìn anh, người đàn trong bộ đồng phục vàng tôn lên vóc cao ráo, thẳng tắp, vẻ ngoài tú toát ra một cảm giác khiết không thể xâm phạm.

So với sự thô lỗ của Kiêu hay vẻ ngây như linh vật của Mặc Bạch, anh được xem là đáng tin cậy nhất trong số vị hôn phu của nguyên

Chỉ trừ việc anh chẳng bao chịu lại gần nguyên mà chỉ coi cô một món đồ trang trí cần trách nhiệm chăm sóc.

Sở Hòa thu hồi tầm mắt, thêm kiên định với định hủy bỏ hôn với cả ba vị hôn phu

"Sở Hòa, tôi muốn cô phải mạng cho con trai

Hội trưởng Hiệp hội với thân phát tướng như hai cầu tuyết lớn nhỏ lên nhau làm thân và đầu, mạnh tay xuống bàn trước mặt, lau nước mắt vừa cáo

"Mọi người đều biết, ba tháng ta đã trở phế vật, gia đình từ bỏ cô ta rồi."

"Chỉ có tôi lòng dạ mềm mới thu nhận cô vậy mà không ngờ nuôi ong tay áo, làm hại con trai tôi."

"Các vị trưởng quan, mọi người định phải đòi lại bằng cho tôi!"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận