Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 17 / 369  ·  4.6%
(NP) Dựa Vào Không Gian Trồng Cây, Tôi Khế Ước Với Chín Chiến Binh Cấp Cao
Chương 17: Khả năng rút trích tinh thần lực của chiến binh
28/03/2026 14:53· 1,862 từ

Sở Hòa theo phản xạ lùi phía sau, nhưng lại sầm vào một lồng ngực lạnh

Cô giật mình quay đầu lại.

Các Lạc vòng tay ôm lấy vây giữ cô vào anh và Duy Nhân.

Ký ức bị anh chặn đường thang máy khiến cô thể thoát thân lập tức ùa Sở Hòa sợ hãi hét lên tiếng "Đừng", rồi vung tay một cái.

Dưới cằm Các Lạc hiện lên vết xước đỏ hằn móng tay cô.

Đồng tử của anh đột ngột rút thành một đường dọc, đôi mắt xanh lục sẫm lên một tia hưng phấn thầm anh nhìn chằm chằm vào không rời mắt.

Sở Hòa vội vàng giấu bàn đang run rẩy ra lưng.

"Đừng!"

Duy Nhân khó nhọc ôm chặt cô.

"Đừng ngắt kết nối."

Những giọt mồ hôi của anh xuống mặt cô.

Ánh mắt Các Lạc đảo qua lại trên gương mặt cô và Duy Nhân.

"Tối qua em ấy bị chất nhiễm xâm nhập, khả tự chủ bị giảm sút, tôi đây để canh chừng, đề phòng ấy làm hại cô."

Anh bình thản trình bày.

Nhưng Sở Hòa lại càng sợ hơn.

Do cô bị phân tâm, tinh lực trở nên đứt khiến Duy Nhân càng thêm cấp đòi hỏi.

Trong cơn căng thẳng, Sở Hòa thêm khổ sở, cô vẫy vô vọng nhưng lại bị Lạc đứng sau chặn mất đường

May mắn là anh chỉ giữ để cô không bỏ thỉnh thoảng khẽ vỗ lưng trấn cô chứ không có hành động khác.

Sở Hòa đành phải tập trung thần để làm nhiệm xoa dịu.

Cho đến khi cô cảm thấy thần lực sắp bị kiệt, ngón tay lạnh lẽo của Lạc khẽ gạt đi những giọt hôi trên mặt cô, anh

"Bây giờ cô không dùng được thần lực của Duy tôi bổ sung cho cô, ý chứ?"

Sở Hòa nhận ra rằng, hiện diện của Các mà Duy Nhân thậm chí không cố gắng tự kiểm soát nữa.

Anh và thực thể tinh thần mình đang vắt kiệt theo bản năng.

Sở Hòa mệt đến mức lả

Các Lạc nhìn chằm chằm vào môi khẽ hé mở nhịp thở của cô, vô cùng nhẫn:

"Nếu không có sự cho phép cô, tôi sẽ không thực thể tinh thần chạm vào

Duy Nhân không nhận đủ tinh lực nên bắt đầu sắng chạm vào người cô, vành cô bị anh liếm láp, cắn

Sở Hòa hiểu rõ tâm Duy Nhân, và thực từ tận đáy lòng cô cũng ghét Các Lạc.

Đã đến nước này thì đành nhận vậy.

Cô vốn là người không thích làm khổ bản thân.

Cô chọn cách tuân theo tiếng của con tim, quyết thử tin tưởng Các Lạc một

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-dua-vao-khong-gian-trong-cay-toi-khe-oc-voi-chin-chien-binh-cap-cao&chuong=17]

"Anh định... Làm thế nào?"

Các Lạc nâng cằm cô lên:

"Tôi và cô chưa kết hợp thần trực tiếp, để cho cô nhiều tinh thần lực cần phải có sự tiếp xúc

Sở Hòa vội vàng cắn chặt

"Cô không cho tôi hôn môi

Ánh mắt anh thoáng qua một nuối tiếc, rồi buông cô ra.

"Vậy còn kết hợp thể xác sao?"

Dù nói là cô sẵn lòng chung sống với cả anh em, nhưng cô chưa từng tiến triển lại nhanh đến mức

Sở Hòa trợn tròn mắt.

"Được rồi."

Đầu anh chậm rãi hạ xuống.

"Vậy thì chỉ còn cách này."

Ngay khoảnh khắc bờ môi lạnh của anh chạm vào, Hòa giật bắn mình, vội vàng anh ra.

Liên kết tinh thần lại một nữa không ổn định, Nhân càng thêm nôn nóng.

Vật lạ ướt át xâm nhập, và xoa dịu.

Nó không hề thô bạo bất như Lệ Kiêu mỗi nổi giận.

Lát sau, luồng tinh thần lực lẽo đặc trưng của Lạc cuồn cuộn chảy vào biển thần gần như cạn kiệt của

Sau khi được Thần thụ chuyển lại bị Duy vắt kiệt không còn một giọt.

Bỗng nhiên, Sở Hòa nhận ra thụ đang chủ động lấy tinh thần lực của Các

Trong lòng cô kinh hãi

Các Lạc cũng khựng lại một nhưng không hề lùi

Để xác thực suy đoán, Sở ép bản thân chỉ trung vào việc xoa dịu cho Nhân.

Dần dần, cô thực sự nắm được quyền chủ động người một Chiến binh cấp cao.

Giống hệt như cách cô xoa cho những Chiến binh cấp hoặc thấp hơn vào ban

Cô tăng thêm tinh thần lực, sợi dây leo bao chặt chẽ lấy chú chó béc-giê.

Nhưng dù cô dùng bao nhiêu, thụ đều có thể thụ và chuyển hóa bấy nhiêu phía Các Lạc.

Hơi thở của Duy Nhân ngày nặng nề, gương mặt bừng, anh ôm chặt lấy cô, xung động truyền vào cơ thể ngày càng rõ rệt.

Sở Hòa cũng cảm thấy rất khăn, điều kiện để thụ hấp thụ tinh thần lực Các Lạc là anh phải cực phối hợp.

Mà anh càng phối hợp, sức kích mang lại cho càng lớn.

Cảm giác như vừa trong băng lại vừa trong lửa

Khi ngắt kết nối, để tránh ra kết hợp nhiệt Duy Nhân, Sở Hòa chỉ từ từ giảm bớt tinh thần Các Lạc cũng đồng bộ lại động tác.

Quá trình xoa dịu cuối cùng hoàn tất.

Sở Hòa nằm lả trên cánh Duy Nhân, lông mi đẫm, không phân biệt nổi hôi hay nước mắt.

Khó chịu nhất là cảm giác lửng, không lên không mãi không chịu tan đi.

Cô đã phần nào hiểu được sao các Chiến binh dễ trở nên điên cuồng khi trình xoa dịu không được thực trọn vẹn.

"Muốn tôi tiếp tục không?"

Sở Hòa nghe thấy tiếng Các hỏi.

Cô nghiến chặt răng để ngăn phát ra âm thanh, thở dốc để bình tâm lại, lắc đầu.

Hơi thở dồn dập của Duy ngay sát bên tai, nới lỏng vòng tay đang siết cô, nhẹ nhàng vuốt ve lưng để an ủi.

Mãi cho đến khi đôi bàn lạnh lẽo kia chỉnh lại váy ngủ cho mình, Sở mới tỉnh táo lại.

Ngẩng đầu lên, cô thấy Các đang quay mặt đi, tóc đen che khuất gương mặt

Cô muốn kiểm tra tình trạng anh.

Nhưng mặt cô nóng bừng, thực không đủ can đảm vén tóc anh lên.

Trái lại, Các Lạc im lặng ngơi một lát rồi sang nhìn cô.

Gương mặt vốn dĩ đã nhợt của anh lúc này trông như bị hút hết tinh mệt mỏi và không còn chút

"Cô có thể rút trích tinh lực của Chiến binh Giọng anh trầm khàn.

"Vừa rồi là lần đầu tiên."

Sở Hòa cố gắng không nhìn môi anh, giọng nói dần:

"Hình như chỉ sau khi kết tinh thần và có tiếp xúc sâu mới có thể được."

Khi xoa dịu tinh thần thông thì không được, ít là hôm nay cô đã xoa cho mười Chiến binh mà không xảy ra tình trạng này.

"Tôi thích mùi hương của cô, giống như tổ cũ tôi vậy."

Các Lạc giơ cổ tay rắn nhỏ lên.

"Nó cũng rất thích."

Gương mặt đang nóng bừng của Hòa bỗng chốc trở lạnh ngắt.

Các Lạc nghiêm túc hỏi: "Bây không còn sợ nữa, muốn nó ở bên cạnh không?"

Duy Nhân vừa nén lại được xung động mãnh liệt nghe thấy câu này, vội vàng

"Anh, tinh thần lực của anh hao quá lớn, cần bổ sung dung dịch dinh dưỡng

Hôm nay Sở Hòa cuối cùng quyết định chấp nhận kết đôi, họ khó khăn lắm có tiến triển, không thể để cốc được.

"... Đội trưởng Các Lạc, ngày anh có thể đi tra sức khỏe không?"

Sở Hòa muốn biết phương pháp dịu này có gây cho cơ thể Chiến binh hay

Nếu có, cô sẽ không dám tiện sử dụng.

Sau khi Các Lạc rời đi, Nhân bật hệ thống tra chỉ số ô nhiễm.

43%.

Anh nhìn Sở Hòa với đẫm mồ hôi.

Sở Hòa xác nhận lại: "Anh anh cấp bậc cao anh sao?"

Duy Nhân gật đầu:

"Sắp tới tôi sẽ lên cấp còn anh ấy là S+ đi lên, sau đợt lột này có thể lên tới SS-."

Cả hai cùng im lặng.

Lát sau, Sở Hòa nói:

"Tôi đã chắc chắn rằng, trong kiện có Chiến binh cao cung cấp tinh thần lực, có thể hoàn thành việc xoa vượt cấp."

"Có cần giữ bí mật không?"

Sở Hòa gật đầu: "Cả chuyện anh Các Lạc nữa."

"Cứ yên tâm."

Duy Nhân mỉm cười lau mồ bên cổ cho cô, thốc cô lên và nói:

"Vất vả cho cô rồi, tôi đi tắm..."

Tiếng gõ cửa vang lên.

Lê Mặc Bạch bước vào.

"Đội trưởng, để tôi."

Sở Hòa bỗng thấy có chút túng như bị bắt tang ngoại tình, cô hỏi:

"Cậu về lúc nào thế?"

"Lúc đội trưởng Các Lạc rời

Giọng cậu vẫn từ tốn như lệ, nhưng Sở Hòa cảm thấy cậu đang xuống tinh

"Cậu cũng dọn dẹp rồi nghỉ đi."

Cô rời khỏi vòng tay Duy

"Để tôi tự làm."

Duy Nhân liếc nhìn Lê Mặc một cái, mỉm cười "Được".

Khi Sở Hòa về phòng, Bạch vẫn luôn đi sau.

Cô định đóng cửa, nhưng Bạch đứng lù lù cửa nhìn cô, bộ dạng như nếu cô đóng cửa thì cậu đứng đó cả đêm vậy.

Sở Hòa vốn dĩ đang thấy dạ nên đành nhường

Ngâm mình trong bồn tắm, ngay tưởng Lê Mặc đã rời đi thì cậu lại vào.

Sở Hòa giật mình vội vàng sâu xuống nước, nói:

"Mặc Bạch, tôi đang tắm mà."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận