Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 28 / 369  ·  7.6%
(NP) Dựa Vào Không Gian Trồng Cây, Tôi Khế Ước Với Chín Chiến Binh Cấp Cao
Chương 28: Các Lạc sắp lột xác
28/03/2026 14:54· 1,794 từ

Đội của Chu Nặc săn được con lợn rừng, liền Sở Hòa qua để lọc.

"Chắc chắn không có độc chứ?"

Sở Hòa đã thanh lọc mấy rồi nhưng vẫn không tâm.

"Cứ yên tâm đi, con này tôi bắt được trước vào khu ô nhiễm, làm kiểm tra độc rồi."

Chu Nặc cắt một tảng thịt cho cô:

"Em nấu ăn ngon, giúp một đi."

Sở Hòa đành cam chịu làm

Cô đâm vài nhát dao xuống, nữa thì làm mẻ lưỡi dao.

"Phù phù phù..."

Da lợn cứng quá.

Sở Hòa xuýt xoa, đưa lòng tay bị chấn đến rát lên thổi liên

"Ha ha ha, em thế này làm cho đám lính hệ chó cười nhạo đường chúng ta đấy

Sở Hòa mím môi, u oán ấy.

Rõ ràng người cười tươi nhất chị ta.

Lại còn chống nạnh mà cười chứ.

Nhưng nhờ có Chu Nặc bày không khí lập tức nên náo nhiệt, đám gác đang đứng xem quanh cũng lần lượt xúm lại đỡ.

Sở Hòa chớp chớp mắt đầy chạp.

Cô nhận ra Chu Nặc đang ý giúp mình hòa với mọi người.

"Chị ơi, để em."

Lê Mặc Bạch nhét con gấu vào lòng cô, xoa tay giúp cô rồi lấy con dao.

"... Em cất gấu trúc đi."

Lê Mặc Bạch chậm rãi quay nhìn cô, ánh mắt lặng như nước.

Sở Hòa thở dài:

"Dính đầy dầu mỡ, tối nay lại ôm nó rồi hết lên quần áo cho xem."

"Chị!"

Mắt đột nhiên sáng rực lên thế làm gì, không bao nhiêu người đang sao!

Sở Hòa vội cúi đầu nhìn thịt:

"Khứa thêm vài nhát nữa, phải gia vị thấm vào trong."

"Vâng."

Thấy thái độ cô đã mềm hơn, Lê Mặc Bạch nhân cơ hội đeo chiếc nhẫn vào tay

Sở Hòa vừa ngẩng đầu lên thấy nhóm Lệ Kiêu đứng cách đó không

Cô rủ mắt, đón lấy khay vị từ tay Trần

Tức thật, vẫn không cam tâm nào!

Sở Hòa liếc nhìn chiếc nhẫn, lại lườm Lê Mặc một cái.

"Chị có lạnh không?"

Cậu cúi xuống áp trán vào cô: "Chị qua bên lửa ngồi trước đi."

Sở Hòa: "..."

Thôi bỏ đi, nổi nóng với "quả hồng mềm" thì gì là anh hùng chứ!

Giữa bãi đất trống, một đống trại được đốt lên, lính gác thạo tay đã dựng xong vài giá nướng thịt.

Chẳng mấy chốc, thịt lợn rừng tỏa hương thơm nức, chảy xèo xèo, khiến nấy đều thèm chảy miếng.

Giữa chừng Duy Nhân bước ra, cho đến khi bữa nướng gần kết thúc, Hòa vẫn không thấy Lạc đâu.

Duy Nhân mỉm cười giải thích: ấy sắp đến kỳ xác rồi, đang nghỉ

Hèn chi hôm nay mắt anh mờ mờ, như được một lớp kính mờ

"Anh ấy có muốn ăn

Sở Hòa đưa miếng thịt vừa chín cho anh: "Hay anh mang cho anh một ít nhé?"

Duy Nhân đột nhiên tiến tới bước, nắm lấy tay dịu dàng khẩn cầu thể điều đó rất nói:

"Em có thể vào thăm anh một chút không? Hôm anh ấy cứ đòi em mãi, anh sợ em phiền lòng nên đã ngăn

Anh nói thêm: "Sau khi việc sẻ tinh thần lực em bị ngắt quãng, ấy có chút nóng

Sở Hòa dặn dò Lê Mặc một tiếng.

Duy Nhân không đi cùng đưa miếng thịt cho

"Em cứ đi trước đi, về vụ ngày mai, anh vài chuyện cần bàn Mặc Bạch."

Thu lại ánh mắt khỏi bóng xa dần của Sở Duy Nhân nhìn sang Mặc Bạch.

"Chúng tôi đã xác định chọn ấy rồi, tôi nghĩ nên nói với cậu tiếng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-dua-vao-khong-gian-trong-cay-toi-khe-oc-voi-chin-chien-binh-cap-cao&chuong=28]

Lê Mặc Bạch im lặng nhìn một lúc, rồi cúi nướng thịt:

"Chị ấy sẽ không chỉ mình tôi, nhưng tôi người đầu tiên."

Duy Nhân thở dài mỉm cười nhã: "Tôi hứa với tôi sẽ không tranh ngôi vị đó với trai mình."

"Các anh có thể ngăn chị đến Bạch Tháp trung không?"

"Hửm?"

...

Khi Sở Hòa đến lều của Lạc, bên trong tối như mực.

"Đội trưởng Các Lạc?"

Cô bật đèn pin trên máy quang học lên, thử vào bên trong.

"Có."

Sở Hòa vừa bước vào một đã không kìm được trợn tròn mắt.

Chỉ thấy nửa thân dưới của một chiếc đuôi dài đầy vảy.

Sở Hòa lập tức rùng mình bỏ chạy.

Ngay khoảnh khắc cô cử động, rắn đang khoanh tròn đất đột ngột co lớp vảy, quấn chặt eo cô.

Sở Hòa phải bịt chặt miệng không hét lên thành

Các Lạc kéo cô lại sát mình.

Lớp vảy trơn láng, lạnh lẽo chặt cứng như khúc gỗ.

"Anh, sao anh lại dung hợp tinh thần thể thế

"Mau thả tôi ra!"

Sở Hòa sợ đến run rẩy, dám vùng vẫy bừa chỉ có thể cứng cổ đối diện với đàn ông cao lớn mang thân đuôi rắn.

Các Lạc đã vững vàng đón miếng thịt nướng trong cô, giọng nói mang khí chất cao quý lùng:

"Cho tôi ăn sao?"

"Vâng vâng, anh ăn đi, tôi đi ngủ đây."

Giọng Sở Hòa run cầm cập.

"Không, không ngủ ở chỗ anh

Cô ôm chặt lấy thành giường, không cho anh lôi lên.

Các Lạc thôi không cuốn nhưng nửa thân trên tráng, thon dài từ bụng trở lên lại sát vào cô.

Anh bóp lấy cằm cô, đồng màu xanh lục sẫm lại thành một đường đứng, nhìn chằm chằm môi cô.

Anh nói: "Kết nối giữa em Duy Nhân đã đứt anh không cảm nhận hơi thở của em."

Sở Hòa vội vàng bảo: "Tôi tinh thần lực cho là được chứ gì."

Nói rồi cô định giải phóng lượng.

Nhưng Các Lạc đã thè chiếc rắn ẩm ướt ra.

"Ở lại với anh, anh sắp xác rồi, anh cần hương của em."

Sở Hòa thở dốc đầy dồn

Đột nhiên, bên ngoài vang lên nói của Duy Nhân.

Cô gần như muốn phát khóc vui sướng.

"Cứu... Cứu... Ưm!"

Các Lạc nhân lúc cô kêu đã đưa lưỡi rắn sâu bên trong.

Sở Hòa bị anh khám phá mức đầu óc choáng

Tấm màn lều cuối cùng cũng vén lên, Duy Nhân Lê Mặc Bạch hiện nơi cửa.

Sở Hòa thở hổn hển nhìn phía họ.

Khi được Lê Mặc Bạch đưa nghe thấy tiếng Nhân đang trách mắng Lạc.

"Anh à, anh lại thành công cho Sở Hòa sau chỉ muốn đi vòng anh mà tránh rồi

Một ngày hôm nay trôi qua đúng là "oanh liệt"!

Sở Hòa tắm rửa xong, ôm gấu trúc chui tọt trong chăn.

Nửa đêm, cô mơ màng được lồng ngực ấm áp trọn.

Cô cũng lười phân biệt xem Lê Mặc Bạch Lệ Kiêu, hoàn toàn kệ sự đời.

...

Ngày hôm sau, khi nhiệm vụ diệt nguồn ô nhiễm ban bố, cô từ đường đi theo đội Duy Nhân đã trở thành dẫn thanh lọc cho tất các đội.

Cố Lẫm dẫn đầu, Tùng thần lực chưa khôi nên ở lại hậu Lệ Kiêu phụ trách sát trên không.

Cả đội tiến vào khu vực điểm của nguồn ô

Sau khi đi qua một đoạn đen kịt, họ được tâm của nguồn nhiễm đầu tiên.

Sức chiến đấu của các vật ô nhiễm sinh ra đây chỉ ở mức bình, nhưng chúng lại khả năng ký sinh giống hệt qua.

Hơn nữa, khả năng ký sinh mạnh hơn.

Tinh thần thể bị tấn công khó khôi phục hơn thể người, nên tất lính gác đều thu tinh thần thể lại.

Sở Hòa giải phóng tinh thần tạo thành một lớp chắn, để những lính bị ký sinh có được thanh lọc ngay lập tức.

Thừa thắng xông lên, cả đội tiếp dọn dẹp sạch chín nguồn ô nhiễm.

"Nếu em thấy thiếu tinh thần thì cứ dùng của hôm nay cậu ấy tham gia chiến đấu, cần lo sẽ ảnh hưởng đến ấy."

Sở Hòa hơi bị quá tải, người lảo đảo một liền được Cố Lẫm lấy cánh tay đỡ

"Vâng!" Cô gật đầu.

Sau khi sơ đạo cho các gác vào hôm qua kết hợp tinh thần Giám sát quan Tùng, sớm nay, cấp bậc của cô đạt tới cấp C+.

Rau xanh trồng trong không gian đã ra quả.

Cô muốn thử xem với cấp hiện tại, nếu chỉ vào chính mình thì thể trụ được bao

Lỡ như sau này có đến Tháp trung ương, cô không đến nỗi mù chẳng biết gì.

Nghỉ ngơi ngắn ngủi xong, vừa được trăm mét, sương lại chuyển sang màu lam.

Càng đi, sương mù càng dày

Sở Hòa phát hiện ra ngay cả lá cây hoa cũng đều mang xanh đen.

Bộ phận không chiến hoàn toàn vào tiếng chim hót dẫn đường cho Cố

Lệ Kiêu từ trên không hạ

Vẻ mặt anh nghiêm trọng:

"Tổng cộng chúng ta tìm thấy lăm nguồn ô nhiễm, tại đã dọn dẹp quá nửa, nhưng nồng ô nhiễm vẫn không hề giảm tình hình không ổn

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận