Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Chu Sa

Chương 14: Ngoại truyện: Nốt chu sa của thiếu niên dần dần tan biến trong mùa xuân năm ấy, không thể tìm lại được nữa.

Ngày cập nhật : 2025-11-16 14:51:22
Chương 14: Ngoại truyện: Nốt chu sa của thiếu niên dần dần tan biến trong mùa xuân năm ấy, không thể tìm lại được nữa.
Khi không còn tiếng Trình Trúc nữa, trong lòng Uý Từ dâng lên một dự cảm xấu. Sau khi cúp điện thoại, phần lớn tâm trí cậu vẫn còn treo trên người Trình Trúc, nên cứ mãi ngây ra.
Thời Bất Đãi nhìn ra nhưng không nói gì, chỉ đưa mắt ra hiệu cho Uý Từ nhưng có vẻ như cậu không nhận được.
Thời Bất Đãi hiếm khi nổi giận trước mặt bạn bè người thân, dù gì đây cũng là thời khắc cô ấy mơ ước, đợi lâu vậy rồi mới tới ngày hôm nay, sao có thể có sai lầm được?
Khó khăn lắm mới chờ được tới đoạn kính rượu khách mời, Uý Từ lại vội vàng nghe điện thoại.
Lúc này Thời Bất Đãi đã có dự cảm xấu. Khi nhìn Uý Từ muốn nói lại thôi, cô ấy theo bản năng đưa tay nắm chặt góc áo Uý Từ, cầu xin cậu: “Uý Từ… Hôm nay là ngày kết hôn của chúng ta, em cầu xin anh… Đừng…”
“Thực xin lỗi.” Uý Từ không dám nhìn vẻ mặt thất vọng của Thời Bất Đãi, kiên quyết gỡ tay Thời Bất Đãi ra.
Uý Từ rời đi trong ánh mắt ngạc nhiên của các khách mời.
“Thực xin lỗi” ba chữ này nhẹ nhàng như vậy, nhưng lại nặng nề đập vào trong lòng cô ấy, khiến cô ấy không thể đứng vững. Nhìn bóng dáng Uý Từ vội vàng rời đi, Thời Bất Đãi cảm thấy mọi thứ trước mắt trở nên mơ hồ, trên mặt cũng ấm ấm. Tới khi vươn tay ra sờ, cô ấy mới phát hiện nước mắt đã rơi đầy mặt mình.
Hoá ra bốn năm sớm chiều làm bạn vẫn không so được với sức nặng của Trình Trúc trong lòng Uý Từ.
Lúc Uý Từ chạy tới bệnh viện, Trình Trúc đã bị phủ một lớp vải trắng. Cậu ấy gầy đến mức chỉ còn lại da bọc xương, ngón tay tái nhợt đặt bên cạnh giường bệnh.
Rõ ràng cậu ấy đang ở trước mặt mọi người, rõ ràng chỉ cách một lớp vải mỏng manh.
Uý Từ lại cảm thấy đây là khoảng cách xa xôi nhất giữa cậu và Trình Trúc.
Người ngày hôm qua còn tươi tắn, sáng nay còn gọi điện thoại chúc cậu tân hôn vui vẻ sao bây giờ bỗng rời bỏ cậu mà đi?
Cậu đã từng liều mạng muốn giữ lấy Trình Trúc, nhưng giờ cậu ấy không về được nữa.
Uý Từ đã mất đi Trình Trúc mãi mã, nốt chu sa của chàng thiếu niên dần dần tan biến trong mùa xuân năm ấy, không thể tìm lại được nữa.
Trình Chiêu đứng bên cạnh Trình Trúc. Cô cũng không dám xốc vài trắng lên nhìn, giống như chỉ cần làm vậy, Trình Trúc sẽ mãi mãi ở bên cô không rời đi.
Nhưng cô cũng chỉ yên lặng như vậy một lúc, chẳng bao lâu sau cũng đã khôi phục lại tâm trạng, bình tĩnh lo toan hậu sự cho Trình Trúc.
Bây giờ cô là người thân cuối cùng của Trình Trúc trên thế giới này, cô phải để Trình Trúc rời đi một cách vẻ vang.
Uý Từ vẫn còn hoang mang, cậu không biết hôm nay mình đã nói gì, đã làm gì, thậm chí cậu đã quên đi mất hôm nay cậu… là một chú rể.
Cậu yên lặng nhìn thi thể Trình Trúc bị đẩy đi, nhìn Trình Chiêu bận trước bận sau mà cậu lại không thể giúp gì, chỉ đứng một lúc thôi là suy nghĩ có thể bay ra tận ngoài không gian.
Mãi cho tới khi về nhà cậu vẫn còn mờ mịt, giống như đột nhiên quên đi mất mình muốn làm gì, muốn đi đâu và nên đi đâu.
Trong lòng Uý Từ cứ mãi cảm thấy trống rỗng, như thể một phần trái tim cậu đã trở nên trống không.
Đèn vừa được bật sáng, Thời Bất Đãi đã vọt tới trước mặt cậu vẫn đang ngồi trên sô pha, hung hang tát cậu một cái. Đầu Uý Từ nghiêng sang một bên, ánh mắt dần trở nên tỉnh táo.
Đôi mắt đỏ ngầu của Thời Bất Đãi nhìn thẳng vào cậu, tức giận tới mức giọng nói cũng run rẩy: “Uý Từ anh bị gì vậy? Anh biết anh đi rồi em xấu hổ tới mức nào không? Cả đời em chưa từng mất mặt tới vậy! Anh…”
Mọi sự tức giận của Thời Bất Đãi đều biến mất không thấy tăm hơi ngay khi Uý Từ ôm lấy cô ấy. Uý Từ không ngừng xin lỗi, nước mắt mong chóng làm ướt bả vai cô ấy.
“Thực xin lỗi… Cậu đừng đi…”
Chỉ tiếc, lời xin lỗi không thể truyền tới tai người cũ. Thứ đã mất đi sẽ không bao giờ có lại được, chỉ có ký ức mới là vĩnh hằng.
Tuy Trình Chiêu không có hảo cảm gì với Uý Từ, nhưng nghĩ tới việc Trình Trúc thích cậu nhiều năm như vậy, cuối cùng cô vẫn đồng ý cho cậu vào phòng Trình Trúc.
Trình Chiêu đã thu dọn hết đồ đạc, cô định sẽ bán hết những thứ có thể, còn lại thì xem tình hình rồi giải quyết.
Uý Từ muốn giữ lại một di vật của Trình Trúc, Trình Chiêu nhìn cậu với vẻ mặt kỳ quái: “Bây giờ em là người đàn ông đã có vợ rồi.”
“Em biết… Em chỉ muốn giữ lại để tưởng niệm thôi.”
Trình Chiêu mím môi, không nói gì nữa. Cô tiện tay cầm lấy sổ nhật ký của Trình Trúc rồi rời khỏi phòng: “Vậy em cứ từ từ chọn.”
Đồ của Trình Trúc cũng không nhiều, những món đồ lặt vặt lại càng ít.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chu-sa&chuong=14]

Uý Từ nhìn quanh một vòng, cuối cùng cũng chỉ lấy mấy tấm ảnh chụp rồi rời đi.
Cậu có những ký ức về Trình Trúc, như vậy có lẽ… đã đủ rồi.
Từ sau khi Trình Trúc chết, Uý Từ không còn chạm vào Thời Bất Đãi nữa, ngay cả nắm tay cũng không có chứ đừng nói tới chuyện chung chăn gối.
Lúc ban đầu cậu ở lì trong phòng làm việc cả ngày, chẳng bao lâu lại đi tìm một công việc rồi bắt đầu đắm chìm vào công việc của mình, thậm chí còn chẳng nói chuyện với Thời Bất Đãi.
Thời Bất Đãi cảm thấy mình hệt như một người phụ nữ góa chồng dù chồng cô ấy còn sống. Cuối cùng, sau mấy tháng, cô ấy cũng bùng nổ, cô ấy giữ lấy cánh tay Uý Từ, quát lớn: “Rốt cuộc anh muốn thế nào? Rốt cuộc anh muốn em phải thế nào?”
Uý Từ hờ hững nhìn cô ấy, rồi khẽ thở dài: “Thời Bất Đãi, chúng ta ly hôn đi.”
Thời Bất Đãi giật mình đứng yên tại chỗ, sau đó ánh mắt cô ấy trở nên tàn nhẫn: “Dựa vào cái gì chứ? Dựa vào cái gì? Em cố gắng lâu như vậy mới có được anh, em sẽ không ly hôn với anh đâu, anh nằm mơ đi.”
Nói xong, cô ấy quay trở lại phòng, dung sức đóng mạnh cửa phòng mình lại.
Uý Từ biết mình sẽ mãi không buông bỏ được Trình Trúc, như vậy là không công bằng với Thời Bất Đãi.
Lúc trước cậu thật sự thích Thời Bất Đãi, nhưng cho tới khi Trình Trúc chết, cậu mới nhận ra người mình yêu nhất trước giờ vẫn luôn là Trình Trúc.
Nhưng cậu cảm thấy Trình Trúc không thích mình. Năm đó cậu từng viết một lá thư tình cho Trình Trúc, nhưng Trình Trúc không đáp lại. Cậu cũng không biết Trình Trúc không hề nhìn thấy lá thư kia, cậu còn tưởng Trình Trúc chỉ muốn giữ mặt mũi cho cậu thôi.
Lúc lên đại học Uý Từ cũng từng thử Trình Trúc, nhưng vẻ mặt và giọng điệu của Trình Trúc lúc đó… không có chút nào giống có ý với cậu.
Uý Từ thật sự rất mệt mỏi. Tối hôm đó cậu nhân lúc bạn cùng phòng khác còn chưa trở về, đứng trên ghế nhìn ngắm Trình Trúc rất lâu. Nhưng Trình Trúc lại ngủ say như chết, ngay cả khi cậu làm một vài hành động khác người cậu ấy cũng không tỉnh lại.
Đó là lần đầu tiên cậu hôn Trình Trúc, môi Trình Trúc khá mỏng nhưng rất mềm.
Uý Từ thật sự rất muốn nói với Trình Trúc, người cậu thích chính là cậu ấy, từ đầu tới cuối chỉ có cậu ấy.
Nhưng cậu không dám.
Mấy ngày sau cậu cố gắng né tránh Trình Trúc, thứ nhất là để nghĩ thật kỹ lại, thứ hai là sợ không khống chế được mình.
Nhưng trong mấy ngày này, Thời Bất Đãi luôn ở bên cậu.
Lúc tâm trạng hoang mang rối bời, có một cô gái xinh đẹp luôn an ủi, ở bên cậu, đúng là rất dễ khiến người khác rung động. Uý Từ cũng không ngờ ý chí của mình lại không kiên định như vậy, dễ dàng trở thành tình yêu dị tính.
Uý Từ cũng biết mình có lỗi với Thời Bất Đãi, Thời Bất Đãi là một cô gái tốt, tốt tới mức khiến cậu cảm thấy mình không xứng với cô ấy.
Hơn nữa bây giờ Thời Bất Đãi còn trẻ, cô ấy có thể dễ dàng tìm một người mới, không cần phải lãng phí thời gian trên người cậu.
Giằng co đấu tranh khoảng một tháng, hai người mới có thể ngồi ăn bữa cơm cùng nhau.
Uý Từ vẫn không chịu từ bỏ: “Thời Bất Đãi, chúng ta ly hôn đi.”
Lần này Thời Bất Đãi không khóc, không làm loạn, cô ấy chỉ yên lặng nuốt xuống miếng cơm cuối cùng rồi đáp: “Được.”
Hai năm trước, Uý Từ nói: “Anh nguyện ý yêu em cả đời.”
Thời Bất Đãi nói: “Được.”
2 năm sau, Uý Từ nói: “Thực xin lỗi, anh không yêu em, chúng ta ly hôn đi.”
Thời Bât Đãi cũng nói: “Được.”
Họ đều giữ lại chút thể diện cuối cùng cho nhau.
Sau khi nghe nói Uý Từ đã ly hôn, Trình Chiêu bèn gửi sổ nhật ký của Trình Trúc cho cậu. Toàn bộ tình cảm thời niên thiếu của cậu ấy chậm rãi hiện lên trên những trang giấy.
Lúc này Uý Từ mới nhận ra, hoá ra người mình yêu sâu đậm cũng có tình cảm với mình.
Nhưng thế thì sao chứ? Trình Trúc vẫn không thể ở bên cậu cả đời, cả đời này đều không thể.
Uý Từ là toàn bộ cuộc đời của Trình Trúc, Trình Trúc cũng là vị khách qua đường khó quên nhất trong cuộc đời của Uý Từ.
Uý Từ không thích thêm ai khác nữa, vì trong lòng cậu, mãi mãi chỉ có một Trình Trúc.

Bình Luận

0 Thảo luận