Trước kia tôi luôn sợ, sợ nếu tỏ tình Uý Từ sẽ rời bỏ tôi. Nhưng tôi không ngờ bây giờ tôi sắp chết rồi vẫn còn sợ, sợ có một ngày sẽ không được thấy cậu ấy nữa.
Hình như tôi luôn lo trước lo sau, lại không biết cuộc sống làm gì có nhiều thời gian để tôi có thể do dự như vậy. Chỉ hơi không chú ý chút, người đã từng có được cũng đã rời xa tôi, thứ tôi muốn có cũng sẽ vuột mất trước khi tôi kịp với lấy. Sinh mạng của chúng ta luôn yếu ớt như vậy, yếu ớt tới mức chỉ cần bất cẩn là có thể mang chúng ta đi.
Mà những điều chưa kịp làm đó đều sẽ trở thành tiếc nuối của chúng ta lúc còn sống.
Vậy nên mới có người thích tận hưởng những thú vui trước mắt. Tôi cũng đã bắt đầu hối hận, vì sao tôi không thể tận hưởng những thú vui trước mắt đi.
Tôi không định chỉ lén lút mãi như thế, nếu Uý Từ không thích tôi, vậy tôi muốn gặp cậu ấy thì có gì sai? Tôi chỉ muốn nói với cậu ấy mấy câu thôi.
Lúc này tôi không còn do dự nữa, quả quyết mời Uý Từ tới nhà tôi ăn cơm.
Vừa đúng lúc gần đây Trình Chiêu phải quay về, tôi đi mua một ít đồ trước, định sẽ đích thân nấu một bữa cho Uý Từ ăn.
Nói không chừng đây chính là bữa ăn cuối cùng thì sao?
Có lúc dạ dày sẽ quặn đau nhưng vẫn còn có thể chịu được.
Lần này Uý Từ cũng rất sảng khoái. Tôi biết chắc cậu ấy có rất nhiều kế hoạch cho hôn lễ sắp tới nhưng ăn một bữa cơm thì chắc vẫn được.
Uý Từ ngồi trong phòng khách nghe điện thoại, còn tôi ở trong bếp ca hát, nấu ăn một mình.
Cũng không nhiều món lắm, toàn là món dân dã lúc trước tôi thường xuyên làm, cũng là những món sở trường nhất của tôi.
“Trình Trúc, tớ thấy hình như cậu hoạt bát hơn trước kia nhiều.”
Uý Từ mỉm cười nhìn tôi. Tôi đón lấy ánh mắt cậu ấy, khẽ nhoẻn miệng cười: “Vậy sao?”
“Ừm, trở nên thích cười hơn, nhưng mà…”
Ánh mắt cậu ấy bỗng thay đổi: “Vì sao tớ lại cảm thấy cậu tiều tuỵ đi rất nhiều, tối hôm nay cũng chỉ ăn một ít rau thôi, cậu bị bệnh à?”
Tôi hoảng hốt, không ngờ Uý Từ lại tỉ mỉ đến mức độ này.
“Không có gì, cậu suy nghĩ nhiều rồi.”
Tôi vốn là người đã bước nửa chân vào quan tài, đếm ngược từng ngày được sống. Nhưng hôm nay vì không để cho Uý Từ phát hiện ra manh mối gì nên tôi cố tình tìm Trình Chiêu mượn một ít đồ trang điểm.
Nhưng không ngờ vẫn bị nhìn ra.
Nhưng rất nhanh sau đó Uý Từ không còn tra hỏi vấn đề này nữa, cậu ấy lại bắt đầu nghe điện thoại.
“Trình Trúc, cậu có thể tới tham gia hôn lễ của tớ không?”
Tôi thoáng nghẹn lại, sau một lúc lâu mới hỏi: “Được chứ, khi nào vậy?”
“Có lẽ là vào mùa xuân năm sau.”
Mùa xuân rất tốt, một mùa ngập tràn hy vọng, nhưng có lẽ tôi không đợi được.
“Cậu có thể chúc phúc cho tớ không?”
Hoá ra cậu ấy còn nhớ rõ lời tôi nói lúc đó.
“Được, đợi đến ngày cậu kết hôn tớ nhất định sẽ chúc phúc cho cậu.”
Lòng tôi đau như bị dao cắt, dạ dày lại đột nhiên quặn đau khiến tôi có chút khó thở.
“Trình Trúc cậu bị sao vậy?”
Dạo gần đây dạ dày không còn đau quá dữ dội nữa, nhưng lần này lại hệt như muốn trực tiếp lấy mạng tôi vậy.
Tôi vọt vào WC, nôn hết toàn bộ đồ mới ăn vào ra.
Uý Từ đi theo phía sau tôi, bỗng cậu ấy hít sâu một hơi: “Trình Trúc… Rốt cuộc cậu bị sao vậy?”
Nôn xong cũng đỡ hơn chút, lúc tôi ấn nút xả nước mới phát hiện lần này tôi nôn ra khá nhiều máu.
Tôi run rẩy đứng lên, Uý Từ vội vàng đỡ lấy tôi.
“Tớ đưa cậu đi bệnh viện.”
Vốn không muốn để cậu ấy phát hiện ra, lặng lẽ rời đi không một tiếng động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chu-sa&chuong=12]
Như vậy chắc qua mấy năm nữa cậu ấy sẽ quên đi tôi, tôi cũng có thể… Giữ lại chút thể diện cuối cùng.
Nhưng bây giờ mọi thứ đều rối loạn, tôi đành thẳng thắn nói sơ qua về bệnh tình của mình với cậu ấy.
Cậu ấy tỏ vẻ khó tin nhìn tôi, mãi lâu sau mới run giọng nói: “Tớ đưa cậu đi bệnh viện, chắc là vẫn có thể cứu chữa, cậu sẽ không sao đâu.”
Tôi thong thả lắc đầu: “Vô dụng thôi, cứ như vậy đi.”
Tôi nhìn chằm chằm cậu ấy, rồi nở nụ cười khổ: “Chẳng bao lâu nữa là tớ phải đi rồi, cậu cũng đừng buồn, sau mấy năm là cậu sẽ quên tớ thôi. Cậu và Thời Bất Đãi, còn có một đoạn đường dài phải đi nữa.”
“Đừng nói nữa, tớ đưa cậu đi bệnh viện, nơi này không chữa khỏi thì chúng ta ra nước ngoài, tớ sẽ nghĩ cách, cậu nhất định có thể sống.”
Tôi thở dài lắc đầu, không rõ vì sao Uý Từ lại giống y hệt như Trình Chiêu… Cố chấp như vậy.
Uý Từ ôm tôi ngồi lên sô pha, tôi đổi sang một tư thế thoải mái hơn để dựa vào lòng cậu ấy.
Tuy tôi biết như vậy là không đúng, nhưng tôi sắp chết rồi, chắc cũng có thể hưởng thụ chút sung sướng lén lút này nhỉ?
Tôi nhắm mắt lại, rồi bỗng có chút buồn ngủ. Tôi khẽ thở dài: “Uý Từ, cậu có thể đừng đi không, tôi muốn ngủ như vậy một lát…”
Tôi không nghe thấy tiếp theo Uý Từ nói gì, chỉ cảm thấy tay cậu ấy vuốt ve mặt tôi, rồi một giọt nước ấm áp chảy xuống gương mặt tôi.
Cả người tôi đều vô lực, chỉ cảm thấy dạ dày vẫn đau nhói lên từng trận.
Tôi cũng không biết mình đã ngủ thiếp đi như thế nào, cũng không biết vì sao khi tỉnh dậy lại ở trong bệnh viện.
Uý Từ ghé sát vào bên cạnh giường bệnh của tôi, nắm lấy tay tôi.
Nhiệt độ ấm áp của cơ thể truyền tới, tôi khó khăn cử động ngón tay mình.
Uý Từ mau chóng tỉnh lại. Cậu ấy vội vàng đứng dậy, đưa tay chạm lên trán tôi, sau đó cậu ấy thở phào một hơi như vừa trút được gánh nặng: “May quá, hạ sốt rồi.”
Trong miệng tôi có một mùi vị kỳ lạ, cổ họng khô khốc như sắp bốc cháy: “Nước…”
Uý Từ lấy tăm bông chấm chút nước bôi lên trên môi tôi: “Ngày hôm qua cậu đột nhiên phát sốt, còn nôn ra máu một lần nên tớ đưa cậu đến bệnh viện. Cũng may cậu đã tỉnh rồi, nếu không tớ…”
Uý Từ không nói tiếp. Tôi khẽ nhếch khóe môi muốn mỉm cười với cậu ấy một cái: “Bác sĩ có nói tớ còn có thể sống được bao lâu nữa không? Tớ còn muốn… Đi tham gia hôn lễ của hai cậu.”
Uý Từ quay đầu đi, không nói gì.
Tôi lập tức hiểu ra.
Chắc là không còn bao nhiêu thời gian nữa.
“Bác sĩ… đã đưa giấy báo bệnh tình nguy kịch rồi.”
Chuyện nằm trong dự đoán nên tôi không quá ngạc nhiên, nhưng nghĩ tới việc không đợi được tới ngày cậu ấy kết hôn, trong lòng tôi vẫn thấy rất khó chịu.
“Hôn lễ tớ đã được hoãn lại, tớ có thể ở đây chăm sóc cho cậu…”
Tôi cắt ngang lời cậu ấy: “Uý Từ… Cậu làm như vậy có nghĩ tới Thời Bất Đãi không? Cô ấy phải làm sao bây giờ? Dù sao tớ cũng là người sắp chết, cần gì phải làm chậm trễ chuyện của cậu chứ? Cậu đừng tùy hứng như vậy, Trình Chiêu sẽ chăm sóc cho tớ, ngoan, trở về kết hôn đi, cậu như vậy chỉ càng khiến tớ lo thêm.”
Có vẻ như Uý Từ đã bị tôi thuyết phục. Cậu ấy nắm lấy tay tôi, nói: “Tớ không yên tâm về cậu…”
Ngón tay tôi hơi cong lại, móc lấy đầu ngón tay cậu ấy: “Yên tâm đi, chỉ một lúc không chết được đâu, cậu ngoan ngoãn trở về đi.”
Uý Từ ngây ngốc gật đầu, nhưng cậu ấy vẫn không định rời đi.
Chẳng bao lâu sau Trình Chiêu đến, chị ấy có chút thoáng ngẩn người khi nhìn thấy chúng tôi nắm tay nhau, nhưng lại mau chóng tỉnh táo lại. Chị ấy cố nén sự mệt mỏi, miễn cưỡng mỉm cười: “Tiểu Trúc, bây giờ em cảm thấy thế nào? Có muốn ăn gì không? Để chị đi mua.”
Tôi nhìn chị ấy, khẽ lắc đầu.
Chị ấy thở dài một hơi, hốc mắt đột nhiên đỏ lên: “Xin lỗi, chị đi toilet một chút.”
Nhìn bóng dáng Trình Chiêu bỏ chạy, tôi bỗng thấy dâng trào cảm xúc.
Uý Từ vẫn không chịu buông tay tôi ra, tôi cố rụt về thì cậu ấy lại càng nắm chặt hơn.
Cuối cuộc đời khổ đau dài đằng đẵng này, may mắn là vẫn có chút ngọt ngào.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận