Cuối cùng Uý Từ vẫn không hoãn lại hôn lễ, nhưng ngày nào cậu ấy cũng bớt thời gian ra để tới thăm tôi dù lịch trình bận rộn.
Có lẽ là vì cậu ấy tới quá thường xuyên, nên cả Thời Bất Đãi cũng biết tin.
Trình Chiêu vui vẻ kể tôi nghe những chuyện xảy ra gần đây, nhưng tôi vốn không có hứng thú với chuyện của giới giải trí nên chỉ nghe hiểu được vài cái, hơi lơ là chút là đã không hiểu gì.
Trình Chiêu không quan tâm tới việc tôi nhìn chị ấy với vẻ mặt ngây ngốc, chị ấy chỉ lo nói chuyện, vừa gọt táo vừa nói.
Sau đó tôi cũng không để ý nữa, chị ấy vui là được.
“Trình Trúc?”
Tôi nghe tiếng bèn nhìn ra phía cửa, có một cô gái mặc áo lông vũ màu trắng đang đứng bên ngoài.
Là Thời Bất Đãi.
Trình Chiêu cũng chú ý tới, nhưng chị ấy không muốn rời đi nên vẫn ngồi yên tại chỗ, ăn quả táo mình vừa gọt xong.
Tôi mỉm cười đáp lại cô ấy: “Đã lâu không gặp, gần đây cậu có ổn không?”
Thời Bất Đãi đi vào, nhíu mày nhìn về phía Trình Chiêu. Trình Chiêu chìa quả táo ra trước mặt cô ấy: “Nhìn gì vậy? Em muốn ăn à?”
“Không cần đâu, cảm ơn chị, em muốn nói chuyện riêng với Trình Trúc.”
Trình Chiêu không có ý định tránh đi: “Sao vậy? Hai em nói chủ đề gì mà chị không được nghe à? Mọi người đều là người lớn rồi, chắc sẽ không có nội dung gì không phù hợp với trẻ em mà chị không được nghe đúng không?”
Thời Bất Đãi bị chị ấy làm cho nghẹn họng, bèn quay qua nói với tôi: “Vậy tớ cũng không vòng vo nữa. Trình Trúc, tớ hy vọng cậu có thể cách xa Uý Từ ra chút, bây giờ anh ấy là vị hôn phu của tớ.”
Trình Chiêu mau chóng trả lời lại một cách mỉa mai: “Này này này, không biết là vị hôn phu của ai ngày nào cũng quấn lấy Tiểu Trúc nhà chị. Giờ em còn dám tới đây đảo lộn thị phi, hai người thật đúng là người một nhà mà.”
Thời Bất Đãi không để ý tới chị ấy: “Lúc học đại học, khi anh ấy buồn đều do tớ an ủi anh ấy, tớ mới là người luôn ở bên anh ấy, nên tớ khuyên cậu đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, bớt xuất hiện trước mặt anh ấy đi.”
Cô ấy chỉ thiếu điều dán mấy chữ ‘Uý Từ là người của tôi’ lên trên trán mình thôi.
Tôi bỗng cảm thấy có chút nực cười: “Tớ sắp chết rồi, có muốn xuất hiện cũng không được bao lâu nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chu-sa&chuong=13]
Nhưng nếu cậu ấy có thể vì mấy tháng này mà nhớ tớ cả đời thì cũng là chuyện tốt.”
Thời Bất Đãi cười lạnh nói: “Không thể nào, anh ấy sắp kết hôn với tớ rồi, dù anh ấy có đặt cậu trong tim thì cũng là chuyện của trước kia thôi.”
Tôi cũng lười truy cứu nhiều chuyện như vậy, bây giờ mỗi phút giây với tôi đều rất đáng quý. Tôi phẩy tay bảo cô ấy mau đi đi.
Trình Chiêu cũng đứng dậy đuổi cô ấy đi. Thời Bất Đãi: “Cậu có bản lĩnh thì sống tốt cho tớ, chúng ta cứ chờ xem!”
Tôi thở dài một hơi, không rõ cô ấy còn muốn so đo gì với người sắp chết như tôi.
Không biết Trình Chiêu lại lôi từ đâu ra một nắm hạt dưa, vừa cắn vừa nói: “Xem ra bây giờ cô ta không muốn giả vờ nữa.”
“Giả vờ cái gì cơ?”
“Giả vờ làm đóa sen trắng vô tội, theo chị thấy, em và Uý Từ không thể ở bên nhau cũng có một phần công lao của cô ta. Tiếp đó là Uý Từ, sao cậu ấy lại không chung thuỷ với em như vậy chứ?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện đã có tuyết rơi rồi. Nơi tôi ở lúc trước rất ít khi có tuyết, thành phố này cũng thế. Nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên tôi thấy tuyết rơi ở đây.
“Có lẽ là do cậu ấy cảm thấy ở bên em là hy vọng xa vời, lại sợ sẽ mất đi người bạn thân như em nên mới lựa chọn trốn tránh. Suy cho cùng thì cũng chẳng có ai lại giống như em…”
“Chị thấy em đúng là hết thuốc chữa rồi, tới lúc này rồi còn nói đỡ cho Uý Từ.”
Đúng vậy, tình yêu thật sự dễ khiến con người ta mất trí.
“Vậy tiếp theo em định làm sao bây giờ?”
“Làm sao bây giờ? Em cũng không biết, dù sao cũng chỉ còn lại mấy ngày, đi một bước tính một bước vậy.”
Không ngờ mùa đông lại tới nhanh như vậy, cơ thể của tôi càng ngày càng suy yếu theo độ thấp của nhiệt độ. Thỉnh thoảng lại không ăn uống được gì, chỉ có thể dựa vào dịch dinh dưỡng để cầm cự.
Có lẽ Thời Bất Đãi đã trở về cãi nhau với Uý Từ một trận, bây giờ Uý Từ cũng không thường xuyên tới như trước nữa.
Như vậy cũng khá tốt, dù gì tôi cũng không muốn để cậu ấy nhìn thấy dáng vẻ chật vật này của tôi.
Bây giờ tôi còn đang chờ đợi mùa xuân, chờ thời tiết ấm lại, Trình Chiêu có thể đẩy tôi ra công viên bệnh viện dạo mát.
Mùa xuân trông như thế nào? Tôi đã trải qua hai mươi mấy lần bốn mùa, đây là lần đầu tiên tôi muốn thấy mùa xuân như thế.
Trình Châu vẫn thích trò chuyện với tôi như cũ, nhưng tôi càng ngày càng không có sức để đáp lại chị ấy. Cho tới cuối cùng, Trình Chiêu cũng không nói nữa, hai chúng tôi chỉ yên tĩnh chờ đợi.
Chỉ có lúc Uý Từ tới, Trình Chiêu mới nói chuyện với cậu ấy một lúc, lâu lâu còn giận dỗi nhau.
Có thể như vậy cũng rất thú vị.
Cuối cùng thời tiết cũng ấm dần như tôi mong muốn. Chẳng bao lâu nữa Uý Từ sẽ phải kết hôn, tôi rất vui vì có thể chờ tới ngày đó. Dù bác sĩ đã gửi rất nhiều giấy thông báo bệnh tình nguy kịch, nhưng tôi vẫn cố gắng chống chọi đến ngày này.
Đã lâu rồi Uý Từ không tới, nhưng trước ngày kết hôn cậu ấy đã ở cạnh tôi cả ngày.
Chúng tôi không nói bất kỳ câu gì, vì bây giờ nói chuyện là một việc rất khó khăn đối với tôi.
Chúng tôi chỉ yên lặng nhìn lẫn nhau, tôi có một dự cảm, lần này sẽ là lần cuối cùng chúng tôi gặp mặt.
Ngày hôm sau tôi thức dậy từ rất sớm, rồi cứ mở mắt mãi tới tận khi trời sáng.
Tôi cảm thấy tinh thần mình tốt hơn rất nhiều, thậm chí còn ăn hết một ít cháo trắng.
Trông Trình Chiêu rất đau khổ, có lẽ chị ấy cũng đoán ra được, tôi đang hồi quang phản chiếu.
“Chị họ… Em muốn… Gọi một cuộc điện thoại cho Uý Từ.”
Trình Chiêu bấm số sau đó rời đi.
Uý Từ bắt máy ngay lập tức, nhưng chúng tôi đều im lặng không nói gì.
“Uý… Từ.”
“Ừm, tớ ở đây.”
“Tớ còn nợ cậu một lời chúc phúc cho đám cưới…”
Tôi cảm giác mình sắp không xong rồi, chỉ đành cố gắng duy trì hô hấp của mình.
Tôi khẽ nói: “Thực xin lỗi… Không thể tham gia hôn lễ của cậu rồi…”
“Người nên nói xin lỗi hẳn là tớ.”
“Đồ ngốc, cậu đâu có làm gì sai, nói xin lỗi gì chứ…”
Giọng Uý Từ bỗng chốc cao lên: “Trình Trúc, thật ra tớ…”
Tôi biết giây tiếp theo cậu ấy muốn nói gì, tôi vội vàng cắt ngang lời cậu ấy: “Cậu không cần phải nói… Tớ… Biết… Uý Từ… Cậu và Thời Bất Đãi… Hai người các cậu… Phải sống tốt…”
“Tha thứ cho tớ… Tớ không có… Dũng khí… Đối… Đối diện với cậu để nói… Bây giờ… Cũng đã quá muộn…”
“Chúc cậu… Tân hôn vui vẻ… Khỏe mạnh… Hạnh phúc…”
Tới cuối cùng, tôi không còn nghe thấy tiếng của Uý Từ ở đầu bên kia điện thoại nữa, chỉ nghe thấy tiếng chim hót bên ngoài cửa sổ truyền đến.
Mùa xuân… Thật sự tới rồi…
Mùa xuân thật tốt, có sức sống, có hy vọng.
Nhưng lại không có Trình Trúc.
-
Tôi muốn giấu cơ thể mình trong bùn đất mùa đông mục nát, để linh hồn nuôi dưỡng ý xuân tràn trề.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận