Cả Úy Từ cũng đang nhìn tôi, thật lâu sau cậu ấy mới mở miệng: “Hình như cậu gầy đi rồi.”
Ung thư giai đoạn cuối thì dù thần tiên đến cũng bó tay, hệ miễn dịch sẽ từng bước sụp đổ, mà tôi cũng sẽ dần biến thành da bọc xương. Tôi sẽ từng bước chết trước các loại biến chứng khác.
“Đúng vậy, dạo này chẳng có chút khẩu vị nào.”
“Bệnh dạ dày của cậu đỡ hơn chưa?”
Tôi giật mình, hóa ra cậu ấy còn nhớ tôi bị bệnh dạ dày: “Tốt hơn nhiều rồi, không cần cậu phải lo lắng.”
“Một tháng không gặp mà sao cậu tiều tụy thế này?”
Úy Từ bước thêm một bước về phía tôi, nước mắt tôi sắp không kìm nổi nữa vội kéo tay Trình Chiêu nói: “Chị họ, chúng ta có việc còn phải xử lý mà phải không?”
Vẻ mặt Trình Chiêu ngờ vực nhìn tôi, liền hiểu ra: “À đúng, chúng ta có việc còn phải xử lý đi trước nhé.”
Về đến phòng trọ, nước mắt tôi không sao ngừng lại được: “Chị… Hôm nay em nhìn thấy cậu ấy, em không muốn chết, em không muốn chết…”
Rõ ràng trước đây tôi đã nghĩ thông suốt rồi. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Úy Từ, tất cả những hiểu biết về sống chết của tôi đều bị nhấn chìm.
Trong đầu tôi chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: Tôi không muốn chết, tôi muốn sống.
Trình Chiêu ôm lấy tôi: “Được, chị đưa em về nhà, chúng ta về nhà tiếp nhận điều trị, mọi chuyện sẽ ổn thôi, không sao đâu.”
Sau khi về đến nhà, chúng tôi nói chuyện với bác sĩ rất lâu. Bác sĩ khuyên chúng tôi hay dùng số tiền còn lại để tận hưởng quãng ngày trước mắt, với tình trạng hiện tại của tôi thì điều trị là lãng phí.
Tôi cũng biết bệnh tình của mình đã nghiêm trọng tới mức không chữa được nữa nhưng tôi không cam lòng.
Cuối cùng tôi quyết định về bàn lại với Trình Chiêu.
Tôi hiếm khi quay lại căn nhà trước kia tôi và Vu Y từng ở.
Trong nhà phủ một lớp bụi dày.
Trình Chiêu đứng chờ bên ngoài, tôi lục tung mọi thứ và tìm thấy vài kỷ vật thời cấp ba.
Tập đề làm sai, sổ ghi chép, tài liệu ôn tập… Cuối cùng tôi tìm được cuốn nhật kí và ảnh lớp.
Cùng với một lá thư mà tôi không ngờ tới.
Đó là một lá thư tay rất bình thường.
Tôi không biết ai viết cho tôi, cũng không biết vì sao nó lại ở đây.
Tôi cẩn thận mở nó ra, tờ giấy đã vàng theo năm tháng.
[Trình Trúc:
Tớ không giỏi thể hiện, có nhiều điều không dám nói trực tiếp nên mới viết lá thư này.
Từ nhỏ chúng ta đã lớn lên cùng nhau, luôn học chung một lớp. Tớ thật sự, tớ cũng không biết bắt đầu từ khi nào, những chuyện này rất khó mở lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chu-sa&chuong=11]
Nhưng tớ thật sự, hình như bắt đầu thích cậu rồi.
Lần đó nhìn thấy cậu nhận thư tình của cô gái kia, tớ thật sự có hơi tức giận. Tớ cũng không biết vì sao nữa, chỉ cảm thấy cậu không nên quá thân với họ. Tớ cũng không chính bản thân mình bị làm sao nữa, nhưng tớ muốn ở bên cạnh cậu.
Nếu cậu cũng muốn, có thể cho tớ một câu trả lời không?”
Dù cậu ấy không ký tên nhưng nét chữ ấy cả đời tôi không thể quên được.
Đây là nét chữ của Úy Từ, đây là cậu ấy viết… thư tình cho tôi.
Tôi cảm thấy như có một cái gì đó nghẹn chặt trong tim, tôi đáng ra phải cảm thấy vui vẻ, Úy Từ từng thật sự thích tôi. Nhưng cùng lúc đó tôi lại đâu đến không thở nổi, tôi đã bỏ lỡ cậu ấy, bỏ lỡ tình cảm của cậu ấy lúc nào không hay.
Ban đầu chỉ định tìm lại vài kỷ niệm có liên quan đến Úy Từ, không ngờ lại có được thứ này.
Như vậy… Thu hoạch này làm cho tôi đau khổ đến thấu tim.
Khi Trình Chiêu bước vào phòng, tôi đang quỳ trên đất nước mắt rơi không ngừng trên giấy.
Trình Chiêu hoảng sợ, vội vàng đến đỡ tôi: “Tiểu Trúc em làm sao vậy? Mau đứng lên.”
“Chị họ, cậu ấy cũng từng thích em… Trước đây cậu ấy thật sự thích em, tại sao em không nhận ra chứ? Lúc ấy sao em không biết? Nếu em dũng cảm hơn một chút có phải mọi chuyện sẽ không thành ra thế này? Có phải em đã có thể ở bên cạnh cậu ấy rồi không?”
Trình Chiều im lặng không nói gì.
“Nhưng cậu ấy sắp kết hôn rồi… Cậu ấy có cuộc sống của riêng mình, cậu ấy… Em không đợi được cậu ấy nữa…”
Nét chữ trong lá thư chẳng có gì đặc biệt, còn không bằng những bức thư tôi đã từng xem qua. Nhưng chỉ có lá thứ này có thể kéo căng trái tim tôi, khiến tôi đau đớn đến đứt từng khúc ruột.
Tôi bỗng rất nhớ Úy Từ, rất muốn được gặp cậu ấy.
Quãng thời gian cuối cùng của sinh mệnh, tôi muốn ích kỷ một lần để cậu ấy ở bên cạnh mình.
Dù chỉ vài tháng cũng được.
Dù cho từ này về sau sẽ không còn được gặp lại.
Chỉ cần có thể gặp cậu ấy, tôi chết cũng không còn gì hối tiếc.
Trình Chiêu thở dài, rất lâu cũng không nói gì.
Chỉ ấy đại khái cũng biết lòng tôi đã quyết, cho nên cũng không khuyên tôi nữa.
Tôi đọc lại cuốn nhật ký cũ một lần, thật ra chẳng viết nhiều chỉ một cuốn sổ nhưng toàn là chuyện giữa tôi và Úy Từ.
“Sau khi em chết chị bán hết mấy thứ này hoặc đem tặng cũng được. Nhật ký thì đốt đi đừng để Úy Từ nhìn thấy.”
Tôi muốn để Úy Từ và Thời Bất Đãi sống cùng nhau thật hạnh phúc, ít nhất sau khi tôi chết chỉ cần họ hạnh phúc là đủ rồi.
Lá thư và nhật ký bị phủ đầy bụi là nhân chứng duy nhất của một đoạn tình cảm ngắn ngủi mà tôi từng có được Úy Từ, một tương lai dài đằng đẵng không có Trình Trúc.
May mà ngày ấy thuê căn phòng nay chưa có trả, tôi nghĩ phần đời còn lại có lẽ tôi sẽ sống ở đây. Khi sắp chết thì đến trước cửa nhà hỏa táng ngồi, như vậy còn tiết kiệm được chút tài nguyên.
Trình Chiêu dần chấp nhận sự thật, chị ấy không ép tôi điều trị nữa, sắc mặt cũng khá hơn đôi lúc còn đùa được đôi câu.
Nếu không phải vì mỗi đêm tôi đau đến không ngủ nổi, tôi còn tưởng mình đã quay lại khoảng thời gian yên bình khi tá túc ở nhà Trình Chiêu.
Tôi phát hiện mỗi ngày Úy Từ đều dắt Thời Bất Đãi đi dạo ở công viên ven sông, vì thế ngày nào tôi cũng lén đi nhìn Úy Từ một chút.
Hình như chỉ cần được nhìn từ xa một lần mỗi ngày như này tôi đã thấy mãn nguyện lắm rồi.
Cứ như vậy kéo dài suốt ba tháng, có một ngày bỗng nhiên tôi nổi hứng muốn dùng chút tiền tiết kiệm còn lại mời Trình Chiêu ăn một bữa lớn.
Trình Chiêu nhìn tôi với vẻ bất lực, khuôn mặt hơi mệt mỏi. Những ngày gần đây cứ bị tôi kéo đi theo dõi Úy Từ chắc đã làm chị ấy kiệt sức. Có lẽ chị ấy chưa từng thấy ai não yêu đương như tôi.
Chị ấy xoa ấn đường: “Lần này em lại muốn làm gì nữa?”
“Không có gì, chỉ là muốn mời chị ăn một bữa cơm sợ sau này không còn cơ hội nữa.”
Trình Chiêu nghĩ một lúc rồi cũng đồng ý.
Tôi đặt một nhà hàng cao cấp, trước khi đi còn nhờ Trình Chiêu tô chút son cho tôi để trông tôi đỡ giống người gần đất xa trời.
Tôi chưa từng bước vào nhà hàng sang trọng như vậy, từ trang trí đến không khí đều vượt xa trí tưởng tượng của tôi.
Chuyến đi này xem như không uổng.
Chúng tôi ngồi ở góc khá yên tĩnh, tiếng đàn piano ngân vang khắp sảnh.
Trình Chiêu cầm thực đơn gọi món ăn.
Bỗng nhiên có tiếng reo hò ở giữa đại sảnh, tôi ngầng đầu lên theo phản xạ.
“Có chuyện gì vậy?”
Nhân viên phục vụ nhìn qua rồi cười nói: “Không sao đâu, hình như có người đang cầu hôn.”
Cầu hôn? Tôi lập tức nghĩ đến lời ước hẹn của Úy Từ và Thời Bất Đãi, trong lòng chợt thấy bất an.
Tôi vội vàng đứng bật dậy.
Điều tôi sợ nhất cuối cùng cũng xảy ra.
Người đàn ông mặc vest kia tôi không thể nào nhận nhầm nhưng tôi lại hi vọng là mình nhận nhầm.
Tôi ngồi sụp xuống ghế, Trình Chiêu nhìn sắc mặt tôi là biết ngay bảy tám phần.
Chị ấy không nói gì, chúng tôi im lặng ăn xong bữa cơm.
Tôi cũng không biết mình đã về nhà thế nào, đã chờ trời sáng ra sao.
Tất cả đều mơ hồ.
Rõ ràng là chuyện sớm đã định sẵn, sao tôi vẫn không thể nghĩ thông?
Nhưng, Úy Từ cậu ấy thích Thời Bất Đãi đến mức nào chứ?
Vừa tốt nghiệp đã cầu hôn.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận