Sáng sớm ngày hôm sau, Tần Yên đã tĩnh lặng chờ đợi ngoài phòng ngủ của Trần Nhiên, thời khắc chú ý động tĩnh bên trong, chuẩn bị sẵn sàng để gọi là có mặt ngay.
Thông thường, Trần Nhiên sẽ không dậy quá sớm, thậm chí càng không gọi cô để bắt làm việc, cậu đã có hộ lý chuyên nghiệp chăm sóc rồi.
Tần Yên cũng chỉ đứng gác theo thói quen khoảng bốn mươi phút để làm màu thôi, dù sao thì phúc lợi và đãi ngộ bày ra đó mà.
Thời buổi này áp lực việc làm lớn, bản thân phải bày tỏ thái độ chứ, để chủ nhà thấy rằng cô không phải kẻ ăn không ngồi rồi, hoàn toàn xứng đáng với mức lương cao ngất ngưởng gấp mười lần giá thị trường này.
Thế nhưng, hôm nay lại ngoại lệ.
"Đi gọi Tần Yên vào đây."
Một giọng nam đột nhiên truyền ra từ trong phòng.
"Thiếu gia, tôi đây."
Tần Yên nghe tiếng liền đáp lời, trên mặt nở nụ cười thương hiệu, đẩy cửa bước vào: "Xin hỏi cậu có dặn dò gì ạ?"
Trong phòng.
Trần Nhiên mặc áo sơ mi trắng giản dị, quần đen, ngồi trên xe lăn, đôi mày hơi rũ xuống.
Phía sau cậu, hai vệ sĩ áo đen cao lớn vạm vỡ đứng thẳng tắp như những bức tượng, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, mắt nhìn thẳng phía trước.
Trần Nhiên kinh ngạc nhướn mày, nghiêng đầu nhìn Tần Yên vừa đẩy cửa bước vào, đáy mắt có chút nghi hoặc.
"Cô luôn canh chừng ngoài cửa à?"
"Không ạ, chỉ là mỗi ngày sau khi ngủ dậy, tôi sẽ đứng đợi trước cửa phòng thiếu gia vài phút, luôn nghĩ rằng biết đâu có một ngày, thiếu gia cần dùng đến tôi." Tần Yên mỉm cười, lời lẽ chân thành, đôi mắt trong veo thuần khiết.
Trần Nhiên nhìn chằm chằm vào cô, dường như muốn tìm ra sơ hở giữa ánh mắt và hành động cơ thể của cô.
Tiếc là, chẳng phát hiện ra điều gì.
"Người khác đều tìm cách lười biếng, cô thì đúng là kính nghiệp thật đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chi-can-co-tien-lam-liem-cau-cho-ai-cung-uoc&chuong=9]
Cậu nhếch môi, hơi lộ vẻ châm chọc.
"Trong sách có nói ăn lộc của vua, lo nỗi lo của vua, làm tròn phận sự của vua, đây là việc tôi nên làm." Khóe môi Tần Yên vẫn giữ nụ cười dịu dàng.
Trần Nhiên cười lạnh khinh miệt: "Giả tạo."
Không ai hiểu nhân tính hơn cậu.
Tần Yên: "?"
Một tháng mười cái "W" (100 ngàn = 10 vạn tệ, 万: Wan), bị thương ngoài da một chút, thậm chí không cần tranh cãi quá nhiều với sếp, trong vài phút bù đắp luôn 5 cái "W", sếp như vậy tìm đâu ra?
Trời đất chứng giám, khi cô nói câu đó cô mang theo 200% sự chân thành, chẳng lẽ cậu thật sự không cảm nhận được sao?
Hóa ra mỗi ngày cô diễn nhiệt tình như vậy, cuối cùng là diễn cho chó xem hết rồi.
Thật sự khiến người ta cảm thấy lạnh lòng.
Hồi lâu không thấy tiếng, Trần Nhiên liếc nhìn cô một cái.
Thiếu nữ mặc bộ đồng phục học sinh xanh trắng đơn giản phổ biến, tóc dài buộc sau gáy, để lộ vầng trán trơn bóng đầy đặn, ngũ quan tinh tế nhỏ nhắn, làn da trắng nõn mịn màng như trứng gà bóc.
Gương mặt này, rất đẹp.
Vết bầm tím để lại bên thái dương trái không hề phá hỏng vẻ thẩm mỹ tổng thể, ngược lại còn tăng thêm vài phần nhu mì mong manh.
Đặc biệt là, lúc này thiếu nữ đang ngoan ngoãn đứng đó, hàng mi rũ xuống, đổ một bóng râm nhạt trên mí mắt, trông cực kỳ vô tội và uất ức.
Cả căn biệt thự đều nằm dưới sự giám sát của Trần Nhiên, cậu tự nhiên hiểu rõ nhất cử nhất động của mọi người ở đây.
Bao gồm cả Tần Yên.
Mỗi sáng và tối cô đều đứng trước cửa phòng cậu, canh giữ một cách cung kính quy củ vài chục phút, sau đó mới đi học.
Chưa từng có một chút mất kiên nhẫn, càng không hề lười biếng lươn lẹo, ngay cả một việc nhỏ cũng làm rất thỏa đáng.
Trần Nhiên không khỏi im lặng.
Hai chữ "giả tạo" dường như không hề liên quan đến con người cô.
"Đưa tôi xuống dưới đi."
Trần Nhiên dời mắt, chậm rãi lên tiếng chuyển chủ đề, đầu ngón tay mơn trớn tay vịn xe lăn, trong lòng nảy sinh một sự rung động lạ kỳ khó hiểu.
"Vâng, thiếu gia."
Tần Yên gật đầu, đi đến phía sau Trần Nhiên, đặt hai tay lên xe lăn, nhẹ nhàng đẩy đi.
Hai người đi xuống phòng khách dưới lầu, quản gia đã chuẩn bị bữa sáng phong phú cho chủ nhân của căn biệt thự này.
Đẩy Trần Nhiên đến trước bàn ăn, cậu xua xua tay, Tần Yên trong lòng hiểu ý.
Tiếp theo không còn việc của cô nữa, cô có thể ra phía bếp ăn tạm chút bữa sáng rồi đi học.
Cô vừa rời đi, giây sau Trần Nhiên cầm ly sữa yến mạch lên, uống một ngụm, rồi nhổ ra.
"Ngọt quá."
Quản gia sững sờ, ngay lập tức phản ứng lại, vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi, là tôi sơ suất, tôi đi đổi ly khác ngay."
Nói xong, ông ta vội vàng rời đi, làm lại một ly sữa tươi mới không thêm yến mạch đưa đến trước mặt Trần Nhiên.
Trần Nhiên lại nhíu mày, mím đôi môi mỏng: "Đổi nước trái cây."
Quản gia gật đầu, lại rời đi.
Đợi đến khi quản gia quay lại, Trần Nhiên nhận lấy, nhấp một ngụm, vị giác lập tức bị sự chua chát chiếm lấy.
Cậu ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt run rẩy của quản gia, thốt ra từng chữ một: "Chua quá."
Quản gia muốn khóc mà không có nước mắt, không dám nói nhiều, lại lui xuống đổi ly khác.
Đợi đến khi quản gia quay lại lần nữa, Trần Nhiên đã cầm dao nĩa, cắt miếng thịt bò Kobe áp chảo đưa vào miệng.
"Dai quá." Cậu cau mày sâu sắc, tiếp tục nói.
Nước trái cây trong tay quản gia còn chưa kịp đặt xuống, đợt bới lông tìm vết mới lại bắt đầu: "Tôi sẽ bảo người làm lại một phần khác ngay."
Nói đoạn, quản gia lau mồ hôi trên trán, vội vàng đặt ly nước lên bàn, rồi nhanh chóng dẹp phần thịt bò trước mặt Trần Nhiên đi, lại rời đi lần nữa.
Trần Nhiên quét mắt nhìn những món ăn khác trên bàn, bàn tay "tội lỗi" lại vươn về phía chúng.
"Ngấy quá."
"Khó ăn."
"Quá khó ăn."
"Không thích."
"..."
Một loạt tiếng chê bai vang lên liên tục.
Mồ hôi trên trán quản gia chảy như mưa, không dám hé răng, cứ chạy đi chạy lại giữa bếp và phòng ăn, lặp đi lặp lại hành động này hết lần này đến lần khác, cuối cùng... dọn sạch bàn ăn.
Hai tay Trần Nhiên tùy ý đặt trên mép bàn, chiếc nĩa bạc thỉnh thoảng gõ vào đĩa thủy tinh, phát ra những tiếng va chạm thanh thúy êm tai.
Từng tiếng gõ giòn tan này, dường như đang gõ thẳng vào tim của quản gia vậy.
Thình thịch thình thịch.
"Thiếu gia, hôm nay cậu muốn ăn gì ạ? Tôi bảo nhà bếp sắp xếp." Ông ta run rẩy hỏi.
Thay vì để cậu cứ soi mói mãi, chi bằng hỏi cho rõ ràng luôn.
Trần Nhiên liếc xéo ông ta một cái: "Không có gì muốn ăn cả, ông là quản gia, ông sắp xếp là được."
"À cái này, tôi..." Quản gia nghẹn lời, không biết phải làm sao cho phải.
Sắp xếp?
Đã sắp xếp rồi mà, nhưng toàn bộ đều bị chê bai dẹp đi hết rồi.
Quản gia cảm thấy, sự nghiệp của mình e là phải kết thúc tại đây rồi.
Đúng lúc ông ta đang mặt mày ủ rũ, dư quang đột nhiên liếc thấy một người.
Cô đang bưng bát, tựa vào cửa bếp, ánh mắt nhìn về phía này, đôi mắt cong cong, ăn một cách ngon lành.
Quản gia lại sáng mắt lên: "Tần Yên, cô đang ăn gì vậy?"
Ăn thơm thế kia, trông có vẻ ngon lắm.
"Cô mau múc cho thiếu gia một bát mang qua đây."
Tần Yên nuốt miếng thức ăn trong miệng xuống, chớp chớp mắt nhìn quản gia, rồi lại cúi đầu nhìn bát cháo trắng không chút dầu mỡ trong tay mình, lưỡng lự nói: "Quản gia, ông... chắc chứ?"
"Nói nhảm cái gì! Mau lên."
Tần Yên bất đắc dĩ: "Vậy... được thôi."
Cô quay người đi về phía bếp.
Chưa đầy hai phút, cô đã bưng một bát cháo nóng hổi đưa cho quản gia: "Này."
"Ừ, hử?"
Quản gia ngơ ngác nhìn bát cháo trắng trong tay, đồng tử đột ngột co rút, nghi ngờ không biết mình có nhìn lầm không.
Ánh mắt ông ta nhìn qua nhìn lại giữa cô và bát cháo, cuối cùng dừng lại trên thần tình bình thản của cô.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận