Nhân lúc Trần Nhiên đang tắm, Tần Yên tìm một căn phòng vệ sinh, đứng trước gương.
Trong gương phản chiếu gương mặt thiếu nữ tinh xảo như họa, làn da trắng ngần như tuyết.
Chỉ là nơi thái dương sưng đỏ một mảng, còn rỉ ra những tia máu li ti, xuôi theo trán chảy xuống, trông có chút đáng sợ.
Tần Yên lặng lẽ thở dài một hơi, sau đó sờ vào thắt lưng, lấy điện thoại ra, chụp một tấm ảnh vết thương của mình.
Ngay sau đó, cô nhấn vào ứng dụng Bong Bóng Xanh, lướt trong danh sách liên lạc một vòng rồi tìm ra một người có ghi chú là "Chủ thuê tiểu quỷ bán sỉ camera", sau đó nhấn gửi tấm ảnh vết thương mình vừa chụp.
Chưa đầy ba mươi giây sau.
Cô nhận được một khoản chuyển khoản 50 ngàn tệ.
Ôi!
Vết thương rồi sẽ lành, nhưng tiền thì không chạy đi đâu được.
Khoảnh khắc này, Tần Yên cảm thấy lưng hết mỏi, chân hết đau, ngay cả hơi thở cũng thuận mát hơn ngày thường vài phần.
Cô thậm chí còn cảm thấy...
Đến thêm mười lần nữa thì có ngại gì đâu chứ!
Sau khi nhận lì xì, Tần Yên dùng nước lau sơ qua vết thương rồi lại không ngừng nghỉ quay lại phòng ngủ của Trần Nhiên, túc trực bên ngoài phòng tắm.
Khóe môi cô nở một nụ cười nhàn nhạt, đầy lòng thành kính và chân thành.
"Tần Yên."
Một lúc sau, trong phòng tắm truyền đến tiếng gọi của Trần Nhiên.
"Thiếu gia, tôi đây." Tần Yên đáp lời.
"Vào đi."
Nghe vậy, Tần Yên vội vàng cử động, cúi người, vươn tay vặn nắm cửa.
Cạch, cửa mở.
Trần Nhiên nằm trong bồn tắm, phần lớn cơ thể chìm trong nước, đường nét góc mặt lạnh lùng cứng nhắc, mái tóc đen ngắn ướt sũng rủ trước trán.
Lúc này cậu đang nhíu mày, nhìn chằm chằm cô không chớp mắt, thần tình nghiêm nghị.
"Tắt đèn đi."
Giọng cậu khàn khàn.
"Vâng."
Tần Yên gật đầu, theo chỉ dẫn của cậu, tắt đi tia sáng duy nhất trong cả căn biệt thự lúc này.
Cả thế giới đột nhiên rơi vào bóng tối vô tận.
Chỉ còn hơi nước trong phòng tắm bốc lên nghi ngút, lờ mờ có thể nhìn thấy hai bóng hình mờ nhạt.
"Đỡ tôi dậy."
Tần Yên lập tức tiến lại gần, trước tiên lấy áo choàng tắm đắp lên người cậu, sau đó cúi người, vươn cánh tay ôm lấy ngang hông Trần Nhiên.
Hơi thở vương vấn hương thơm thanh nhã, Trần Nhiên theo bản năng nín thở.
Cảm giác tiếp xúc mềm mại khiến cậu có một loại cảm giác xa lạ kỳ dị nhưng đồng thời, cũng cảm thấy thoải mái một cách khó hiểu, giống như một dòng nước mùa xuân khiến người ta không kìm được muốn chìm đắm trong đó.
Tần Yên bế Trần Nhiên đi về phía một phòng ngủ khác, dù sao thì căn phòng ban đầu cũng thực sự quá bừa bộn.
Khi đi ngang qua ghế sofa, cô khựng lại một chút, cúi người đặt Trần Nhiên ngồi ngay ngắn trên sofa.
"Tôi giúp cậu sấy tóc trước đã, đợi một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chi-can-co-tien-lam-liem-cau-cho-ai-cung-uoc&chuong=8]
Tần Yên lấy máy sấy ra, quỳ bên cạnh cắm điện.
"Ừ."
Trần Nhiên cúi đầu nhìn người đang đứng trước mặt mình, hàng mi dài và dày của cô chớp chớp, dường như mang theo những tia sáng nhỏ vụn, tươi sáng và xinh đẹp.
Máy sấy tóc kêu vù vù, luồng gió ấm áp ẩm ướt thổi qua da thịt.
Tần Yên nửa cụp mắt, biểu cảm tập trung, những ngón tay thon dài xuyên qua làn tóc đen mượt mà, động tác nhẹ nhàng, chậm rãi nhịp nhàng, tạo nên một bầu không khí mập mờ ấm áp.
Trần Nhiên cứ thế lặng lẽ để mặc cô sắp đặt.
Rất nhanh, mái tóc ngắn đen nhánh đã trở nên khô ráo và bồng bềnh, Tần Yên giơ tay, dùng đầu ngón tay khẽ lau qua trán cậu, cuối cùng mới đặt máy sấy tóc lên bàn trà, xoay người nói với cậu.
"Thiếu gia, tóc đã khô rồi, tiếp theo..."
Trần Nhiên ngước mắt, nhìn cô đăm đăm, yết hầu hơi trượt lên xuống, đột nhiên lạnh giọng ngắt lời: "Lúc nãy cô rời đi một lát, là đi đâu?"
Tần Yên hơi ngẩn ra.
Mẹ kiếp, cái đồ thần kinh này, dục vọng khống chế có cần phải mạnh như vậy không!
Chính vì biết cả căn biệt thự chỗ nào cũng có camera nên cô mới đặc biệt đi vào nhà vệ sinh, không ngờ vẫn bị truy vấn đến cùng.
Đúng là chó má thật mà.
Trong lòng thầm mắng nhưng ngoài mặt, Tần Yên nhìn Trần Nhiên, giọng điệu vẫn ôn hòa, trả lời nửa thật nửa giả: "Tôi vào nhà vệ sinh bên cạnh một lát, dùng nước sạch rửa lại vết thương."
Nói xong, cô nửa quỳ xuống, nghiêng mặt, để lộ cho Trần Nhiên thấy bên thái dương trái vừa bị cậu làm bị thương lúc nãy.
Trần Nhiên nhìn chằm chằm vào vết thương trên thái dương cô, chân mày cau lại.
Hai người ghé sát vào nhau, nhờ vào ánh trăng thưa thớt, có thể thấy rõ trên thái dương trắng nõn mịn màng đó, vết bầm tím hiện rõ mồn một, vết máu rỉ ra lúc nãy đã được rửa sạch, nhưng vẫn còn lưu lại đôi chút dấu vết.
Đặc biệt nổi bật.
"Ngu." Trần Nhiên nhàn nhạt thốt ra một chữ.
Tần Yên không phản bác, chỉ mỉm cười: "Thiếu gia, đến lúc massage chân rồi."
Nói đoạn, cô đứng dậy bế Trần Nhiên lên giường, sau đó quỳ bên gối cậu.
"Thiếu gia, bây giờ tôi cần xoa bóp vùng chân của cậu, nếu có cảm giác đau hay khó chịu, hãy bảo tôi nhé."
Tần Yên vừa dặn dò vừa bắt tay vào làm.
"Ừ." Trần Nhiên đáp.
Tiếp đó, thấy Tần Yên đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng bóp các huyệt đạo trên chân Trần Nhiên, bắt đầu vận động chậm rãi.
Lực xoa bóp vừa phải, động tác dịu dàng và thuần thục, giống như một kỹ năng bắt buộc phải nắm vững khi huấn luyện đặc công, khiến người ta cảm thấy tin cậy.
"Tần Yên."
"Tôi đây." Tần Yên nghe thấy tiếng gọi, ngẩng đầu đối diện với đồng tử sâu thẳm của Trần Nhiên.
"Cô nói xem... chân của tôi có thể khỏe lại không?"
Đột nhiên, Trần Nhiên hỏi, giọng nói trầm thấp khàn khàn, đáy mắt u ám không chút ánh sáng, giống hệt như một vũng nước đọng chứa đựng nỗi bi thương to lớn.
"Sẽ khỏe lại thôi."
Tần Yên khẳng định đáp lại cậu: "Cơ thể con người chúng ta được ban cho khả năng tự chữa lành cực mạnh, ngay cả hệ thần kinh sau khi bị tổn thương cũng đang chậm rãi tự phục hồi, việc chúng ta cần làm là cho nó thời gian, cũng như không từ bỏ việc phục hồi chức năng. Như vậy, cơ thể tuyệt đối sẽ mang đến cho cậu kỳ tích!"
Những lời chân thành và trịnh trọng giống như một viên đá ném vào mặt hồ yên ả, làm dấy lên những vòng sóng lăn tăn.
Trần Nhiên cụp mắt, giấu đi sự mông lung sâu trong đáy mắt, không chút biểu lộ.
"Được rồi, đến đây thôi, tôi mệt rồi."
Hồi lâu sau, cậu mới lên tiếng, tốc độ nói chậm rãi, mệt mỏi và uể oải đan xen vào nhau.
"Vâng, thiếu gia, chúc cậu ngủ ngon, mơ đẹp."
Tần Yên gật đầu, đứng dậy rời khỏi phòng.
Trần Nhiên nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ sâu.
Đêm lạnh như nước, ánh sao rạng ngời, tiếng côn trùng kêu ngoài cửa sổ thỉnh thoảng thoáng qua, mang theo những sợi tơ lạnh lẽo.
Tần Yên ra khỏi phòng ngủ, không vội vàng quay về phòng mình.
Mà là đứng đợi ngoài cửa ba mươi phút, thấy triệt để không còn dặn dò gì khác mới đi xuống phòng kho dưới lầu, lấy chổi và cây lau nhà, chấp nhận số phận đi dọn dẹp căn phòng ngủ ban nãy của Trần Nhiên.
"Thầy bói bảo dạo này tôi có một kiếp nạn, tôi cứ tưởng là Porsche, cuối cùng không ngờ lại là làm vệ sinh, oh shift!"
(Porsche/baoshijie, làm vệ sinh là baojie. Cổ chơi chữ shibaojie với baoshijie.
Oh shift cổ lái từ ohshit đó)
Tần Yên vừa quét dọn vệ sinh, trong miệng vừa lẩm bẩm nhỏ.
Nhưng mà công việc này, bao ăn bao ở, làm năm nghỉ hai, lương tháng 100 ngàn.
Nội dung công việc cũng chỉ là massage chân cho Trần Nhiên nửa tiếng trước khi ngủ, cộng thêm trong khoảng thời gian này tạm tính là nửa hộ lý, cái này khác gì tiền từ trên trời rơi xuống chứ?
"Hộ lý là nghề chính, dọn dẹp là nghề phụ, mắt nhìn thấy việc, tay làm ra tiền, chậc, số tiền này tôi không kiếm thì ai kiếm đây."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận