Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Chỉ Cần Có Tiền, Làm Liếm Cẩu Cho Ai Cũng Được

Chương 3: Quy tắc ứng xử nơi công sở số một

Ngày cập nhật : 2026-03-24 04:34:02
"Đầu tiên đổ dầu ngô và sữa vào với nhau, sau đó rây bột mì vào, trộn bột theo hình chữ Z..."
"Bước thứ hai là đánh lòng trắng trứng cho đến khi nổi bọt lớn rồi đổ một phần ba đường trắng vào, sau đó tiếp tục đánh..."
"Có phải thế này không ạ?"
"Đúng đúng đúng, thông minh lắm, nói một hiểu mười, học cái là biết ngay."
"Sư phụ giỏi mới có đồ đệ tốt, không phải em thông minh mà là do chị dạy giỏi, giảng giải tỉ mỉ nên em vừa bắt tay vào là làm được ngay."
"Hầy, thế này đã thấm tháp gì đâu, vẫn chưa tính là dốc túi truyền dạy đâu nhé. Chị còn biết làm các loại bánh mì, bánh quy khác nữa, cả món Macaron mà các cô bé tụi em thích nhất chị cũng biết. Khi nào rảnh cứ ghé qua, chị sẽ dạy hết những gì chị biết cho em, không thu bất kỳ chi phí nào cả!"
"Thật sao ạ? Có thể được đại sư làm bánh dốc túi truyền dạy, em thấy tự hào quá đi mất."
"Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thôi mà, không có gì phải tự hào cả, hoàn toàn không cần thiết đâu, hihi..." Mẹ Hàn miệng thì nói những lời khiêm tốn khách sáo, nhưng tông giọng lại không giấu nổi vẻ đắc ý.
Cảm giác như có một tiểu nhân trong lòng đang vui sướng xoay vòng vòng.
"Chị dạy em làm bánh chính là giúp em nắm vững một kỹ năng, sự ảnh hưởng của chị đối với em sẽ mang tính trọn đời chứ không phải chỉ là nhất thời, chị chính là tấm gương của em!"
Những lời tâng bốc thốt ra từ miệng Tần Yên không hề mang vẻ nịnh nọt, ánh mắt lộ ra mười hai phần chân thành, khiến lời khen ngợi của cô càng thêm thuyết phục, không nhịn được mà tin rằng mỗi câu cô nói đều là sự thật.
Mẹ Hàn bị những lời nịnh nọt này làm cho mở cờ trong bụng, hận không thể ngay lập tức móc hết tim gan đem những gì mình biết dạy sạch cho Tần Yên: "Em nói vậy làm chị thấy mình sắp thành thần thánh đến nơi rồi."
"Đưng vậy, nữ thần của em." Tần Yên thuận thế bồi thêm một câu khen ngợi ngọt ngào.
"Ha ha ha..."
Mẹ Hàn cười đến mức miệng mang tai, đúng là còn khó chống đỡ hơn cả súng AK*.
Hàn Húc vốn định lấy tiền rồi đi ngay, nhưng lúc này, cậu ta lại cực giống một con chuột cống đang trốn trong bóng tối nhìn trộm.
Tiếng cười nói vui vẻ của hai người đang bận rộn trong gian bếp lan tỏa trong không khí.
Sự tương tác mới hài hòa làm sao.
Đối mặt với Tần Yên, niềm vui trên khuôn mặt mẹ mình căn bản không thể che giấu nổi.
Có thể nói nụ cười chưa bao giờ tắt trên môi bà.
Bốn chữ "vui như mở cờ" lần đầu tiên được phô diễn trực quan như vậy trước mắt Hàn Húc.
Hàn Húc đờ người ra.
Chấn kinh.
Hóa đá.
Đây có còn là bà mẹ "bạo long vô địch" nhìn cậu ta một cái thôi cũng thấy phiền phức không?
Cậu ta thậm chí còn cảm thấy, chỉ cần Tần Yên nói một câu, mẹ cậu ta có thể dâng cả tiệm bánh ngọt này bằng hai tay luôn.
Mà còn là cam tâm tình nguyện trăm phần trăm, cười rạng rỡ bưng đến tặng cho cô.
Cái này thực sự quá đáng sợ.
Cũng may Hình Tranh là cái loại người một chút cũng không thèm đoái hoài đến Tần Yên, nếu không chẳng phải sẽ bị chơi cho quay như chong chóng như một con chó hay sao?
...
"Cầm cho chắc nhé, bánh ngọt không được xóc nảy, nếu không dễ bị biến dạng lắm."
"Đúng rồi, thời tiết hơi nóng rồi, cái này là nước ép táo chị vừa mới ép xong, em cầm đi đường mà uống."
"Sau này rảnh thì cứ ghé qua chơi, đừng có gò bó, cũng tuyệt đối đừng khách sáo với chị."
"Yên Yên, nhất định phải nhớ ghé nhé, chị luôn ở tiệm..."
Mẹ Hàn đứng ở cửa tiệm tiễn Tần Yên rời đi, cho đến khi bóng dáng cô hoàn toàn biến mất ở góc phố mà vẫn lưu luyến không muốn quay vào.
"Mẹ ơi, hôm nay có người anh em của con mừng sinh nhật, mẹ có thể cho thêm ít tiền nữa được không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chi-can-co-tien-lam-liem-cau-cho-ai-cung-uoc&chuong=3]

Hàn Húc vừa uống nước ép táo vừa chậm rãi tiến lại gần hỏi thăm dò.
Mẹ Hàn nghe vậy, bất chợt quay đầu lại cười nhìn cậu ta một cái: "Cho con hẳn 13 ngàn (1 vạn 3) có được không hả?"
(Ý nghĩa ngầm: Cho con một cái tát, có muốn không?)
"Được chứ, thế thì tốt quá rồi!" Hàn Húc nghe xong, mắt sáng rực, lập tức đồng ý.
"Hừ, đúng là dám đồng ý thật, giữa hai cái tai của con kẹp cái gì thế? Đến lời nói đùa cũng không phân biệt được hả?" Mẹ Hàn bực mình vươn tay véo tai Hàn Húc.
"Ấy ấy, đau đau đau..."
Hàn Húc gào thét thảm thiết, ôm tai xin tha: "Mẹ, mẹ ơi, mẹ nhẹ tay chút, đứt tai con rồi."
Mẹ Hàn hừ lạnh hai tiếng: "Mẹ mỗi ngày vất vả như vậy không phải là để cho con đi đàn đúm với đám bạn xấu đâu nhé!"
"Đàn đúm gì chứ, đây gọi là xã giao. Với lại, mẹ vất vả thì sao mẹ không thu tiền bánh của Tần Yên? Thậm chí còn nói sẽ dạy làm bánh miễn phí cho cậu ấy. Trên đời này con chưa thấy ai học cái gì mà miễn phí cả, cho dù là giáo dục chín năm thì vẫn có những chi phí khác..."
Lúc bánh làm xong, Tần Yên chuẩn bị trả tiền, mẹ Hàn khăng khăng không chịu nhận, lúc đi còn tặng kèm một bình lớn nước ép táo tươi.
Nếu không phải Tần Yên nhiều lần khẳng định chắc chắn là không cần thêm bánh mì hay bánh quy khác, có khi mẹ Hàn còn lấy mỗi thứ một ít cho cô nếm thử rồi!
Mẹ Hàn nghe vậy, hai tay chống nạnh: "Cái đó con đừng có quản, lão nương vui lòng là được. Tiền nhiều hơn thì không có đâu, cút lẹ đi!"
Khóe miệng Hàn Húc giật giật, cũng không muốn nói nhiều thêm, vội vàng chuồn thẳng.
...
Việc hôm nay chọn đến tiệm bánh nhà Hàn Húc để làm bánh không phải vì bánh nhà cậu ta ngon, mà là vì...
Phải để Hàn Húc nhìn thấy.
Quy tắc ứng xử nơi công sở số một: làm việc phải để lại dấu vết, công phu bề nổi phải làm cho tốt, đừng chỉ biết cắm đầu làm việc mà phải để lãnh đạo nhìn thấy những gì mình đã làm.
Hình Tranh tuy không nhìn thấy, nhưng Hàn Húc với tư cách là một trong những đàn em cốt cán của nhóm người lấy Hình Tranh làm đầu, cậu ta sẽ nói ra mà.
Hơn nữa, có những chuyện tự mình nói ra sẽ bị coi là hạ đẳng, để người khác nói ra ngược lại càng khiến người ta liên tưởng nhiều hơn.
Ví dụ như.
Chuyện mọi người thảo luận rằng cô mua đồ gì cũng mua hai phần, một phần cho Hình Tranh, một phần cho bạn gái cậu ta.
Thật ra đó đều là tin đồn thất thiệt cả.
Tần Yên sắp bị cái nghèo của mình làm cho cười ngất rồi, làm gì còn tâm trí đâu mà bỏ thêm số tiền thừa thãi đó ra mua cho bạn gái Hình Tranh một phần nữa chứ.
Còn bọn họ thích đồn đại thì cứ để họ đồn đi.
Xây dựng hình tượng đệ nhất liếm cẩu chung tình cho cô, tuy nghe không hay cho lắm nhưng tóm lại đối với nhiệm vụ của cô thì không phải là chuyện xấu.
Tiếng tăm vang xa, có tốt có xấu.
Kiếm được tiền là được.
Còn những thứ khác.
Who cares?
Khen ngợi mẹ Hàn chỉ là chuyện thuận tay của cô mà thôi.
Thế giới này là một môn tâm lý học trẻ em khổng lồ, bản chất là tạo ra cảm giác được cần đến, áp dụng được cho bất kỳ ai.
Là một liếm cẩu chuyên nghiệp, cung cấp giá trị cảm xúc, dỗ dành sếp vui vẻ là kỹ năng cơ bản nhất.
Khen người khác vài câu, người ta vui vẻ ecả ngày, bản thân cũng có lợi.
Đôi bên cùng có lợi! ✔
Tần Yên một tay xách bánh ngọt, một tay cầm nước ép táo đi trên phố. Làn da trắng đến mức gần như trong suốt phản chiếu dưới ánh rạng đông màu cam đỏ, giống như được phủ lên một lớp hào quang diễm lệ.
Ánh hoàng hôn rải rác, kéo dài cái bóng mảnh khảnh.
Cô từng bước đi rất chậm nhưng rất vững chãi, giống như dưới chân không phải là mặt đất mà là con đường tương lai tươi sáng.
Môi trường ồn ào xung quanh dường như bị cô ngăn cách.
Mọi thứ dường như đều thật bình yên, tươi đẹp.
Cho đến khi.
"Cô bé, dừng bước. Năm nay Bạch Hổ chiếu mệnh, không có tai thì cũng có họa. Thầy thấy hai bên khóe mắt chỗ Thiếu Âm, Thiếu Dương của con có chút âm u mờ mịt, giống như năm hạn bất lợi, vận khí không tốt. Xử lý không khéo e rằng những ngày tới sẽ có một kiếp nạn đấy."
Tần Yên đang suy nghĩ xem tiếp theo nên phát huy kỹ năng diễn xuất cả đời mình thế nào trong buổi tiệc sinh nhật của Hình Tranh, dù sao thời gian tiêu tốn trên người cậu ta cũng sắp đủ rồi.
Đêm nay sẽ là vài giờ cuối cùng cô làm đệ nhất liếm cẩu của Hình Tranh.
Đột ngột bị người ta gọi lại.
Cô khẽ nhướn mày, liếc nhìn người đàn ông trung niên trước mặt, trong đôi mắt trong trẻo lóe lên vài phần nghi hoặc và dò xét.
"Con ạ?"
"Đúng vậy."
Người đàn ông trung niên mỉm cười, để lộ hàm răng vàng khè vì khói thuốc, bày ra bộ dạng hiền từ nhưng sự tinh ranh trong mắt thì không hề bớt đi chút nào.
"Con chỉ cần trả cho thầy..."
Lời ông ta chưa dứt, Tần Yên đã trực tiếp ngắt lời, khóe môi khẽ nhếch, lộ vẻ mong đợi, sâu trong đôi mắt thậm chí còn ẩn chứa một tia vui mừng: "Kiếp gì cơ? Có phải là Porsche* không?"
"?"
...
Người đàn ông trung niên đờ người ra: "Hả?"
Thầy bói: "Mệnh của con có một kiếp nạn."
Tần Yên: "Thầy nói nói mệnh con có... Porsche à?"
*AK: "比ak还难压" (Bǐ AK hái nán yā) là một câu cảm thán lóng trên mạng Trung Quốc, nghĩa là "khó kìm nén hơn cả [nòng] AK". Câu này dùng để mô tả việc một người không thể giấu nổi nụ cười hạnh phúc, sự vui sướng hay sự phấn khích khi nhìn thấy người mình yêu thương hoặc điều gì đó rất thích.
*Porsche/Kiếp (Porsche - 保时捷 / Kiếp - 劫): Đây là một cách chơi chữ đồng âm trong tiếng Trung (Jié). Ông thầy bói nói cô gặp "Kiếp" (tai họa), nhưng cô lại giả vờ nghe thành "Porsche" (siêu xe) để trêu chọc ông ta.

Bình Luận

0 Thảo luận