Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Chỉ Cần Có Tiền, Làm Liếm Cẩu Cho Ai Cũng Được

Chương 1: Đệ nhất liếm cẩu

Ngày cập nhật : 2026-03-24 04:34:02
"Tiền đặt cọc 200 ngàn, xong việc sẽ đưa thêm cho cô 800 ngàn nữa."
"Tôi muốn cô dùng mọi thủ đoạn, khiến cuộc sống của anh ta từ nay về sau sẽ chẳng thể bình yên nếu không có cô bên cạnh. Đây là lời nguyền tôi dành cho anh ta như một cách an ủi mối tình sâu đậm, đoạn chân tình cuối cùng mà tôi từng trao."
Thiếu nữ lơ đãng tựa vào tường, tay trái đặt ngang hông, đầu ngón tay phải kẹp điếu thuốc một cách lười biếng.
Cô ấy mặc một chiếc áo thun bó sát, cởi hai chiếc cúc nơi cổ áo, xương quai xanh thoắt ẩn thoắt hiện, để lộ một mảng da trắng ngần mịn màng trước ngực.
Mái tóc dài đen như mực xõa xuống, trên những đường nét tinh tế là lớp trang điểm rực rỡ, đuôi mắt chân mày toát lên vẻ quyến rũ không thuộc về lứa tuổi này.
Một cô gái khá xinh đẹp, chỉ là lời nói ra nghe có vẻ hơi "trung nhị".
...
"Cô bé? Cô bé ơi?"
"À, dạ?"
Tần Yên đang chìm trong hồi ức thì chợt nghe thấy có người gọi mình. Cô bừng tỉnh, nhìn rõ bữa sáng mà người đối diện đưa tới mới sực nhớ ra mình cần phải trả tiền.
Cô vội vàng đưa số tiền đã chuẩn bị sẵn từ trước: "Con xin lỗi, con hơi lơ đãng chút."
Dì bán đồ ăn sáng nhận tiền, mỉm cười lắc đầu nói: "Không sao, dì hiểu mà. Đám học sinh các con bây giờ ấy à, dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, áp lực lớn nên dễ lơ đãng là chuyện bình thường, không có gì đâu."
Tần Yên mỉm cười, không nói thêm gì nữa.
Rời khỏi tiệm ăn sáng, cô vô thức ngẩng đầu nhìn bầu trời. Mặt trời vẫn chưa mọc nhưng trời đã sáng rõ, trong lùm cây ven đường những giọt sương mai đọng trên kẽ lá trông thật lung linh trong suốt.
Một ngày mới lại bắt đầu.
Cô day nhẹ tâm mày, khẽ thở dài, xoay người đi về phía trường học.
Một lớp học nằm gần lối lên cầu thang.
Người qua kẻ lại rất đông, không ít người ném về phía cô những ánh mắt dò xét, trong đó ẩn chứa cả sự nghi hoặc, khó hiểu, khinh bỉ, coi thường, và cả...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chi-can-co-tien-lam-liem-cau-cho-ai-cung-uoc&chuong=1]

sự an tâm kiểu: Ồ, hôm nay cô đến cũng đúng giờ quá nhỉ.
Ngay sau đó là những tiếng xì xào bàn tán nổi lên khắp nơi.
"Nhìn kìa nhìn kìa, là Tần Yên, hôm nay cô ta đến sớm thật đấy."
"Tên thiếu gia ăn chơi Hình Tranh kia bỏ bùa mê thuốc lú cho cô ta rồi à? Từ lúc nhập học đến giờ không có ngày nào là cô ta không liếm!"
"Haiz, có gương mặt đó làm gì chẳng được, vậy mà lại đi làm liếm cẩu."
"Ai mà biết, nhưng Hình Tranh đã nói rõ là không thích kiểu như cô ta rồi, thuần khiết quá, nếu không cô ta thật sự có thể trở thành cô bạn gái dùng một tháng rồi bỏ của anh ta đấy."
Đủ loại tiếng nghị luận bay tới, có cảm thán, có khó hiểu, còn có chút ác ý khó diễn tả thành lời.
Bởi vì.
Ai ai cũng biết Tần Yên là "đệ nhất liếm cẩu" của trùm trường Hình Tranh.
Vừa nhập học đã bắt đầu liếm, liếm đến mức hèn mọn.
Thậm chí còn nghe nói cô mua đồ gì cũng mua hai phần.
Trùm trường một mình ăn hai phần ư?
NO!
Tần Yên và trùm trường mỗi người một phần ư?
NO!
Trùm trường và bạn gái cậu ta mỗi người một phần?
YES!
Mọi người thậm chí còn không nhịn được mà tưởng tượng, sau này nếu trùm trường kết hôn, có phải cô còn đến phục vụ vợ người ta ở cữ luôn không?
Khi hai người mới quen không có chuyện gì để nói, không khí có chút gượng gạo thì chỉ cần nhắc đến chiến tích liếm cẩu của Tần Yên, họ sẽ như tìm được tri kỷ của cuộc đời, có thể nói ba ngày ba đêm không ngừng nghỉ.
Ngược lại, Tần Yên chưa bao giờ để ý đến ánh mắt khác thường của người khác, cô lặng lẽ đợi bên ngoài cửa lớp.
Cái tuổi mười mấy này, chính là lúc sĩ diện cao hơn trời, tôn nghiêm nặng hơn mạng.
Vậy mà mỗi ngày cô vừa mở mắt ra đã phải đối mặt với sự giễu cợt và mỉa mai của mọi người.
Rồi còn bị chỉ trích, chất vấn xem cô có biết thế nào là tự trọng tự ái hay không!
Thế nhưng.
Có người ra giá một triệu để cô tiếp cận Hình Tranh, muốn để Hình Tranh nếm trải nỗi khổ của tình yêu.
Một triệu lận đó!
Tần Yên mà do dự dù chỉ một giây thôi thì chính là không tôn trọng cái nghèo.
Cái gì cơ?
Tự tôn á?
Thứ đó đáng bao nhiêu tiền chứ!
Lúc đầu khi Tần Yên nhận nhiệm vụ này cũng không để tâm cho lắm, dù sao cô cũng rất tự tin vào nhan sắc của mình.
Chẳng qua là đi chinh phục trái tim của một thiếu niên thôi mà, chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay, trong vòng một nốt nhạc hay sao?
Nhưng sau đó, cô phát hiện mình đã lầm.
Sai quá sai rồi.
Nhà Hình Tranh có tiền có thế, ngoại hình lại đẹp trai, tính cách thì... đúng chuẩn một vị thiếu gia ngỗ ngược ăn chơi.
Bạn gái của cậu ta, người quen lâu thì hai tháng thay một lần, ngắn thì một tháng thay một lần.
Bị mọi người âm thầm đặt cho cái biệt danh sát thực là "bạn gái dùng một tháng rồi bỏ".
Muốn khiến loại thiếu gia ăn chơi trác táng này chung tình với một người, độ khó +1.
Sau đó, Hình Tranh lại coi những người có ngoại hình như Tần Yên như rắn rết, có thể nói là gặp một lần là lạnh mặt một lần, không muốn có bất kỳ sự đụng chạm thân thể nào, ghét bỏ không chịu được.
Tên này đúng là dầu muối không thấm, mềm cứng đều không ăn, cứ như thể Tần Yên là một mầm bệnh vậy, lỡ chạm nhẹ vào cánh tay một cái là phải lấy cồn khử trùng ba lần.
Độ khó lại +99.
Sắp ba năm rồi, ba năm đó!
Không ai biết cô đã vượt qua như thế nào.
Tổng kết lại chỉ bằng một câu: Tiền khó kiếm, cứt khó ăn.
Nghĩ đến đây, Tần Yên thầm thở dài trong lòng.
Dường như đã đợi rất lâu, lại dường như cũng không lâu lắm, chỉ giống như một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Ngay khi tiếng chuông vào học vang lên, một loạt tiếng bước chân từ xa lại gần, tiếng cười nói mắng mỏ của đám thiếu niên cũng theo đó truyền đến.
Trên mặt Tần Yên lập tức nở nụ cười, độ cong khóe miệng là sự tự nhiên đã được tập luyện hàng nghìn hàng vạn lần.
"Anh Tranh, tối nay sắp xếp thế nào đây?"
"Hehe, hôm nay anh Tranh không định ăn mừng hẳn hoi một chút sao?"
"Cái này còn phải hỏi anh Tranh à? Đó là đương nhiên rồi!"
"Cứ theo quy tắc cũ."
Hình Tranh cười lười biếng, đi ở phía trước với dáng vẻ bất cần đời. Cho đến khi rẽ ngoặt, khóe mắt liếc thấy một bóng người trên hành lang, ánh mắt cậu ta khựng lại.
Cậu ta dừng bước, nụ cười nơi khóe miệng dần thu lại.
Đám bạn đi cùng cũng thuận theo ánh mắt của cậu ta nhìn sang, tức khắc im bặt.
Trên hành lang trống trải, thiếu nữ không chút phấn son nhưng vẫn tỏa sáng rạng ngời, xinh đẹp đến mức không thể tin nổi.
Cùng là bộ đồng phục học sinh màu xanh trắng, nhưng mặc trên người cô lại toát ra một luồng tiên khí yên bình của những năm tháng tĩnh lặng.
Cô dịu dàng cong môi, cười với mấy người họ: "Hi!"
Đám thiếu niên lần lượt nhiệt tình giơ tay, mỉm cười đáp lại: "Hi..."
Hình Tranh nghiêng người, hờ hững liếc nhìn đám thiếu niên một cái, đuôi mày hơi nhếch lên.
Cả đám lập tức hoàn hồn, vội vàng rụt bàn tay vừa giơ lên một cách gượng gạo lại, chột dạ liếc mắt nhìn đi hướng khác.
"Này, mặt trời hôm nay chói chang quá, làm mắt tôi hoa hết cả lên rồi."
"À chứ còn gì nữa, chiếu lên bức tường này nhìn tường thật đấy, à không phải, trắng thật..."
Tần Yên đi thẳng đến trước mặt Hình Tranh: "Hình Tranh, anh đã ăn sáng chưa? Em tự tay làm một phần, anh ăn thử xem có được không?"
Trong đôi mắt đào hoa mờ sương chứa đựng sự thẹn thùng nhàn nhạt, giọng nói vừa mềm vừa ngọt.
Hình Tranh lạnh lùng nhìn chằm chằm cô, một lúc sau, đột nhiên bật cười.
"Hừ."
Đó là một tiếng cười lạnh cực kỳ khinh miệt, giễu cợt và chế nhạo.
"Cảm ơn." Cậu ta nhếch môi, cười như không cười, vừa có vẻ ngỗ ngược vừa có chút ý tứ không rõ ràng.
"Không có chi."
Tần Yên mỉm cười, đưa bữa sáng ra.
Mu bàn tay là làn da mịn màng trắng nõn, đầu ngón tay ửng hồng khỏe mạnh đầy quyến rũ.
Hình Tranh cụp mắt, sau khi nhận lấy thức ăn trong tay cô liền ném ra sau, một nam sinh đi phía sau cậu ta vội vàng đón lấy.
Ngay sau đó cậu ta giơ tay ra hiệu, một nam sinh khác vội vã rút khăn giấy ướt đưa lên.
Cậu ta nhận lấy rồi lau đi lau lại bàn tay phải, cho đến khi mu bàn tay đỏ ửng lên mới thôi.
Kế đó xoay người rời đi, không để lại bất kỳ lời nào nữa.
Bóng lưng dứt khoát như thể đã hạ quyết tâm nào đó.
Những người khác đi theo sau cậu ta cũng lần lượt bước tiếp, cuối cùng chỉ còn lại Tần Yên và nam sinh nhận được bữa sáng nhìn nhau trân trân.
Kết quả này chỉ có thể nói là... Y hệt như mọi ngày.

Bình Luận

0 Thảo luận