Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Chỉ Cần Có Tiền, Làm Liếm Cẩu Cho Ai Cũng Được

Chương 18: Vạch xuất phát của cuộc đời không nằm ở kỳ thi đại học

Ngày cập nhật : 2026-04-07 10:03:09
Chiếc xe lao vun vút trên đường lớn, băng qua những dãy nhà, ánh đèn neon rực rỡ và những tòa cao ốc chọc trời của thành phố.
Xe dừng lại tại một căn biệt thự nằm lưng chừng núi.
Không gian nơi đây ngập tràn sắc xanh, không khí trong lành. Trong khoảng sân vườn rộng thênh thang trồng đủ loại cây cảnh, những đóa hồng leo nở rộ, khoe sắc rực rỡ như đang đua nhau khoe thắm.
Tần Yên bế Lục Hoan đứng trước bậc thềm, ngước nhìn căn biệt thự trước mặt. Đôi lông mày thanh tú khẽ nhướng lên, không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.
Căn biệt thự này có chút thay đổi so với trí nhớ của cô, dù sự khác biệt không quá lớn.
Ngay bên hông tòa nhà, một khu vui chơi trẻ em hoành tráng đã mọc lên, kèm theo đó là vài căn nhà hình nấm độc đáo dành riêng cho trẻ nhỏ đùa nghịch.
Phía trước bãi cỏ của khu vui chơi còn có mấy chiếc xích đu, cạnh đó bày biện đủ loại bánh kẹo, nước ngọt và đồ chơi chất đống.
Chỉ mới một tuần không gặp mà một công trình quy mô thế này đã hoàn thiện xong xuôi rồi sao?
Quả nhiên, ranh giới lớn nhất của đời người không phải là kỳ thi đại học, mà là từ lúc còn trong bụng mẹ.
"Ông Trời ơi, thật quá quắt mà. Từ hôm nay trở đi con sẽ không gọi Ngài là Ông Trời nữa, vì con nhận ra Ngài đang coi con là đứa cháu để hành hạ thì đúng hơn."
"Không biết có Bà Trời không nhỉ? Cảm giác Bà Trời sẽ thương mình hơn, đúng là phụ nữ chỉ có phụ nữ mới hiểu nhau thôi!"
Lục Hoan chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh, cái miệng nhỏ lẩm bẩm: "Mẹ ơi, mẹ đang nói gì thế ạ?"
"À... Hoan Hoan này, mẹ hỏi con, cái khu vui chơi này xây từ khi nào vậy?" Tần Yên véo nhẹ vào đôi má phúng phính của cô bé, mỉm cười hỏi.
Nghe vậy, Lục Hoan nghiêng đầu suy nghĩ một hồi rồi nghiêm túc đáp: "Dạ... hình như là ba ngày trước ạ."
Ba ngày trước...
Ái chà!
Đây chắc là kiểu mà dân công trình hay nói: Lương về đúng hạn, tinh thần sảng khoái, một ngày có thể đào xuyên cả ngân hà đây mà!
"Mẹ ơi, mẹ lại đây với con."
Lục Hoan vùng vẫy thoát khỏi vòng tay Tần Yên, lạch bạch chạy ra phía sau khu vui chơi, chỉ vào con dốc cách đó không xa, hào hứng nói: "Mẹ nhìn kìa, ba bảo chỗ kia sẽ xây một sân trượt tuyết cho con, sau này chúng ta có thể chơi trượt tuyết ngay tại nhà luôn."
Xây cả sân trượt tuyết nữa á?
Thật là trời đánh mà, sự chăm chỉ của mình làm sao so được với "gói quà tân thủ" của người ta chứ. Bé con mới gia nhập thế giới được ba năm đã có khu vui chơi riêng, sân trượt tuyết riêng.
Trong khi cô, Tần Yên, đã lăn lộn mười tám năm trời mà vẫn còn phải dùng chung xe đạp công cộng với thiên hạ.
Cái thế giới chết tiệt này, chẳng lẽ thêm một mình cô làm tiểu thư đài các thì trái đất ngừng quay chắc?
"Mẹ ơi." Lục Hoan kéo tay Tần Yên: "Mẹ chơi với con đi mà."
"Tất nhiên rồi."
Tần Yên xoa đầu cô bé, cùng bé bước vào khu vui chơi.
Trang thiết bị bên trong còn đầy đủ hơn cả những gì cô tưởng tượng. Đủ loại gấu bông, ván trượt, thậm chí có cả xe điện đụng mini... khiến người ta phải hoa mắt vì kinh ngạc.
Đúng là "chim sẻ tuy nhỏ nhưng đủ cả ngũ tạng".
Lục Hoan leo lên cầu trượt, quay lại vẫy tay gọi Tần Yên: "Mẹ ơi, mẹ cũng vào chơi đi!"
"Được rồi."
...
Hai người chơi đùa suốt cả buổi chiều vô cùng sảng khoái. Lục Hoan nắm tay Tần Yên đi vào nhà, vừa đi vừa nhảy chân sáo, nụ cười rạng rỡ như nắng hạ.
"Hôm nay Hoan Hoan chơi có vui không?" Tần Yên hỏi.
Lục Hoan ngoan ngoãn gật đầu: "Vui lắm ạ."
Ngừng một chút, cô bé bổ sung: "Nhưng Hoan Hoan vui nhất là vì có mẹ ở bên cạnh."
Tần Yên chưa kịp trả lời thì thấy một bóng người xuất hiện phía trước.
Đó là một người đàn ông khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, ngoại hình nhã nhặn, đeo kính, trông có vẻ ôn hòa nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy ánh mắt anh ta rất tinh tường và sắc bén.
Dáng người anh cao ráo trong chiếc quần tây đen, làn da ở cánh tay trắng trẻo mịn màng, nhìn qua là biết người sống trong nhung lụa, được chăm sóc kỹ lưỡng.
"Hoan Hoan."
Người đàn ông nhìn cặp "mẹ con" xinh đẹp, ánh mắt trở nên dịu dàng, đôi mắt cong lên và khóe môi nhếch nhẹ một nụ cười thanh tao.
"Hôm nay có mẹ ở đây nên con lại chơi đến quên cả trời đất rồi đúng không?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chi-can-co-tien-lam-liem-cau-cho-ai-cung-uoc&chuong=18]

Có mệt không con?"
"Dạ không mệt chút nào ạ." Lục Hoan cười hớn hở, khoe hàm răng trắng đều.
Người đàn ông cúi xuống, âu yếm véo nhẹ chóp mũi cô bé: "Mau đi rửa tay đi, sắp đến giờ ăn cơm rồi."
"Dạ vâng ạ!" Lục Hoan vâng dạ rồi lon ton chạy thẳng vào bếp.
"Hôm nay cảm ơn cô nhiều." Lục Tùng Thanh nhìn theo bóng lưng con gái, giọng nói vẫn rất nhẹ nhàng.
Tần Yên cúi mặt, khẽ mím môi: "Đó là trách nhiệm của tôi, anh Lục đừng quá khách sáo."
Đợi đến khi bóng dáng của Hoan Hoan khuất hẳn, Lục Tùng Thanh mới dời tầm mắt sang Tần Yên.
"Hoan Hoan từ nhỏ đã rất hiểu chuyện, con bé thực sự rất mến cô."
Tần Yên ngước lên, mỉm cười nhạt: "Được bé mến mộ là niềm vinh dự của tôi."
Gương mặt Lục Tùng Thanh thoáng hiện một nụ cười khó nhận ra: "Cô cứ bảo tôi khách sáo, nhưng chính cô mới là người đang giữ khoảng cách gấp nhiều lần đấy."
Tần Yên hơi ngẩn ra.
Lục Tùng Thanh bất giác cười khẽ, giọng điệu pha chút bất lực.
"Thôi được rồi, từ nay tôi sẽ không nói những lời khách sáo đó nữa, cô cũng đừng nên quá gò bó, kẻo Hoan Hoan lại nhận ra điều gì đó không ổn."
"Vâng." Tần Yên do dự một chút rồi gật đầu đồng ý.
Cơm nước xong, Tần Yên lại cùng Hoan Hoan chơi xếp hình thêm một lúc. Thấy thời gian đã muộn, cô bảo: "Hoan Hoan, đến giờ đi ngủ rồi con."
Lục Hoan đang say mê chơi, nghe vậy thì bĩu cái môi nhỏ hồng hào, vẻ mặt đầy nuối tiếc bộ xếp hình trong tay.
Nhưng dường như chợt nhớ ra điều gì, cô bé lập tức đứng dậy, ngoan ngoãn gật đầu.
Bé con lạch bạch chạy đến bên Tần Yên, vươn đôi tay nhỏ xíu ôm chặt lấy cổ cô, áp mặt vào cọ cọ rồi nũng nịu: "Mẹ hứa rồi đấy nhé, mẹ phải ngủ cùng con cơ!"
"Được rồi, mẹ hứa."
Tần Yên cúi xuống hôn nhẹ lên trán bé, rồi bế bé lên lầu.
"Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc nọ có một đức vua và hoàng hậu luôn mong mỏi có một mụn con..."
"Một ngày nọ, khi hoàng hậu đang thêu thùa bên cửa sổ nhìn tuyết rơi, bà đã thầm ước nguyện... Chẳng may, cây kim đâm vào ngón tay, ba giọt máu rơi trên nền tuyết trắng xóa trông thật đẹp đẽ... Bà tự nhủ: Giá như mình sinh được một đứa con có làn da trắng như tuyết..."
Trong phòng ngủ.
Căn phòng tràn ngập sắc hồng từ ga trải giường đến chăn nệm, chiếc gối là hình đầu thỏ lông xù đáng yêu.
Tiếng đọc truyện của Tần Yên êm đềm như tiếng suối, trong trẻo và truyền cảm, vang vọng nhẹ nhàng trong phòng.
Ánh trăng len qua cửa sổ, soi vào gò má cô, tôn lên đường nét khuôn mặt thanh tú như được phủ một lớp hào quang mờ ảo.
Lục Hoan nhắm nghiền mắt, gương mặt bình thản, hơi thở dần trở nên đều đặn.
"Ngủ ngon nhé, Hoan Hoan."
Tần Yên khép sách lại, đắp lại chăn cho bé rồi rón rén rời khỏi phòng.
Đêm đã về khuya, gió thổi hiu hiu mát rượi.
Lục Tùng Thanh vừa bước ra khỏi thư phòng thì bắt gặp cô đang định xuống lầu.
"Hoan Hoan ngủ say chưa?" Anh hỏi.
Tần Yên quay lại, khẽ gật đầu: "Ừm, bé ngủ rồi ạ."
Lục Tùng Thanh nhìn đồng hồ: "Đã chín rưỡi rồi, tối nay cô vẫn muốn về sao?"
Tần Yên không đáp. Cô im lặng coi như thay cho câu trả lời.
Hôm nay là thứ Sáu, cô còn phải ghé qua chỗ gã chuyên lắp đặt camera kia một chuyến.
"Không phải cô đã hứa đêm nay sẽ ngủ cùng Hoan Hoan sao?" Lục Tùng Thanh cau mày.
"Vâng."
Tần Yên gật đầu, giọng nói vẫn từ tốn: "Tầm nửa đêm tôi sẽ quay lại đây ngay, tôi sẽ không thất hứa đâu, anh Lục cứ yên tâm."
Nghe vậy, vẻ mặt Lục Tùng Thanh mới dịu lại đôi chút.
"Có cần tôi gọi tài xế đưa cô đi không?" Anh hỏi thêm.
Tần Yên từ chối: "Dạ thôi, không cần phiền phức vậy đâu. Anh Lục cũng nghỉ ngơi sớm đi nhé."
"Được, cô đi đường cẩn thận." Lục Tùng Thanh không ép nữa.
Tần Yên gật đầu rồi bước xuống lầu.
Mảnh trăng treo cao trên bầu trời đêm tỏa ánh sáng thanh lạnh xuống mặt đất.
"Chậc, đúng là bậc thầy quản lý thời gian, mình mà không giàu thì ai giàu được nữa đây!"
Dứt lời, bóng dáng Tần Yên dần khuất vào màn đêm, biến mất khỏi tầm mắt.

Bình Luận

0 Thảo luận