Vốn dĩ chỉ là một câu trả lời tùy miệng bịa ra, nhưng không ngờ lại khiến đối phương nhíu mày, lộ ra vẻ không đành lòng, ánh nhìn hướng về phía cô mang theo vài phần thương cảm.
"Vậy thì cô... cũng khá là đáng thương."
"..."
Tần Yên im lặng một thoáng, ngay sau đó nở nụ cười tươi: "Chứ còn gì nữa, ấm nước đun sôi tướng quân mộng, hiện thực đè nát thiếu niên kiên*. Sau này nếu còn có việc tương tự, xin Giang tiểu thư hãy ưu tiên xem xét tôi nhé, khách quen, tôi sẽ giảm giá cho cô còn 9,9 phân (giảm 1%)."
(Là một câu nói mang tính thơ ca, ẩn dụ sâu sắc, phản ánh sự đối lập gay gắt giữa ước mơ cao đẹp của tuổi trẻ và thực tại phũ phàng. Câu này thể hiện nỗi buồn khi hoài bão bị nghiền nát, buộc con người phải trưởng thành trong sự đau đớn.)
Khóe miệng Giang Kim Nghiên giật giật.
Giảm giá 1%?
Sỉ nhục ai đấy? Thà đừng giảm còn hơn!
Hơn nữa, cô ấy là hạng người thiếu 10 ngàn tệ đó sao?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại: "Cô thực sự không sao chứ?"
Tần Yên nghiêng đầu, không hiểu lắm đối phương đang hỏi về cái gì: "Ý của Giang tiểu thư là?"
Giang Kim Nghiên: "Những lời đồn thổi trong trường của các cô ấy, cô nghe mà không thấy buồn sao?"
Tần Yên mỉm cười: "Không đâu, thị phi tại mình, khen chê do người, được mất chẳng luận. Cứ coi ánh mắt của kẻ khác như những ngọn lửa ma trơi, hãy can đảm mà bước đi trên con đường đêm của chính mình."
Buồn?
Nỗi buồn đáng giá mấy đồng?
Mặc cho náo nhiệt cứ náo nhiệt, tôi đây lương tháng vài triệu, hìhì.
Những lời hùng hồn đầy khí thế này của Tần Yên khiến Giang Kim Nghiên nghe mà ngơ ngẩn: "Học chưa xong mà triết lý thì nói năng ra trò đấy."
Chủ đề này kết thúc tại đây, Giang Kim Nghiên như sực nhớ ra điều gì đó, thần sắc nghiêm trọng hơn vài phần, mở lời: "Cô ở bên anh ta lâu như vậy, đã bao giờ thích anh ta chưa?"
Tần Yên lắc đầu: "Chưa từng."
Giang Kim Nghiên thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt."
Sau đó lại nói với giọng thấm thía: "Anh ta tuy đẹp trai, gia thế tốt nhưng nhân phẩm không ra gì, là một thiếu gia đào hoa chính hiệu, bạn gái thay đổi xoành xoạch. Nếu cô thực sự thích anh ta, sớm muộn gì cũng chịu thiệt thòi thôi."
Tần Yên nhướng mày, nhìn chằm chằm đối phương, biểu cảm trên mặt có chút kỳ quái vi diệu.
Giang Kim Nghiên khựng lại: "Ánh mắt đó của cô là ý gì?"
"Giang tiểu thư, vậy mà cô còn thích..." Giọng Tần Yên vang lên thong dong.
"Dừng lại, tôi không có, yêu đương với anh ta đúng là vết đen trong cuộc đời tôi."
Giang Kim Nghiên dứt khoát phủ nhận: "Tôi cũng chỉ có ý tốt nhắc nhở cô thôi, sau này cô tự lo liệu lấy thân mình đi."
Dứt lời, cũng chẳng màng đến phản ứng của Tần Yên, cô quay người rời đi.
Tần Yên ngồi tại chỗ, cúi đầu nhìn tấm thẻ đen hoa văn bạc trong lòng bàn tay, bờ môi nở nụ cười nhạt.
Nhưng rất nhanh sau đó, cô không cười nổi nữa.
Cô nhanh chóng đứng dậy, vội vã chạy ra phía cửa, dáng vẻ có chút chật vật.
"Giang tiểu thư, mật khẩu, mật khẩu thẻ ngân hàng cô vẫn chưa nói cho tôi biết. Chotto matte!" (Chờ một chút)
Vừa ra khỏi cửa tiệm, đã thấy Giang Kim Nghiên lên taxi, phóng vụt đi trước mặt.
"..."
MMP! (ĐMM)
...
Sáng sớm học sinh đi học, công nhân đi làm, xe cộ trên đường đi lại nườm nượp.
Tốc độ của taxi không nhanh.
Cho dù bác tài có muốn nhanh cũng không nhanh nổi, thực sự quá tắc đường.
Giang Kim Nghiên đang tựa vào cửa sổ xe, nhắm mắt dưỡng thần.
Đột nhiên, nghe thấy bác tài nói: "Cô bé này, người phía sau cứ đuổi theo con mãi đấy nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chi-can-co-tien-lam-liem-cau-cho-ai-cung-uoc&chuong=11]
Theo chúng ta qua hai con phố rồi."
"Ai cơ?" Giang Kim Nghiên mở mắt, hơi ngơ ngác.
"Chính là người phía sau ấy, cô bé đó ra khỏi tiệm cùng lúc với con, đuổi theo suốt cả đoạn đường rồi."
Giang Kim Nghiên hạ cửa sổ xe, thò đầu ra nhìn về phía sau, quả nhiên thấy Tần Yên đang nỗ lực đạp xe đuổi theo sau taxi.
Lờ mờ nghe thấy cô còn hét lên câu gì đó: "Nghiên tử, không có cậu tôi làm sao mà sống nổi đây!"
Người đi đường thấy vậy đều đồng loạt nhìn về phía họ.
Giang Kim Nghiên vội vàng đóng cửa sổ, che mặt đỡ trán.
Mất mặt chết đi được.
"Đó là bạn gái con à? Hai đứa cãi nhau sao? Có cần bác dừng xe để hai đứa ngồi lại nói chuyện cho kỹ không? Cô bé đó đạp xe đạp đuổi theo xe hơi thế kia nguy hiểm lắm."
Bác tài là người nhiệt tình, thấy Tần Yên đuổi theo phía sau với bộ dạng tội nghiệp, bèn có ý tốt khuyên nhủ.
Giang Kim Nghiên nghe vậy liền trợn tròn mắt: "Chờ đã, bạn gái gì chứ, bác tài à, cơm có thể ăn bừa nhưng lời thì bác đừng có nói bậy."
"Ây dà, bác chạy xe hơn mười năm rồi, chuyện gì mà chưa thấy qua, con cứ yên tâm, bác không phải hạng người cổ hủ đâu, mấy chuyện này bác hiểu hết mà." Bác tài nhướng mày, bộ dạng kiểu bác hiểu, bác thấu hiểu hết.
Giang Kim Nghiên nghẹn lời: "Vậy bác tài, bác tấp vào lề dừng lại một lát."
"Được thôi."
Bác tài chỉ chờ có câu này, lập tức tấp xe vào lề dừng lại.
Tần Yên thấy taxi dừng, liền tăng tốc, nhanh chóng đi song song với xe.
Cô thở hổn hển, tay đặt lên đầu gối, ngước mắt nhìn cô gái ở hàng ghế sau.
Giang Kim Nghiên hạ cửa sổ xuống, thấy người trước mắt mồ hôi nhễ nhại, tóc mai rối bời, dáng vẻ gầy gò không vững, dường như chỉ cần gió thổi là đổ, liền mím môi.
"Cô đang làm cái gì vậy?"
Giang Kim Nghiên hỏi rất bình thản, nhưng trong lòng lại gợn sóng lăn tăn.
Cô ấy vốn luôn tự tin vào sức hút của mình, trước đây cũng có không ít cô gái từng tỏ tình với cô ấy.
Chẳng lẽ cô cũng?
Thế thì không được, họ đều là con gái, không có tương lai đâu.
Nếu như...
Không được, không được, thực sự không được.
Cô ấy là một "gái thẳng" thép cơ mà!
Tần Yên không hiểu những suy nghĩ viễn vông trong lòng Giang Kim Nghiên, lau mồ hôi, vừa thở vừa nói: "Cô vẫn chưa nói cho tôi biết mật khẩu thẻ ngân hàng là bao nhiêu."
Giang Kim Nghiên: "?"
Một bầu tâm sự vừa dâng lên tận tim, ngay lập tức bị câu nói này làm tan biến sạch sẽ, biểu cảm của Giang Kim Nghiên nứt vỡ, có chút tức giận lên tiếng: "Chỉ vì cái này?"
Tần Yên nhìn Giang Kim Nghiên một cách kỳ lạ, không hiểu tại sao cô ấy đột nhiên nổi giận, lắp bắp nói: "Thế... không, không thì vì cái gì nữa?"
Giang Kim Nghiên im lặng mất mấy phút.
Hồi lâu sau mới lạnh giọng thốt ra ba chữ: "Sáu số không."
"Được rồi, cảm ơn nhé." Tần Yên toe toét cười, nói lời cảm ơn rồi đạp xe rời đi.
"Chờ đã!" Giang Kim Nghiên gọi cô lại.
"Hử?" Tần Yên dừng lại.
Đường nét đôi môi Giang Kim Nghiên mím chặt: "Cô không còn lời nào khác muốn nói nữa sao?"
Thấy sắc mặt đối phương không tốt, dường như có gì đó sắp bùng nổ, Tần Yên cân nhắc mở lời: "Có... nhỉ?"
"Vậy cô nói đi, tôi đang nghe đây." Trên mặt Giang Kim Nghiên lại hiện lên vẻ vui mừng.
Tần Yên suy nghĩ kỹ một hồi, chậm chạp lên tiếng: "Cái đó, phấn mắt hôm nay của cô chưa tán đều ra, hơi bị lem rồi đấy."
Lời vừa dứt, sắc mặt Giang Kim Nghiên cứng đờ, vội vàng lục lọi gương trong túi xách.
Quả nhiên, phấn mắt mắt trái chưa tán kỹ, hòa lẫn với đường kẻ mắt đậm, trông như bị dính mực, đen thùi lùi một mảng, còn nhìn ra cái gì nữa.
Khoảnh khắc này, Giang Kim Nghiên cảm thấy trời sập rồi.
Cô ấy vậy mà lại mang cái bộ dạng này đi lượn lờ suốt cả một tiếng đồng hồ?
Thấy mặt Giang Kim Nghiên đã đen như nhọ nồi, Tần Yên đầy thấu hiểu an ủi: "Tuy rằng lớp trang điểm này không đẹp nhưng không sao đâu, người đẹp rồi thì dù lớp trang điểm có kỳ quặc một chút, người khác cũng chỉ nghĩ đó là xu hướng thôi, sẽ không cười nhạo cô đâu."
"Mà tôi cũng có chút nghiên cứu về mảng trang điểm, nếu Giang tiểu thư có hứng thú, hôm nào chúng ta có thể giao lưu một chút, đảm bảo sẽ trang điểm cho cô đẹp lộng lẫy đến nghẹt thở."
Đánh đòn tâm lý trước rồi mới an ủi, cuối cùng mới giới thiệu bản thân, tiếp thị chính mình.
Chậc, thực lực đó không hổ là tôi.
Trời không sinh ra Tần Yên ta, đạo "liếm" vạn cổ như đêm dài*.
Over!
...
(*: "Trời không sinh Hứa Ninh Yến ta, Đại Phụng vạn cổ như đêm dài" là câu nói tôn vinh nhân vật chính Hứa Ninh Yến trong truyện Đại Phụng Đả Canh Nhân. Câu này mang nghĩa: Nếu trời không sinh ra ta, triều đại Đại Phụng sẽ giống như đêm dài vô tận (tối tăm, thiếu ánh sáng).
Ý nghĩa: Tôn xưng sự tài ba, vai trò không thể thay thế của Hứa Ninh Yến trong việc xoay chuyển tình thế, giải cứu triều đình.
Cách dùng: Câu này thường được cộng đồng fan sử dụng để dí (mỉa mai/ca tụng) nhân vật hoặc trong các bài đăng, các diễn đàn giải trí Trung Quốc để thể hiện sự "lố" khi khen ngợi.
Từ đồng nghĩa/câu tương tự: "Trời không sinh ta, vạn cổ như đêm dài" (gốc từ truyện Kiếm Lai), "Trời không sinh [tên người], [lĩnh vực] vạn cổ như đêm dài" (cấu trúc meme)
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận