Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Chỉ Cần Có Tiền, Làm Liếm Cẩu Cho Ai Cũng Được

Chương 2: Có câu MMP không biết có nên nói hay không

Ngày cập nhật : 2026-03-24 04:34:02
Nam sinh cầm bữa sáng quơ quơ ra hiệu, cười gượng nói: "Cái đó... tôi ăn nhé."
Tần Yên: "..."
Ăn đi đồ tham ăn, ai mà ăn lại cậu cơ chứ.
Nam sinh ăn ngấu nghiến, giải quyết xong xuôi chỉ trong ba hồi hai hiệp, cuối cùng cũng không quên khen ngợi Tần Yên hai câu: "Tay nghề của cậu đỉnh thật đấy, ngon cực kỳ."
Ngừng một chút, cậu ta lại nói tiếp: "Ngày nào cũng phải dậy sớm làm đồ ăn sáng chắc là vất vả lắm nhỉ? Nhưng mà ngày nào tôi cũng đợi bữa sáng này của cậu để bảo toàn tính mạng đấy, xin cậu nhất định phải kiên trì, nó giúp tôi tiết kiệm được kha khá tiền tiêu vặt, tuần này tôi lại có thể đi net thêm mấy tiếng nữa rồi, hihi..."
Tần Yên không hihi nổi.
Mọi người sau lưng đều nói cô đâm đầu vào tường cũng không thèm quay lại, không hề, thật ra cô rất biết đường quay đầu là bờ.
Lúc mới bắt đầu, Tần Yên đúng là tự mình làm lấy mọi việc, mỗi ngày đều dậy sớm nửa tiếng để làm bữa sáng.
Sau này phát hiện Hình Tranh không ăn mà toàn đưa cho người khác, Tần Yên dứt khoát không tốn cái công sức đó nữa.
Ngủ thêm được nửa tiếng đó đúng là thơm thật sự.
Nhưng bên ngoài vẫn phải đóng gói, diễn cho tròn vai.
Cái cô mua = cái cô làm.
"Hôm nay là sinh nhật của Hình Tranh đúng không?" Tần Yên làm như vô tình hỏi một câu.
Nam sinh gật đầu: "Đúng vậy, cả hội hẹn nhau tan học sẽ đi hát karaoke."
"Ồ."
Tần Yên cụp mắt vẻ trầm tư.
Dòng suy nghĩ của nam sinh bỗng cứng đờ trong một giây, cảm thấy có gì đó sai sai.
Tần Yên chẳng phải là đệ nhất liếm... người theo đuổi Hình Tranh hay sao?
Trước đây cô đều chuẩn bị quà cho Hình Tranh trước hẳn mấy ngày, sao bây giờ đến sinh nhật Hình Tranh là ngày nào cũng quên mất rồi?
Chưa đợi nam sinh nghĩ thông suốt, Tần Yên đã tươi cười hỏi tiếp: "Vậy cậu có thể nói cho tôi biết địa chỉ được không? Có tiện không?"
Làn da thiếu nữ vốn dĩ trắng nõn trong suốt, nụ cười này càng khiến người ta cảm thấy ấm áp như gió xuân lướt qua mặt.
Tim nam sinh lỡ một nhịp, vành tai hơi ửng đỏ, vội vàng đọc địa chỉ cho cô.
Tần Yên lấy sổ tay ra, ghi chép lại địa chỉ: "Làm phiền cậu rồi, cảm ơn nhé."
Nói xong cô liền đi về hướng cầu thang.
Hàn Húc ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng thanh mảnh uyển chuyển của thiếu nữ, tiễn cô rời đi.
"Không... Không cần đâu, chỉ là việc nhỏ thôi mà..."
Tiếng gió lướt qua bên tai, thổi tan lời thì thầm của cậu ta.
Tần Yên.
Xinh đẹp tuyệt trần, tính tình cũng nổi tiếng là tốt, trên mặt lúc nào cũng nở nụ cười dịu dàng, chân thành và lương thiện, ngoan ngoãn lại ung dung, đúng chuẩn mẫu hình lý tưởng trong lòng mọi đàn ông.
Điểm không tốt duy nhất chính là...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chi-can-co-tien-lam-liem-cau-cho-ai-cung-uoc&chuong=2]

Ánh mắt không ra gì.
Người cô thích vậy mà lại là cái loại thiếu gia ăn chơi như Hình Tranh.
Có lẽ vì con người ta ai cũng phải nếm mùi đau khổ, một cô gái hoàn hảo như Tần Yên có lẽ phải nếm trải chính là nỗi khổ của tình yêu.
Hàn Húc sờ mũi, thầm cảm thấy tiếc nuối, lắc đầu đi về phía lớp học.
..
"Reng reng reng"
Cùng với tiếng chuông kết thúc tiết học cuối cùng trong ngày vang lên, trong khuôn viên trường tràn ngập những âm thanh ồn ào náo nhiệt, hỗn loạn và phù phiếm.
Vô số bóng dáng mặc đồng phục xanh trắng rủ rê nhau thành nhóm năm nhóm ba, tràn ra từ các lớp học, đi về phía cổng trường.
Tần Yên đơn độc ẩn mình trong đám đông, di chuyển chậm chạp theo dòng người.
Ra khỏi cổng trường, rẽ qua vài con phố, cô đi đến một tiệm bánh ngọt nằm trong con hẻm nhỏ.
Chủ tiệm là một đôi vợ chồng lớn tuổi, ông chủ họ Hàn.
Lúc này trong tiệm chỉ có một người phụ nữ đang đứng sau bàn bận rộn, trong cửa hàng thoang thoảng mùi kem bơ.
Tần Yên đứng ở cửa nhìn những chiếc bánh ngọt đủ loại trong tủ kính, mãi không nhúc nhích.
"Xin chào."
Người phụ nữ như cảm nhận được điều gì đó liền ngẩng đầu lên nhìn, mỉm cười chào hỏi: "Đến mua bánh à?"
"Vâng."
Tần Yên khẽ gật đầu, giọng nói thanh ngọt nghe rất dễ chịu: "Nhưng em muốn tự tay làm một cái, em có thể mượn gian bếp sau của chị dùng một chút được không ạ?"
Nụ cười của người phụ nữ cứng lại nơi khóe miệng, ngơ ngác nhìn cô, vẻ do dự.
"Em sẽ trả gấp đôi giá tiền, được không ạ? Em sẽ không làm hỏng đồ đạc của chị đâu, chị có thể đứng bên cạnh giám sát." Thấy đối phương do dự, Tần Yên lại bổ sung thêm.
"Em chỉ là... chỉ là quá muốn tự tay làm một chiếc bánh để tặng cho người quan trọng nhất của mình thôi."
Đến cuối câu, giọng cô càng thêm nhẹ nhàng, đôi mắt hơi cụp xuống.
Mong manh và bất lực.
Trái tim người phụ nữ ngay lập tức mềm nhũn ra, chẳng màng đến điều gì nữa mà gật đầu đồng ý.
Cô chỉ muốn mượn gian bếp sau một chút thôi mà, có phải muốn hái sao trên trời đâu.
Cho!
Cho cô!
"Tất nhiên là được, nhưng chị cần dọn dẹp gian bếp sau một chút, em cứ ngồi xuống nghỉ ngơi lát đi."
"Vâng, cảm ơn chị ạ." Tần Yên gật đầu, ngoan ngoãn giữ yên lặng ngồi trên ghế, cúi đầu lật xem tập ảnh mẫu bánh ngọt trên bàn, chuẩn bị chọn một mẫu bánh có kiểu dáng đơn giản mà tinh tế.
"Tần Yên?"
Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.
Tần Yên ngẩng mắt, thấy Hàn Húc đang kinh ngạc nhìn mình, dường như không ngờ rằng lại gặp cô ở đây.
"Cậu... Cậu đây là..."
Hàn Húc nhìn xấp ảnh mẫu bánh dày cộp bên cạnh tay Tần Yên, lại nhìn quanh một lượt cửa hàng nhà mình, hiểu ngay trong một nốt nhạc.
Sinh nhật Hình Tranh, Tần Yên đến đây mua bánh.
"Chị dọn xong rồi, cô bé qua đây đi."
Hàn Húc vừa định nói gì đó, chợt nghe thấy mẹ mình đang đứng ở cửa kính gian bếp sau, hướng về phía này nở nụ cười niềm nở vẫy vẫy tay.
Đó là nụ cười vui vẻ hiện rõ nơi đuôi mắt chân mày, mang theo bảy phần cưng chiều, dung túng, cùng ba phần mong đợi.
Đó là dáng vẻ người mẹ hiền từ mà Hàn Húc, đứa con trai ruột này, chưa từng thấy từ khi lớn đến giờ.
Cậu ta nghiêng đầu, mắt chợt trợn tròn, thốt ra: "Không phải chứ, mẹ, mẹ làm gì vậy?"
Mẹ Hàn liếc nhìn Hàn Húc một cái, nụ cười trên mặt tan biến sạch sành sanh, tốc độ lật mặt nhanh ngang ngửa với diễn viên kịch biến diện: "Sao hôm nay con lại qua đây?"
"Thì nhớ mẹ chứ sao." Hàn Húc cười hì hì, nháy mắt với mẹ Hàn.
Mẹ Hàn hừ lạnh một tiếng, không chút nể tình vạch trần kỹ năng diễn xuất vụng về của con trai mình: "Thôi đi, mẹ còn lạ gì con nữa? Hễ con vểnh mông lên là mẹ biết con định đánh rắm gì rồi."
"Xì!"
Tần Yên mím môi nhịn cười, cố gắng đè nén khóe miệng đang nhếch lên.
Hàn Húc: "..."
Cậu ta đỏ mặt vì xấu hổ và bực bội: "Mẹ, mẹ nói năng văn minh một chút được không, còn có bạn học của con ở đây mà!"
Mẹ ruột ơi, giữ cho con chút thể diện đi, cảm ơn mẹ nhiều.
Mẹ Hàn ghét bỏ nhìn cậu ta một cái: "Tiền ở trong ngăn kéo ấy, lấy rồi biến lẹ đi."
Hàn Húc: "..."
Mẹ Hàn nói xong, xoay người lại nhìn Tần Yên, nụ cười lại bò lên đuôi mắt chân mày, cực kỳ hiền hậu, ngay cả giọng nói cũng dịu dàng hơn hẳn.
"Cô bé, mau vào đi, trong này chị dọn dẹp xong cả rồi, đúng rồi, em có biết làm bánh không? Có cần chị dạy không? Yên tâm, không thu của em đồng học phí nào đâu, cũng không cần em trả gấp đôi giá tiền."
Tần Yên cong môi cười nhạt: "Em mới chỉ xem hướng dẫn trên mạng chứ chưa tự tay làm bao giờ, hôm nay nếu được bậc thầy như chị đây chỉ dạy thì đúng là phúc phận của em."
"Ôi dào, nói cái gì vậy chứ, đều là việc chị nên làm mà, nên làm!" Mẹ Hàn cười không khép được miệng, ánh mắt nhìn Tần Yên càng lúc càng nhiệt tình.
Hàn Húc: "?"
Chị?
Vocal!
Cái quái gì vậy, thế chẳng phải cậu ta thấp hơn Tần Yên một vế sao?
Hàn Húc lẳng lặng tiễn Tần Yên vào trong phòng làm bánh, trong lòng có câu MMP không biết có nên nói hay không.
(MMP: 妈卖批 câu chửi vùng Tứ Xuyên có nghĩa là ĐMM)

Bình Luận

0 Thảo luận