Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 26  ·  34.6%
Anh Chờ Em Đã Lâu
CHƯƠNG 9: CÓ THỂ NHÌN THẤY MỘT LỚP CƠ BẮP MỎNG
25/07/2026 21:06· 2,382 từ

CHƯƠNG 9: CÓ THỂ THẤY MỘT LỚP CƠ MỎNG

Bùi Thư Hành không dậy sớm đến thế. Du mơ màng thêm một đến hơn tám giờ mới rãi ngồi dậy, lúc mới thấy anh đã trả tin nhắn.

[Sao lại không đi Anh hỏi.

Phương Du không có trạng tán gẫu, chỉ đơn giản: [Tôi không ngủ nhà bên cạnh cứ chơi suốt.]

Gửi xong, cô quẳng thoại sang một bên. giác bất lực nảy sinh cuộc sống thường nhật tựa những sợi dây thừng mai quấn chặt lấy người khiến cô nghẹt thở.

Trước đây cô từng nại với ban quản tòa nhà, họ hứa sẽ giải, nhưng cuối cùng chẳng ai đến. Cô cũng báo cảnh sát, nhưng khi sát tới nơi, bên đã yên tĩnh rồi. Cảnh bảo lần sau cô có quay phim ghi âm lại, nhưng chỉ là chơi game, họ cũng thể đưa ra lời cáo.

Hồi còn đi học, Du cũng cảm thấy sống có nhiều phiền muộn, cô đều tìm được cách quyết. Cô học giỏi, nhanh chóng tìm ra đáp cho những bài toán Ấy vậy mà giờ đây mới nhận ra, có rất nỗi đau là vô nghiệm, giống lật đến phần đáp án sau bài tập mà chỉ thấy chữ "bỏ qua" lạnh

Phương Du tìm khung với Ninh Ý, bảo ấy rằng mình muốn "xử" gã hàng xóm.

Ninh Ý vốn đã cô kể về gã game nhà bên: [Gã lại game à?]

Phương Du đáp "ừ" nói tiếp: [Tớ thức đêm, giờ chỉ muốn sang cửa mắng cho gã một

Ninh Ý vội khuyên: nha Tiểu Du, nhỡ là hạng chẳng ra gì, cậu là con gái lại nạt thì sao? Với kẻ có thể làm ra làm phiền người khác thế thì xác suất cao hạng chẳng ra gì rồi.]

[Con gái thì dễ nạt sao?] Phương Du

Ninh Ý không trả cả hai cùng im một lát. Ninh Ý đổi đề: [Còn Bùi Thư Hành sao? Chẳng phải hôm cậu hẹn anh ta à? muốn sang lý luận gã khốn đó, anh ta đến giúp cậu được không?]

[Sao anh ấy có đến được chứ?] Phương không nghĩ mình có thể vả được anh: [Tụi tớ gặp nhau có hai anh ấy lại là cậu rảnh đâu mà đi nhau hộ tớ?]

Ninh Ý bèn nói: để tớ nghĩ cách cậu, đợi tớ tí, tớ đào tạo nhân viên mới. lại là cậu đừng bốc đồng.]

Phương Du đặt điện xuống, đi đánh răng mặt, lấy hai lát bánh trong tủ lạnh ra nướng sau đó rót cho một ly nước cam. Cô vội bữa sáng rồi bên bàn ăn lướt điện một lát.

Thuật toán đề xuất cô bộ phim tài mới nhất của MR về chim hải âu chân đen. Du nhấn vào xem đoạn ngắn, sau đó, với cảm giác trả đũa khoái lạc, cô nhấn vào thích" và "Giảm đề xuất".

Ít nhất với tư là một khán giả, giờ cô đang là người chọn và phán xét họ.

Tiếng chơi game bên dần nhỏ đi, Phương biết gã hàng xóm bắt đi ngủ, dây thần kinh căng như dây đàn cũng được thả lỏng chút. Cô rửa sạch đĩa, quay về phòng ngủ rúc vào trong chăn muốn xem có thể ngủ lại được

Nằm yên tĩnh một cô bắt đầu thấy ngủ. Trạng thái này duy được một khoảng lúc, Phương cảm thấy mình sắp vào giấc ngủ rồi.

Thế nhưng trong cơn màng, cô đột nhiên thấy tiếng gõ cửa.

Hai ba tiếng rất luật và bền bỉ.

Giấc ngủ bị ngắt cơn giận bùng lên lòng Phương Du. Cô hậm xuống giường, vơ đại chiếc khoác choàng bên ngoài ngủ, mặt mày cau có mở cửa.

Cô đang định gắt hỏi đối phương muốn gì, nhưng khi nhìn đứng đó, cô bỗng ngây

Là Bùi Thư Hành.

Chính xác mà nói, một Bùi Thư Hành đeo túi lớn túi nhỏ người, trông như thể sắp sạp bán hàng ngay cửa nhà cô vậy.

Nhưng phải nói thật người đẹp trai mang nhiều đồ cũng không hề hại, cứ như thể đó những món phụ kiện trang của anh vậy.

"Sao anh lại tới Phương Du không dám vào mắt mình.

Bùi Thư Hành trả rất trôi chảy: "Tôi hỏi thăm chú dì một họ cho tôi địa chỉ em. Phòng em tôi làm cho em một cách âm."

Thấy Phương Du vẫn kịp phản ứng, Bùi Hành đặt đồ đạc trên và trên tay xuống: "Trong là tấm tiêu âm dải niêm phong lỗ hổng, trước tôi làm sắp nghệ thuật có dùng qua, thừa khá nhiều, hiệu quả lắm, mang qua cho em dùng

Phương Du sực tỉnh: thay dép đi đã, tôi vào dọn dẹp một

Cô nhanh chóng chạy phòng, đóng cửa lại, tròn cái chăn lộn xộn, tròn mấy bộ nội y kịp cất rồi nhét xuống dưới gối. Làm xong cô nghe thấy tiếng cửa lười nhác từ bên

Phương Du đáp "Tới rồi mở cửa cho Thư Hành.

Anh đứng ở cửa, cô tiếng ồn phát từ bức tường nào.

Phương Du chỉ cho Bùi Thư Hành bước dùng đốt ngón tay lên tường, sau đó lấy dây từ trong túi bắt đầu đo đạc, đồng bảo Phương Du đưa anh thước thép và dao giấy.

"Em thích tông màu hay màu Morandi hơn?" Thư Hành suy nghĩ một "Hay là em thích kiểu mạc hay kiểu sân

"Sân vườn đi." Phương đáp.

Thế là Bùi Thư chọn các màu hồng mù, xanh xám và màu mạch từ đống tấm tiêu ra. Sau khi đo kích thước, anh dùng dao giấy cắt chúng thành hình thoi có kích thước nhau.

Anh cúi đầu chăm làm việc. Phương Du bên cạnh, hỏi trước đây làm tác phẩm gì mà dùng đến những vật này.

"Hơn hai năm trước có tham gia một lãm chung, chủ đề Tôi dựng một khối đa vừa đủ cho một ngồi, bao quanh bằng tấm âm. Bước vào trong em chỉ có thể nghe âm thanh của chính mình, tiếng tim đập, tiếng thở, và những ý nghĩ trong đầu." Bùi Hành kể.

"Nhưng sau đó, khi sự triển khai, bên tổ chức có trao đổi nhân viên của tôi, gợi tôi nên dán gương mặt trong. Họ bảo làm sẽ dễ chụp ảnh ảo' hơn, thu hút người đến check-in. Cuối cùng bên còn lắp cả máy ảnh để giả có thể nhận ảnh ở ra vào." Nói đến đây, cảm của anh bất lực.

"Vậy thì còn tâm đâu mà nghe tiếng mình nữa?" Phương Du hỏi.

Bùi Thư Hành cười mỏi: "Em nói đúng. nên sau đó thầy hướng xem xong đã phê bình bảo rằng làm những như vậy chẳng có ý gì cả."

Giọng điệu của anh này y hệt như nói "không quay lại thủ nữa" với bạn mình ở lang tối qua.

Phương Du hơi ngẩn

Bùi Thư Hành không đầu, tiếp tục cúi cắt tấm cách âm. Những tay trắng trẻo đặt trên dao, cổ tay rất Khi cánh tay anh dùng cô có thể nhìn một lớp cơ bắp mỏng lên rõ nét.

Hôm nay anh mặc thun đen và quần màu kaki, trên cổ đeo sợi dây chuyền kim loại bạc, mặt dây chuyền thánh giá rủ xuống trước áo, khẽ đung đưa nhịp động tác của anh.

Phương Du biết mình nên nhìn chằm chằm chân Bùi Thư Hành, nhưng chợt phát hiện ra...

Anh không có lông

Ừm... chắc không phải không có, mà là cạo sạch rồi. Không ngờ chàng này cũng "chăm chút đẹp" kỹ lưỡng đến

Phương Du đang mải thì bất thình lình Thư Hành ngẩng đầu lên. ánh mắt cô đang hướng dưới, dường như anh hơi ngạc nhiên.

Chỉ một lúc sau, Thư Hành lộ vẻ chọc và hơi tinh nghịch, "Nhìn đi đâu đấy?"

Phương Du hoảng loạn tầm mắt, cố tỏ bình tĩnh: "Chẳng nhìn đi cả."

Cô dùng ánh mắt ngờ nhìn đống tấm âm anh mang tới: "Cái thực sự có tác dụng

Bùi Thư Hành khẳng "Có chứ" rồi giải "Lúc đó tôi đã thử rất nhiều vật liệu cách loại này hiệu quả lại dễ tháo lắp. Em lớp keo mặt sau không làm hỏng tường đâu."

Phương Du suy nghĩ chút rồi nói: "Vậy cứ làm ở đây nhé, đi trang điểm một lát, nữa tụi mình quay

Bùi Thư Hành vừa thử tấm cách âm tường vừa hỏi: "Giờ em tâm trạng để quay à?"

Phương Du không nói có hay không, mà nhắc đến một chuyện nhỏ liên quan: "Sáng nay tôi thấy phim tài liệu của MR, nói về loài âu chân đen."

"Chim gì cơ?" Bùi Hành nghe không rõ.

"Hải âu chân đen, loài chim biển." Phương hồi tưởng lại: "Có gió mới bay được, nếu không gió mà rơi xuống biển, chúng sẽ bị cá ăn thịt."

Giọng cô rất bình "Tôi đã gặp gió tôi không muốn bị ăn

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/anh-cho-em-a-lau&chuong=9]

Phương Du không thể tượng được cuộc đời mặt nước lặng hiện tại mình sẽ có chuyển biến cô chỉ nhận ra lẽ bài đăng đang kia là chiếc phao sinh duy nhất cô có bám lấy lúc này.

Cô không muốn bị sống nuốt chửng, bị nát linh hồn, trở nên thường, tẻ nhạt và tê Cô hiểu rõ mình không từ bỏ ước mơ vậy, cô vẫn muốn nhiếp ảnh gia, chụp những mình muốn. Khi đó cô không còn phải chịu sự kìm của bố mẹ, cũng không ai đi xem mắt nữa.

Không biết Bùi Thư có hiểu hay không, động tác đang bận rộn anh khựng lại một nhịp.

Trong lúc Phương Du dặm phấn nền, Ninh gọi điện tới. Phương Du nghe, Ninh Ý ở đầu bên kia hớt hải "Tiểu Du, tớ đang lái qua chỗ cậu đây, ổn chứ?"

Phương Du vừa dùng tán phấn vừa đáp: sao, Bùi Thư Hành tới

"Bùi Thư Hành? Anh tới thật á?" Ban Ninh Ý kinh ngạc, sau nhận xét: "Vậy anh ta tốt tính đấy chứ."

Phương Du thừa nhận: tạm."

Dù sao cô cũng ngờ anh sẽ tới, còn định lắp lớp cách cho mình. Đây quả thực cách giải quyết chưa từng nghĩ tới.

Phương Du trò chuyện quơ với Ninh Ý câu. Khoảng nửa tiếng sau, trang điểm xong, nghe thấy Thư Hành bên kia chưa làm xong, cô mở thoại, nhập tên anh từ khóa "Kén" vào công tìm kiếm.

Có lẽ vì chuyện xảy ra khá lâu cô phải lướt xuống vài mới tìm thấy tin tức anh. Hồi đó, báo đã dùng những tiêu đề kêu và giật gân: đầu tiên hơn vạn khán Nhà điêu khắc thần thái ngời Bùi Thư Hành trở thành lưu' của Triển lãm Nghệ thuật Thủ Đô].

Phương Du nhấn vào, tấm ảnh chụp chung Bùi Thư Hành và tác của anh. Trong ống kính, mỉm cười hoàn mỹ, quanh là đám đông chen không lọt một kẽ bao vây anh tầng tầng lớp.

Bài báo giới thiệu tác phẩm và triết nghệ thuật của anh, đồng mô tả chi tiết mức được săn đón của thể tưởng tượng lúc Bùi Thư Hành nổi đến nhường nào.

Tại sao anh không lại thủ đô tiếp cuộc sống như vậy nhỉ?

Phương Du thoát khỏi web với đầy thắc Khi cô quay lại phòng, Thư Hành đã dán xong các tấm tiêu âm.

Vài loại màu sắc tay anh phối hợp nên mờ ảo mà đầy sống, nhìn vào cứ như đứng giữa một rừng trong màn sương sớm, quả đúng như lời anh rất có cảm giác sân

"Cảm ơn anh." Phương chân thành nói.

"Cảm ơn gì chứ." Thư Hành thản nhiên lưng vào bức tường vừa xong, xoay xoay con dao giấy trong tay: "Tiền liệu tính em ba trăm, thiết kế một trăm, công một trăm, phí hỏa một trăm, tổng cộng là trăm tệ. Giá cả quá công đúng không?"

Phương Du: "?"

Phương Du: Tôi quyết thu hồi lời cảm vừa nãy.

Phương Du: Thừa nước thả câu, anh cũng thôi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận