Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 26  ·  11.5%
Anh Chờ Em Đã Lâu
CHƯƠNG 3: CÓ PHẢI LÀ PHẢI TĂNG THÊM TIỀN KHÔNG?
25/07/2026 21:02· 2,698 từ

CHƯƠNG 3: CÓ PHẢI LÀ TĂNG THÊM TIỀN KHÔNG?

Phương Du không ngờ anh gọi điện trực tiếp cho mình, cô vẫn bắt máy.

Trong điện thoại, Bùi Thư bắt đầu thảo luận kịch bản cô. Tông giọng của anh qua thoại gần giống với lúc tin nhắn thoại, nhưng qua bộ của sóng điện từ, nó được vào chút chất giọng ngông cuồng bó: "Tại sao không em yêu thầm tôi nhiêu năm?"

Phương Du hùng hồn giải cho anh: "Bởi vì tôi muốn tên người yêu cũ thấy rằng có rất nhiều lựa chọn, quơ tay một cái cũng có quen được người như anh, anh chẳng là cái thá gì đối tôi cả."

"Người như tôi..." Bùi Thư lặp lại cụm từ đó đầy ý, giọng điệu mang chút trêu "Người như tôi là loại thế nào?"

Phương Du suy nghĩ một "Loại người vốn trị giá năm tệ ấy."

Có lẽ Bùi Thư Hành không ngờ cô sẽ trả lời vậy, đầu dây bên kia truyền tiếng cười trầm thấp: "Phương em có biết lời em vừa rất có thể khiến tôi thay quyết định không?"

Phương Du lập tức xuống "... Tôi nói sai rồi, cực kỳ đẹp trai ấy."

Lúc này Bùi Thư Hành hài lòng: "Được, tôi thầm yêu nhiều năm, rồi sao nữa?"

"Rồi anh cuối cùng cũng được đến ngày tôi chia tay, hết can đảm tỏ tình với và đã thành công rực Phương Du nói.

Bùi Thư Hành "ừm" một nhận xét: "Hơi sến."

Phương Du không phục: "Vậy nói xem kiểu gì mới không

"Hay là thế này đi." Thư Hành gợi ý: "Dù em yêu đương nhưng tôi vẫn luôn rũ em. Em lén lút gỡ tôi sau lưng người yêu lại cảm thấy có lỗi với ta. Anh ta tự biết điều chủ động rút lui, còn thì thuận lợi chiếm chỗ."

Kịch bản đột ngột chuyển thuần khiết sang trái với đạo Phương Du kinh ngạc đến mức tròn xoe, nhưng không thể nhận phiên bản này của Bùi Hành nghe kích thích hơn nhiều.

Cô chốt hạ: "Được, cứ thế đi."

Chẳng mấy chốc đã đến lễ tốt nghiệp. Phương Du trang kỹ càng, bên trong áo cử là một chiếc váy lụa xinh xắn, chân đi đôi giày gót lấp lánh. Sau khi hội với Ứng Phỉ Phỉ dưới lầu túc xá, Ứng Phỉ Phỉ phải thốt lên kinh ngạc: Tiểu Du, cậu định dùng nhan này để làm ai mắt đây?"

Nói xong, cô ấy đánh Phương Du từ trên xuống dưới lượt: "Cậu đi cao gót vào cũng phải hơn mét bảy đấy, đúng là phải tìm một chàng cao trên mét tám lăm cân xứng. Chẳng biết cái tên Dương kia có nổi mét không nữa, hèn gì lần thấy hai người đi cạnh nhau, cứ thấy sai sai đâu đấy."

Hai người đi bộ đến thi đấu, đứng chờ dưới bóng cạnh lối vào. Ứng Phỉ Phỉ "Bao giờ anh người mẫu

Ứng Phỉ Phỉ không nhớ tên Bùi Thư Hành nên cứ anh là "anh người mẫu". Mấy bạn cùng phòng của Phương biết chuyện cũng nửa đùa nửa gọi theo, bảo rằng ngày tốt nhất định phải diện kiến dung anh người mẫu xem đẹp trai đến thế

"Để tớ hỏi anh ấy Phương Du nói.

Kể từ ngày chốt xong bản, hai người không nói chuyện Vì Bùi Thư Hành bảo chỉ cô mời một bữa cơm không lấy tiền nên cô cũng không dám nhắc đi nhắc lại anh quên. Chỉ có mấy ngày hỏi thông tin của anh để đặt lịch trường, Bùi Thư Hành có thuận trò chuyện với câu. Có lẽ vì là dân thuật nên anh còn quan hỏi han cả màu sắc lễ phục cử nhân của cô.

Đúng lúc Phương Du định tin nhắn cho Bùi Thư Hành, Phỉ Phỉ bỗng lên giọng mỉa "Cái gã lùn cắm sừng kìa."

Sau đó, cô ấy cố nói to: "Tiểu Du, bạn trai sắp đến chưa? Có trai đẹp chụp ảnh tốt nghiệp cùng, là làm người ta ghen tị đi mất."

Tông giọng của Ứng Phỉ rất cao, Phương Du còn chưa lên tiếng, Tô Dương đã dừng ngay cạnh đó. Anh ta tay vào túi quần, giọng điệu mai: "Sao, Phương Du không nói cậu là chúng tôi chia tay à?"

"Cậu ấy nói lâu rồi! không nghĩ trai đẹp tôi vừa đến là cậu đấy chứ? Tô cậu không có chút tự nào à?" Ứng Phỉ Phỉ làm vẻ ngạc nhiên, thu hút toàn sự chú ý của mọi người quanh: "Tiểu Du nhà tôi bạn trai mới rồi, siêu đẹp trai, lại còn cực kỳ với cậu ấy, trời thế này mà còn đặc biệt đây đón cậu ấy đấy."

Thực ra Phương Du cũng chắc chắn Bùi Thư Hành sẽ Kiểu thiếu gia như anh có vì hứng chí nhất thời ứng tuyển, nhưng cũng có thể thấy mất hứng mà không đến Thế nên khi nghe Ứng Phỉ nói vậy, cô khẽ giật áo bạn mình, ý bảo có nói quá lời, nhỡ đâu Thư Hành cho leo

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/anh-cho-em-a-lau&chuong=3]

Hành động nhỏ của Phương đã bị Tô Dương nhìn thấy, ta hừ lạnh một tiếng: "Lừa à, Phương Du lầm lì thế, làm sao có thể tìm bạn trai mới nhanh như vậy?"

Anh ta quay sang Phương "Anh hiểu, em không nỡ rời anh nên mới nghĩ ra chiêu để chọc tức anh chứ Được thôi, anh chờ xem, đừng đến lúc bạn trai mới của lại không thấy tăm hơi đâu

Chua ngoa, khắc nghiệt, thiếu độ. Có một khoảnh khắc Phương không dám tin mình đã từng bên con người này.

Ứng Phỉ Phỉ còn tức hơn cả Phương Du, cô ấy gắt phản bác: "Thế thì cậu chống mắt mà xem! Bạn của Tiểu Du tốt hơn cậu nghìn, gấp vạn lần. Tiểu Du phải cảm ơn cậu vì đã tha cho cậu ấy đấy!"

Cô ấy kéo Phương Du ra xa khỏi Tô Dương, nhỏ an ủi: "Đừng lo, tớ đã bị sẵn một cậu em dưới dự phòng rồi, em ấy làm lễ tân ở đây. Nếu người mẫu không đến được, tớ bảo cậu em kia vào ngay, tuy không đẹp bằng kia nhưng chắc chắn ăn đứt Tô Dương."

Đúng lúc này, điện thoại Du rung lên. Là Bùi Thư trả lời tin nhắn.

[Hình như tôi đi nhầm rồi. Em bảo là cổng Tây S, nhưng trên bản đồ có hai cổng Tây.]

Phương Du sực nhớ ra, náy nhắn lại: [Lỗi tại tôi. Tây tôi nói là cổng Tây trên bản đồ, còn cổng 1 bọn tôi hay gọi là Bắc.]

Cô vừa nhắn vừa chia vị trí trực tiếp cho Bùi Hành.

Tô Dương vẫn bám đuôi rời. Thấy Phương Du đang nhắn anh ta cứ như con ruồi không chịu ngậm miệng: "Phương em đang gọi người tới giúp à? Bạn trai mới trông thế em còn chẳng biết đúng không? ta học trường nào, ngành Không bịa ra được nữa gì?"

Phương Du không thèm đếm đến anh ta. Cô thấy ảnh diện của Bùi Thư Hành trên đồ đã di chuyển đến vị trí cổng trường, chỉ còn nhà thi đấu vài trăm mét.

Cô thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra anh vẫn rất tin.

Đồng thời, khi nghĩ đến sắp gặp Bùi Thư Hành ngoài thực, Phương Du bỗng dấy lên cảm giác vừa mong chờ hồi hộp khó tả.

Người tập trung trước cửa thi đấu ngày một đông, mấy bạn cùng phòng và các bạn của Phương Du cũng đã Mọi người chào hỏi nhau, các cùng phòng xúm lại hỏi Phương anh người mẫu đã đến chưa.

"Chắc sắp rồi." Phương Du Cô thấy ảnh đại diện của và Bùi Thư Hành trên màn điện thoại đã chạm vào

Phía sau cô bỗng vang một tông giọng vừa quen thuộc xa lạ.

"Tiểu Du."

Giọng điệu lười nhác, thong lại mang theo chút ý cười nghênh.

Phương Du quay đầu nhìn tiếng gọi, các bạn xung quanh cũng đồng loạt ngoảnh lại.

Tất cả mọi người đều bặt, chỉ còn lại những tiếng hà kinh ngạc nối tiếp nhau.

Phương Du khó lòng diễn được sự chấn động của mình. ra trên đời này thực sự người đẹp trai đến mức người ta vừa nhìn thấy đã óc trống rỗng, suy nghĩ đình

Bùi Thư Hành ngoài đời đẹp hơn trong ảnh rất nhiều. mặt hoàn hảo không tì vết, thêm chiều cao 1m87, tóc mắt sẫm, dáng người cao ráo tắp, anh tuấn vô cùng.

Trong lòng anh ôm một hồng trắng tinh khôi. Nhìn bộ màu xanh đậm trên người anh, Du bỗng hiểu tại sao lại hỏi màu lễ phục cử của cô.

Khí chất của anh rất đồng với giọng nói. Ngay cả trang phục trang trọng nhất cũng anh mặc ra vẻ thong bất cần. Dưới ánh nhìn chằm của đám đông, Bùi Thư Hành hoa thong thả bước về phía Du.

Anh dừng lại trước mặt hơi cúi người xuống để thu khoảng cách, đặt bó hồng vào Phương Du, sau đó nhẹ ôm cô một cái. Cách hai áo, bàn tay anh khẽ đặt lên eo cô.

Phương Du ngửi thấy hương tươi mát dịu dàng quyện cùng hương gỗ trên người Bùi Thư

Tiếng nói đầy tức tối Tô Dương đã kéo cô quay thực tại: "Phương Du, tôi nhìn em rồi, em giỏi thật

Bùi Thư Hành không buông anh hơi nghiêng mặt, hơi thở áp phả bên tai Phương Du, giọng rất nhỏ hỏi: "Thằng kia là ai?"

"Người yêu cũ." Phương Du nhỏ giọng đáp lại.

"Trong bài đăng em chỉ là đóng giả bạn trai để ảnh, đâu có nói là còn đối phó với người yêu Những ngón tay thon dài của Thư Hành dùng mân mê dải dài trên áo cử nhân của Du, tiếp tục "trao đổi mật" với cô, tư thế mật cứ như đang nói lời tứ: "Có phải cái phải tăng thêm tiền không?"

Phương Du còn chưa kịp giá, anh đã liếc mắt nhìn Tô Dương đang nhảy ngược nhảy kia, mỉm cười nói: "Độ không cao, để tôi trổ tài sau đó mời tôi thêm bữa nữa."

Nói xong, Bùi Thư Hành nhiên buông tay xuống, bước đến mặt Tô Dương. Anh trút bỏ dịu dàng lúc nãy, nhíu lạnh giọng hỏi: "Anh quấy rầy gái tôi làm gì?"

Anh cao hơn Tô Dương mười phân, vai cũng rộng hơn phương. Tô Dương lập tức lép cả về chiều cao lẫn thế. Chưa kể nhan sắc của người vốn không cùng một đẳng Nếu dùng từ "đẹp trai" để Bùi Thư Hành, Tô Dương lắm chỉ là hạng "không nỗi khó nhìn" trong số những bình thường.

Tô Dương cố tỏ ra cỏi: "Anh không biết tôi à? là người yêu cũ của Phương

"Là anh à." Bùi Thư ra vẻ đăm chiêu: "Tôi chưa cô ấy kể chi tiết bao nhưng mà..."

Anh dừng lại một chút, môi cười: "Tôi thực sự phải ơn anh."

Tô Dương cảnh giác hỏi anh là gì.

Bùi Thư Hành liếc nhìn Du, phủi một cánh hoa vương áo vest, thản nhiên nói: "Lần Tiểu Du gặp tôi cũng rất có lỗi với anh nên vẫn chưa nhận lời tôi. đương nhiên tôi phải cảm ơn anh đã chủ động rút nếu không tôi đã trở kẻ thứ ba mất rồi. Dù tôi cũng đã thầm cô ấy bao nhiêu năm nay, chắn sẽ không bao giờ cuộc."

Anh nói nhẹ tênh nhưng sát thương lại cực lớn, vừa Tô Dương biết mình và Phương đã liên lạc với nhau lâu, vừa đặt Phương Du ở vị trí cao hơn hẳn mình, bỏ mọi điều tiếng cho cô. Dương trợn tròn mắt, miệng hốc ra nhưng không tài thốt lên nổi một lời.

Ứng Phỉ Phỉ nhịn cười, đầu đám đông hò reo: "Tô tôi đã bảo rồi mà, thực phải cảm ơn cậu đấy. không, làm sao đôi lứa người được về chung một nhà đây?"

Nói xong, Bùi Thư Hành thèm nhìn Tô Dương lấy một bước tới cầm lấy chiếc ba đựng máy ảnh của Phương thân thiết tự nhiên nói với "Đi thôi."

Trong ba lô của Phương có đủ máy ảnh, ống kính chân máy. Trước đây Tô Dương cầm giúp cô, lúc nào phải dùng cả hai tay, đi một đoạn lại phải nghỉ, nhưng Thư Hành trông có vẻ rất nhàng, chỉ cần một tay đi luôn.

"Có nặng không?" Phương Du

Bùi Thư Hành không mảy bận tâm: "Ngày nào dân điêu bọn tôi cũng phải bê mấy cân đất sét, quen rồi."

Trên đường hai người đi nhà thi đấu, rất nhiều bạn vây quanh, tò mò hỏi thăm Du về tình hình bạn mới. Bùi Thư Hành chủ động thiệu bản thân, còn nói thường nhờ mọi người quan tâm đến Du. Có người nghe nói cũng tốt nghiệp năm nay hỏi anh đã ký hợp đồng việc chưa, hai người yêu nhau, sau này định tính

Phương Du chưa bàn trước Bùi Thư Hành về câu hỏi nên nhanh nhảu đáp: "Tớ về làm việc, chúng tớ..."

Cô định bảo chắc là yêu xa một thời gian, sau khi tốt nghiệp cũng chẳng quan tâm nữa. Nhưng Bùi Hành đã vô cùng tự nhiên lời: "Tôi sẽ về quê cùng Du. Cô ấy đi đâu, tôi đó."

Mọi người nhao nhao ghen còn trêu đùa bảo Phương Du lớp dạy cách làm sao để anh chàng đẹp trai si mình đến mức ấy.

Phương Du vẫn rất tỉnh Nhân lúc vào chỗ ngồi trên đài, cô khẽ hỏi Bùi Thư "Cái này cũng phải tăng tiền à? Diễn vai si tình

Bùi Thư Hành trưng ra mặt đẹp trai suy nghĩ một "Cảm ơn em đã nhắc tôi, thì tăng đi."

Phương Du lo lắng: "Tăng nhiêu?"

Bùi Thư Hành trêu chọc "Ba trăm tệ nhé? Có đắt không?"

Phương Du im lặng một sau đó thành khẩn nói: "Anh có được trả hàng không?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận