Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 10 / 26  ·  38.5%
Anh Chờ Em Đã Lâu
CHƯƠNG 10: CÓ PHẢI BÙI THƯ HÀNH CÓ Ý VỚI CẬU KHÔNG?
25/07/2026 21:07· 2,310 từ

CHƯƠNG 10: CÓ PHẢI THƯ HÀNH CÓ Ý CẬU KHÔNG?

Phương Du nhận ra Thư Hành không lừa Đứng trong phòng, cô thấy yên tĩnh hơn trước kia. Nhưng điều đó không đổi được sự thật một tên gian thương.

Lúc này, Bùi Thư lấy một chiếc hộp nhỏ chưa khui từ áo ra, đưa cho "Nút bịt tai, quà tặng kèm em."

Thực ra Phương Du nút bịt tai rồi, đồ của gian thương tội gì không lấy. nhận lấy, ánh mắt vô thức vào bàn tay anh.

Vài giây sau, "Anh quên chưa tính thuốc men à?"

Bùi Thư Hành nhướng "Cái gì cơ?"

"Tay của anh kìa." Du nói.

Trên đốt ngón tay bên trái của Bùi Hành có một vết dài khoảng một phân, còn ửng đỏ. Chắc là lúc bị dao rọc giấy trúng.

"Em không nói, tôi chẳng để ý." Bùi Hành cúi đầu liếc nhún vai: "Chỉ là cái băng cá nhân thôi. Hôm tâm trạng tốt, xóa số lẻ cho em đấy."

Phương Du suy nghĩ chút: "Nhà tôi có cá nhân, tí nữa tìm cho anh một

Bùi Thư Hành lười đáp "được thôi". Anh Phương Du, đưa tay định chạm vào mặt nhưng rồi lập tức rụt lại.

"Tay tôi bẩn." Anh cằm: "Có sợi lông rơi trên mặt em

Phương Du ngẩn người lát mới đưa tay sờ. Hóa ra là chùm mi giả nhỏ đuôi mắt dán không chặt, không rụng xuống từ lúc hơi ngượng ngùng nói cảm Lúc mang băng quay lại, thấy Bùi Thư Hành bận thu dọn đống liệu, Phương Du thấy anh không tay bèn nói: "Anh đưa tay bị thương đây."

Cô nâng bàn tay dài của anh lên, bông thấm cồn i-ốt trùng một lượt, sau bóc băng cá nhân, cẩn thận quanh vết thương cho

Bùi Thư Hành khựng một nhịp mới rút về. Rút về rồi, lại ngắm nghía hồi Phương Du hỏi anh nhìn cái anh dừng lại một đưa ra lời nhận xét khắt đặc trưng của dân thuật: "Em dán lệch rồi, nhìn chịu lắm."

Thôi được rồi.

Phương Du vẫn canh trong lòng về cái phản hồi, cô chỉ chiếc sofa nhỏ cạnh sổ: "Quay video ở kia nhé, thấy sao? Đêm qua chụp thử, hiệu quả cũng ổn."

Bùi Thư Hành dùng ngón tay gõ gõ "Tôi thì không vấn gì, nhưng em chắc là quay ở đó bây giờ chứ?"

Dáng vẻ anh nói có chút lả lơi, mắt đen láy phản ánh nắng ngoài cửa Phương Du nhìn về phía chiếc nhỏ của mình, đột sực tỉnh tại sao anh lại thế, mặt cô đỏ lên. Một chiếc áo lót của vẫn còn vứt trên mà quên chưa cất.

Phương Du cuống cuồng tới, vo miếng vải lại rồi nhét thẳng trong đống chăn đã gọn. Đều tại sáng nay ngủ quá nên lúc dẹp mới sơ suất như vậy.

Phương Du nói như muỗi kêu: "Để lấy kịch bản cho xem."

Quá trình quay video Bùi Thư Hành diễn rất thuận lợi. Phương cùng anh duyệt lại bản cô viết đêm qua, anh ra một vài chỗ sửa đổi. Sau khi hai người dượt một chút, lúc chính thức thì trôi chảy hơn

"Mình cũng không ngờ đẩy cửa bước vào thấy anh ấy ở trong. Mọi người có tượng được cảm giác đó không? người mà mình ngỡ cả đời này sẽ không bao gặp lại bỗng dưng hiện trong buổi xem mắt của lại còn là em của đối tượng xem mắt nữa

Phương Du vừa dứt Bùi Thư Hành đã lấy mạch truyện: "Cả này không bao giờ lại?"

Đây không phải lời kịch bản, là anh biên tự diễn. Cô lại, chưa kịp nói thì anh đã tiếp: "Anh chưa giờ nghĩ như thế."

Bùi Thư Hành vừa vừa nhìn thẳng vào Du. Trong căn phòng được lắp lớp cách giọng anh nghe trầm ấm thành hơn hẳn. Đôi ấy quá sâu thẳm và cuốn khiến Phương Du khoảnh khắc ngẩn ngơ.

Thấy cô như vậy, Thư Hành thong thả "Quên lời à? Cần nhắc bài không?"

Vẻ lấc cấc của lập tức kéo Phương về thực tại. Cô thần lại: "Không quên."

Có phải Bùi Thư diễn quá đạt rồi một câu nói bình thôi mà qua miệng cứ như là đang tỏ tình

Cô tránh ánh mắt anh, nhìn thẳng vào kính, tiếp tục dùng giọng như đang kể phiếm với cô bạn thân: "Kết là sau khi mình xuống, anh ấy bắt đầu nhập luôn. Lấy áo khoác cho mình, rồi còn hỏi mình phải muốn anh trai ấy, không cần anh ấy nữa

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/anh-cho-em-a-lau&chuong=10]

Bùi Thư Hành khẽ mi: "Nhưng mà diễn của tôi quá tốt, họ đều tin sái Em nói xem có hiệu quả nào?"

Phương Du nhận xét quan: "Cũng tạm, dù hiện tại chưa có phát hiện ra, cũng ai sắp xếp cho hai tụi đi xem mắt nữa, một mũi tên trúng hai

"Một mũi tên trúng đích?" Bùi Thư Hành cười: "Một thanh niên tuổi cập kê như còn đang đợi người khác giới bạn gái cho đây Để đóng vai bạn trai hờ em mà thời gian tôi không được yêu đương gì em nói xem có là trúng hai đích không?"

Đây cũng là lời tự thêm vào. Phương cảm thấy Bùi Thư thực sự nên sang biểu diễn thì hơn, anh "ứng quá mức trôi chảy.

"Vậy anh muốn yêu lắm à?" Cô buột hỏi.

Bùi Thư Hành đường đáp: "Muốn chứ."

Phương Du "ừm" một "Chẳng ai cản anh anh cứ yêu đi, đó tôi sẽ tính khác."

"Không vội, giờ tôi yêu." Bùi Thư Hành lưng vào sofa: "Chưa lúc."

Những lời của anh khiến Phương Du cảm nửa thật nửa giả, phân biệt được câu là thật lòng. Cô cũng lười thèm để ý đến nữa, tiếp tục quay: "Tóm lại bữa tiệc hôm đó khá vui vẻ. Lần trước mình nhà hàng đó là khi thi đại học xong, lúc ra ngoài cũng có chút hồi, không ngờ bảy năm đã qua nhanh như vậy..."

Một tiếng sau, hai kết thúc buổi quay. Du ngáp một cái, sẽ dẫn Bùi Thư đi ăn cơm. Đồng thời, trong cô thầm nghĩ ăn phải về ngủ bù ngay lập cô buồn ngủ đến không mở nổi mắt rồi.

Thế nhưng Bùi Thư lại hỏi: "Nhà hàng có giao hàng tận không?"

"Hình như có, để xem." Phương Du mở thoại: "Nhưng không gian đó đẹp lắm, gọi nhà có hơi phí không?"

"Cũng đúng. Hay này đi, đổi sang tôi thích, đặt giao đến nhà tôi luôn." Thư Hành nói.

Phương Du nghĩ Bùi Hành nói vậy chắc không mấy mặn mà nhà hàng cô chọn, qua chỉ là khách sáo thôi. hay cô cũng đang được đi ngủ sớm nên lập đồng ý, đưa điện cho Bùi Thư Hành để anh chọn món.

Bùi Thư Hành không chối, dứt khoát đặt ở một nhà hàng ngừ vây xanh, sau nhập địa chỉ nhà mình vào địa chỉ của Phương

"Nhà anh xa thế." Du thốt lên.

Bùi Thư Hành "ừ" tiếng: "Tôi ở ngay tầng của studio luôn."

Sau khi đặt món Phương Du chào tạm Bùi Thư Hành. Đóng lại, cô dùng tốc nhanh nhất để tẩy trang, cởi khoác rồi lăn đùng giường.

Giấc ngủ này kéo đến tận chiều tối. Phương Du mở mắt trời đã tối hẳn. dậy nấu cho mình bát mì, xong rồi ngồi vào bắt đầu cắt ghép video.

Xem lại những đã quay ban ngày, Du sắp xếp lại trò chuyện giữa mình Bùi Thư Hành, điều chỉnh thứ cuối cùng đúc kết một sản phẩm dài hai phút, nhạc nền rồi đăng

Phương Tiểu Du: #Ai hiểu nổi chứ, hóa anh chàng đẹp trai được ở lễ tốt lại là em trai của đối xem mắt?#

Phương Du gửi video cho Ninh Ý và Phỉ Phỉ. Một lúc Ninh Ý là người tiên phấn khích nhắn lại: [Tớ bảo cậu là dữ sẽ hot mà! Mới đăng năm đã hơn một trăm thích rồi, Tiểu Du, có khi cậu sắp nổi tiếng không?]

Kế đó, cô ấy nói: [Tớ còn muốn là, có phải Bùi Hành có ý với không nhỉ? Vừa đích thân đến cậu giải quyết vấn vừa chịu quay video cùng cậu, không thích cậu, sao ta làm nhiều việc thế được?]

Phương Du bình tĩnh [Không thể nào, anh thu tiền đấy, hôm trấn lột của tớ một nghìn tệ rồi.]

Cô mô tả cho Ý nghe Bùi Thư đã tính toán chi với mình thế nào. Ý nghe xong bèn phân tích: đâu anh ta chỉ muốn để cậu cảm thấy nợ ta thôi? Trong video, ta bảo 'chưa bao giờ nghĩ không gặp lại cậu', đó thực sự làm người ta động lắm luôn.]

Phương Du hoàn toàn đánh bại trước logic Ninh Ý. Đúng lúc không biết nói gì, Phỉ Phỉ cũng nhắn lại.

Ứng Phỉ Phỉ: [Trời hai người có phần thật à?]

Ứng Phỉ Phỉ: [Anh người mẫu này đúng đẹp trai 'hàng thật thật', video còn chân hơn cả ảnh chụp, đúng xem ảnh động mới hết cái tầm.]

Phương Du chưa kịp lời, Ứng Phỉ Phỉ hỏi thêm một câu: Du, giờ cậu có nghĩ gì về anh ta không?] đó, cô ấy nói một cách ẩn ý: [Tớ thấy ta trông có vẻ sành sỏi trong việc tán tỉnh, đáng tin cậy lắm

[Tớ có yêu đương với anh ta đâu.] Du nói. Cô rất táo, họ chỉ là tác mà thôi.

Phương Du chuyển về cá nhân của mình, trong một lát ngắn đã có thêm vài bình luận.

[Ngọt quá đi mất, người thực sự rất đôi, bên nhau đi nhau đi!]

[Lùi một bước hai người không thể blogger tình nhân thật Diễn cũng được mà.]

[Tôi không cần biết, cùng một thành phố coi như là đã hôn đi.]

Nhận được phản hồi khán giả, trong lòng Du dâng lên một giác thỏa mãn và tựu. Cô nhận ra mình đang yêu mến và cần Suốt hai tháng qua, cô chưa có cảm giác này. chỉ thấy buồn bã, lo âu, lõng và bất định.

Vô tình liếc nhìn trên điện thoại, bây đã hơn chín giờ ngày cuối tuần của chỉ còn lại vài tiếng đồng Đợi đến khi ngủ lại phải biến về làm Du - một nhân quèn mặt mày xám xịt. Trước cô chưa từng nhận thời gian thuộc về chính mình quý giá và đáng trân đến thế.

Không muốn ngủ, không đến thứ Hai, cũng muốn đi làm chút Phương Du thầm nghĩ lòng.

Nhưng để không bị hàng xóm cuồng game phiền, Phương Du vẫn xuống đúng giờ vào mười một giờ đêm. Trong bóng cô thầm nghĩ, hy một ngày nào đó, cuộc sống cô có thể trở khác đi.

Sáng sớm hôm sau, đầu tiên Phương Du khi ngủ dậy là chiếc điện thoại đang ở đầu giường lên, nhấn vào đăng tối qua. Sau đêm, video của cô đã có gần mười nghìn lượt lượng người theo dõi cũng tăng tám trăm.

Phương Du vào phần luận. Hầu hết các luận đều giống như qua, mong cô và Thư Hành tiếp tục "làm việc" nhau. Nhưng giữa muôn những bình luận tung hô "ngọt "đẩy thuyền", có một luận trông vô cùng gai mắt:

[Tôi bảo sao nam trông quen thế, chẳng đây là Bùi Thư - nghệ sĩ võng từng nổi lên nhờ marketing khuôn đó sao? Đây không kịch bản tái xuất của ta đấy chứ? Lại tạo scandal để đánh bóng tên à?]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận