Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 26  ·  26.9%
Anh Chờ Em Đã Lâu
CHƯƠNG 7: EM MUỐN ANH TRAI TÔI CHỨ KHÔNG CẦN TÔI NỮA À?
25/07/2026 21:05· 2,384 từ

CHƯƠNG 7: EM MUỐN ANH TRAI CHỨ KHÔNG CẦN TÔI NỮA

Bố mẹ ở phía sau giục Du vào phòng, mẹ của Ứng Dĩ cũng hiền nói: "Cháu là Tiểu đúng không, mau lại đây đi."

Bà ấy nhìn ngắm Phương Du vẻ tán thưởng: "Cô Tình, mẹ của Bùi Dĩ, còn đây trai Bùi Kính Tùng, bạn trường cũ của bác cả cháu."

Phương Du như người mộng du hỏi bà ấy và Bùi Tùng, nhưng ánh mắt liếc về phía Bùi Hành.

Rõ ràng anh cũng vô cùng ngạc. Lúc này, cô nhân phục vụ đứng ở tường bưng ấm trà rót nước cho mọi người, lượt Bùi Thư Hành, cô gái mặt khẽ nói gì đó với Bùi Thư Hành chậm nửa nhịp bảo: "Không thêm đâu, tôi có gái rồi."

Lời là nói với cô gái nhưng ánh mắt anh lại chặt lên người Phương

Tai Đỗ Tình rất thính, cũng thấy lời con trai nói, ấy lập tức hào hỏi: "Con có bạn rồi à? Sao chẳng nói với bố mẹ cả, khi nào về nhà gặp mặt xem nào."

Bùi Thư Hành không đáp lời ánh mắt đảo qua đảo giữa Phương Du vừa ngồi xuống và Bùi Dĩ.

Hôm nay Phương Du mặc một váy len dệt màu xanh mù, vốn dĩ nó đến đầu gối, nhưng khi ngồi xuống, váy co tận đùi. Nhiệt độ điều hòa phòng riêng rất thấp, tay cô thức xoa xoa cánh tay.

Ngay lúc này, Bùi Thư Hành nhiên lên tiếng.

Anh lạnh mặt, gọi người anh Bùi Ứng Dĩ đang ngồi ngắn bên cạnh một "Anh."

Phương Du chấn động lần thứ

Hóa ra Bùi Thư Hành lại em trai của đối tượng mắt của cô!

Cô còn chưa kịp tiêu hóa thật này, Bùi Thư Hành đứng dậy khỏi chỗ thong dong đi về cô.

Anh cởi chiếc áo sơ mi khoác ngoài áo phông trắng quỳ một gối xuống ghế của Phương Du, chiếc sơ mi lên chân

Hành động này hơi thân mật, Du vô thức nhìn sắc của người lớn hai nhưng giọng nói của Thư Hành đã kéo sự ý của cô quay lại.

"Tiểu Du, em muốn anh trai chứ không cần anh nữa

Bùi Thư Hành ngước mắt nhìn giọng hơi trầm xuống, ngữ u buồn, khác hẳn vẻ tưng tửng lúc của anh.

Phương Du bỗng chốc bị anh cho "đơ" toàn tập.

Sao cái người này lại diễn thế, lại còn dùng đúng kịch bản lúc lễ nghiệp của cô nữa

Thấy phụ huynh hai nhà đều vẻ kinh ngạc và nghi Phương Du nghiến răng, với âm lượng chỉ cho cô và Bùi Thư nghe thấy: "Anh đừng quậy nữa."

Bùi Thư Hành cũng quen cửa nẻo hạ giọng thấp hơn, này nghe bình thường lúc nãy nhiều: "Em sự muốn xem mắt với trai tôi à?"

Phương Du bất lực: "Không muốn làm được gì bây giờ."

Đáy mắt Bùi Thư Hành hiện chút ý cười: "Không muốn em có thể tiếp diễn với tôi, giả làm bạn gái tôi, chẳng giải quyết được một lần mãi mãi sao?"

"Lúc nãy anh chẳng bảo anh bạn gái rồi còn gì?" Du nghiến răng rít kẽ răng hỏi.

Bùi Thư Hành lười nhác đáp: tin thật à? Tôi chỉ cái cớ để giữ diện cho cô nhân kia thôi."

Phương Du cảm thấy đề nghị Bùi Thư Hành đúng giải pháp hay.

Nhưng mà...

"Bao nhiêu tiền?" Phương Du hỏi.

Cô đang trong thời gian thử lương vốn chẳng bao nhiêu, Bùi Thư Hành "chém thì cô không trả

"Em không nói, tôi cũng chẳng đến." Bùi Thư Hành vẫn quỳ dưới đất, mu tay chống cằm, trông đang suy nghĩ kỹ càng: em đã muốn đưa tiền cho đến thế, vậy thì..."

"Vậy thì thôi vậy!" Phương Du tức cướp lời.

Bùi Thư Hành nhướn mày: "Sao thôi được."

Anh thuận miệng nói: "Chẳng phải vẫn còn nợ tôi một cơm sao, hay là thanh toán hóa đơn nay đi?"

Hóa đơn hôm nay...

Phương Du lặng lẽ nhìn quanh riêng sang trọng và bảy đầu người, chân thành "Vậy anh đừng diễn

Bùi Thư Hành bật cười: "Cứ đó đi. Cảm xúc của đang dâng trào rồi, diễn khó chịu lắm, làm nghệ thuật bọn tôi thế đấy."

Nhìn ra rồi, anh chẳng giống điêu khắc tí nào, giống học diễn xuất thì hơn.

Phương Du nhịn, không nói ra này.

Nhưng cô cũng không từ chối nghị của Bùi Thư Hành.

Thực tế, cô cũng thực sự một lý do đủ mạnh từ chối buổi xem này. Cái ơn của cả rất khó trả, có lời cô không tiện nói ra. dụ như trong lòng cô thực vẫn chưa chấp nhận sự thất của mình, cũng kháng cự việc rễ lập nghiệp ở Cô không muốn còn trẻ này đã tìm đại một để kết hôn, nửa đời lại bị kẹt trong gia con cái và công tẻ nhạt ngày qua ngày. Cuộc như thế chẳng khác gì bát lã, nhìn thấu tận trong veo.

Hai người thầm thì to nhỏ đây, trong mắt người khác thành ra đang trò thân mật. Đỗ Tình tiếng hỏi trước: "Thư Hành, quen Phương Du à?"

"Mẹ nói gì thế..." Bùi Thư đứng dậy, tay đặt hờ lưng ghế sau lưng Du: "Tiểu Du gái con."

Anh nói một cách rất thản nhưng tất cả những người mặt đều sững sờ.

... Ngoại trừ Bùi Ứng Dĩ.

Phương Du nhận thấy sắc mặt anh trai Bùi Thư Hành hề thay đổi, anh chỉ đang nhìn vẻ đầy hứng thú.

Bùi Ứng Dĩ trông y hệt ảnh chân dung mặc vest anh ấy đeo kính gọng mỏng, tóc vuốt ra sau, cứ như hôm không phải đi xem mắt đi tham gia hội đàm thương vậy.

Nhưng Phương Du không có thời để nghiên cứu kỹ xem sao phản ứng của ấy lại bình thản thế, bởi vì bà Hướng Cầm đã bắt đầu hỏi này có thật không, còn ông Chí Thành xoa tay đầy hối "Chuyện này đúng là... Tiểu Du, con không nói với mẹ."

Phương Du ho một tiếng: "... nói bố mẹ cũng tin."

Đây là sự thật, Hướng Thư Phương Chí Thành im Đỗ Tình lập tức lời: "Không sao, đều nhau cả, Tiểu Du ưu thế này, ưng anh lớn hay nhỏ nhà cô đều được hết."

Bùi Kính Tùng ở bên cạnh gật đầu đồng tình.

Bùi Thư Hành tỏ vẻ không "Mẹ, con không thích nghe này của mẹ tí cái gì mà đều chứ."

"Được rồi được rồi, mẹ lỡ Nhưng con cũng có mắt đấy, mẹ cứ sợ sẽ tìm một gái có hình thù kỳ giống như mấy bức tượng điêu của con cơ." Đỗ Tình nói.

Bà ấy bảo nhân viên phục đổi ghế của Bùi Thư sang cạnh Phương Du. Thư Hành đường hoàng xuống, đúng lúc có đĩa hấp xoay đến trước mặt, anh găng tay lấy một con, tỉ bóc vỏ rồi đưa đến bên Phương Du.

Trước mặt bố mẹ và bề Phương Du ngượng ngùng không ăn: "Cứ để vào là được rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/anh-cho-em-a-lau&chuong=7]

Bùi Thư Hành không nghe theo, sát tai cô nói nhỏ: ta đang diễn vai yêu đấy, đút cho mà em không ăn thì thấy xa lạ ngay."

Phương Du: "..."

Anh muốn kiếm tiền của cô mà.

Không biết bình thường vị thiếu này tiêu xài hoang phí mức nào mà ngay cơ hội nhỏ nhặt cũng không bỏ qua.

Phương Du: "... Cùng lắm là anh hai mươi tệ tiền bóc tôm."

Bùi Thư Hành vui vẻ chấp "Hai mươi thì hai mươi

Phương Du lớn ngần này rồi từng được bạn nam nào tôm cho ăn, lại ngay trước mặt người cô đang đấu tranh tâm thì nghe thấy Bùi Thư Hành "Tiểu Du, em đừng giận, anh sự không biết người xem mắt anh trai anh hôm nay là nếu không anh đã với bố mẹ rồi."

Phương Du chưa nghĩ ra cách lời, đành giữ im lặng, rất giống đang giận

Đỗ Tình ở bên kia tiếp "Thư Hành, chuyện này đúng trách con, yêu đương cũng chẳng nói với mẹ một tiếng."

Nói xong, bà ấy lại dịu bảo Phương Du: "Tiểu Du con đừng buồn, Thư nó là người như không thích bố mẹ quản hôm nay nó đến cũng chỉ xem náo nhiệt của anh nó

Bùi Thư Hành lắc lắc miếng tôm trong tay: "Em không là anh ăn đấy

Phương Du vừa định há miệng, đã đưa luôn vào miệng

Phương Du: ?

Chạm phải ánh mắt của cô, Thư Hành cười khẽ: "Đừng anh bóc cho em khác, con này nguội

Nếu trong bữa tối hôm lễ nghiệp được hưởng dịch vụ tôm của trai đẹp, Du nghĩ chắc chắn sẽ thấy rất vui. Nhưng giờ, mọi ánh mắt đều đang dồn vào cô và Bùi Thư Phương Du cảm thấy mình như khỉ trong vườn bách thú.

Tuy nhiên, bố mẹ nhà họ đều là người dễ gần. anh trai của Bùi Hành - Bùi Ứng - không nói nhiều nhưng thoảng cũng phát biểu một hai trong chủ đề của Bùi Kính Phương Chí Thành. Bữa cơm qua không đến nỗi khó khăn Phương Du tưởng.

Sau khi bữa ăn kết thúc, Tình bảo Bùi Thư Hành thanh toán, còn bà cùng chồng và vợ nhà họ Phương vừa trò vừa đi ra ngoài, Phương Du Bùi Ứng Dĩ đi tụt lại cùng.

Phương Du vốn dĩ chỉ định đầu với Bùi Ứng cái, nhưng anh ấy chủ động cất tiếng cô một tiếng "cô Phương".

Bùi Ứng Dĩ lấy điện thoại kết bạn WeChat với sau đó mở túi dài cầm trong tay cô xem: "Quà tặng cho

Phương Du liếc nhìn, bên trong một chai rượu vang đỏ.

Cô không uống rượu, đang định chối, Bùi Ứng Dĩ đã đầu giới thiệu: "Chai này là Vina Ardanza từng nhận được huân chương dự của rượu vang Tây Ban năm năm mới được bán thị trường, nó có hương thơm dâu tây và anh đào, tôi rất hợp với em."

Phương Du ngơ ngác nghe xong tràng dài rồi nói: "Cảm anh, tôi thấy anh am hiểu về rượu nhưng mà..."

"Cô Phương, em rất có gu..." Ứng Dĩ như thể hoàn không nghe thấy câu ý của cô: "Em thu hút sự chú ý tôi rồi."

Anh ấy đang nói cái quái thế?

Cô chỉ khách sáo một câu mà, sao lại thu hút chú ý của anh rồi?

Đây là kịch bản tổng tài đạo gì vậy trời.

Bùi Ứng Dĩ chẳng hề nhận gì bất ổn, anh hài lòng giao chai vang cho Phương Du: Phương, tôi còn muốn hỏi một câu nữa."

Phương Du bảo anh cứ hỏi, Ứng Dĩ nói: "Hồi cấp em học trường nào?"

Điều này khiến Phương Du vô khó hiểu. Cô đã nhắc đến trường cấp hai mình đâu, sao của anh ấy nhảy vọt

Nhưng chuyện này cũng chẳng có không thể nói cho ấy biết, Phương Du sự đáp: "Trường chuyên 1."

Bùi Ứng Dĩ nghe xong lộ vẻ mặt như đang suy điều gì đó.

Nhưng anh ấy không nói gì còn Bùi Thư Hành đã toán xong quay lại.

Thấy Bùi Ứng Dĩ đang đứng Phương Du, anh đường hoàng "Anh, em muốn nói câu với bạn gái

Bùi Ứng Dĩ không có ý gì, làm động tác mời tự mình đi lên trước.

"Em nói gì với anh trai thế?" Bùi Thư Hành hỏi.

Dừng một lát, anh châm chọc: sợ bạn trai em ghen

Phương Du liếc nhìn bóng lưng bốn vị bề trên Ứng Dĩ ở đằng "Không cần diễn nữa họ đi xa rồi, không thấy đâu."

Cô trả lại chiếc áo sơ cho Bùi Thư Hành. Anh lấy, liếc thấy cái trong tay cô: "Rượu à?"

Phương Du còn chưa kịp khen đoán như thần, anh đã sang giọng hơi mỉa "Anh trai tôi người thích sưu tầm rượu hạt cà phê, lúc nào quà người khác cũng là hai này. Em cứ đợi đấy, lần anh ấy sẽ tặng em hạt phê cho xem."

Phương Du nhớ ra việc chính mình: "Đúng rồi, anh cùng tôi quay một video ngắn không?"

"Video ngắn?" Bùi Thư Hành nhắc từng chữ, thần sắc trở đầy ẩn ý: "Video gì?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận