Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 26  ·  15.4%
Anh Chờ Em Đã Lâu
CHƯƠNG 4: ĐÂY LÀ NỤ HÔN ĐẦU CỦA TÔI, EM XEM MÀ TRẢ NHÉ...
25/07/2026 21:02· 2,618 từ

CHƯƠNG 4: ĐÂY LÀ NỤ ĐẦU CỦA TÔI, EM XEM MÀ NHÉ...

Anh nói một câu thu trăm tệ, Phương Du cảm thấy buổi chiều nay, có lẽ sẽ phá sản đến chẳng còn tiền mua vé bay về quê nữa.

Bùi Thư Hành nhướng mày: đã nói ra như bát nước đi, giờ em định không trách nhiệm à? Hỡi trong mộng bao năm của

Phương Du: "..."

Đây chính là đe dọa trợn.

Cô bắt đầu nghi ngờ cơ Bùi Thư Hành đến giúp không phải là để góp mà là cho cô chút mật ngọt rồi tranh kiếm tiền. Giống như một chơi miễn phí nhưng thực bên trong lại cài cắm số các gói nạp tiền vậy.

Biết đâu anh chẳng phải thiếu gia nhà giàu ngành nghệ như Ứng Phỉ Phỉ nghĩ, chỉ là một "công bột" ra ngoài kiếm thêm tiền tiêu vặt thì sao.

Sinh viên các khoa lần có mặt đông đủ, người dẫn trình bắt đầu giới thiệu trình, buổi lễ diễn một cách tuần tự. Khoảng mươi phút sau, lớp trưởng Phương Du nhắc nhở cả chuẩn bị đến phần gạt mũ cử nhân, bảo họ ra lang xếp hàng chờ

Phương Du bảo Bùi Thư cứ ngồi yên đó đợi một chụp cho cô vài tấm nhân tiện trông hộ đồ. Mấy người bạn xung thấy vậy cũng giao luôn đạc cá nhân cho Bùi Hành. Ứng Phỉ Phỉ bắt đùa: "Nhìn xem, bạn trai Tiểu đã được hưởng đãi cấp 'người nhà' rồi đấy."

Bùi Thư Hành đang cúi hí hoáy tìm hiểu cách dùng ảnh của Phương Du, nghe thì mỉm cười: "Vinh của tôi."

Phương Du cùng Ứng Phỉ đi ra hành lang. Ở một không người để ý, lúc Ứng Phỉ Phỉ mới lộ bản tính, hét lên Phương Du: "Anh ấy đẹp quá đi mất! Cậu không lúc ở ngoài nhà thi tớ đã phải cố nhịn đến nào đâu. Tớ tự không được phản ứng thái quá, bạn thân của cậu nên chắn tớ phải thấy trai cậu từ lâu phải tỏ ra bình tĩnh."

Sau đó cô ấy cười hì hỏi: "Đã hả giận chưa? nhìn mặt Tô Dương xanh xanh lét chưa, chắc ta đang thấy trên đầu cũng có một màu xanh rồi đấy."

Các bạn sinh viên làm tân theo danh sách đến hướng sinh viên tốt nghiệp xếp Phương Du đi về nhóm cùng giáo viên hướng Suốt cả năm qua, cô các bạn cùng nhóm chẳng khi gặp thầy hướng dẫn, tiếp xúc giữa họ chỉ giới ở việc tìm thầy duyệt luận văn trên hệ thống, chuyện cỏn con đó thầy cũng quên. Phương Du và bạn không biết đã nàn riêng với nhau bao nhiêu nhưng khi bước lên khấu, tất cả vẫn diễn vai thầy trò hòa trong chặng đường cuối

Lúc cúi người để thầy dẫn gạt tua mũ, Phương Du thức thẩn thờ. Bảy năm Đại học S cứ trôi qua trong chớp mắt. đầu tiên bước chân vào trường, cô đã đinh ninh nhất định sẽ ở lại đô, vậy mà giờ đây lại trắng tay rời đi.

Và đây thực sự là chuyện vô cùng bình thường, ngoài thân ra chẳng ai quan cả.

Sự hụt hẫng không hề một nghi thức nào.

Quy trình kết thúc nhanh Phương Du quay lại tìm Bùi Hành. Nhóm lớp hiện tin báo mọi người tập cổng Nam chụp ảnh nghiệp tập thể.

Bùi Thư Hành vẫn đang ở đó. Giữa đám đông, anh sự quá nổi bật, Phương nhìn từ xa đã ngay. Mấy bạn nữ phía cô còn xì xào bàn bảo đằng kia có một chàng đẹp trai quá, không là sinh viên khoa nào.

Dưới ánh đèn mờ ảo khán đài, Bùi Thư Hành đang đầu xem ảnh trong máy Màn hình sáng lên, chiếu đường nét đôi lông và ánh mắt anh một rõ rệt. Dường như cảm được cái nhìn của cô, Thư Hành ngước mắt nhìn sang.

Chạm phải ánh mắt của Du, anh khẽ hất cằm chào

Phương Du bước nhanh tới, Thư Hành đưa máy ảnh cho xem: "Tôi chụp thế nào?"

Lật xem những bức ảnh, Du không khỏi kinh ngạc. Bùi Hành rất biết cách chọn và bố cục, gần tấm nào cũng có thể ngay mà không cần chỉnh

Trước đây khi Tô Dương ảnh cho cô, cô thường bị những góc rìa của hình, biểu cảm và tác lúc bắt lại đều kỳ quặc. Cô luôn phải Tô Dương đứng vào đó chụp một tấm làm mẫu, ta mới miễn cưỡng chụp được tấm gần giống như

"Đúng là dân mỹ thuật khác." Phương Du khen.

"Thế nào?" Bùi Thư Hành vê dải dây đeo máy ảnh đen: "Dịch vụ của tôi đáng đồng tiền bát đúng không?"

Phương Du cảm thấy công mà nói, mấy bức ảnh này khá ổn.

Nếu không tính đến việc đã nợ anh hai bữa cơm thêm ba trăm tệ, đó có thể còn khoản thu phí hơn nữa.

Ứng Phỉ Phỉ cũng đã tua mũ xong đi tới, giục Du và Bùi Thư Hành: thôi, ra cổng Nam tớ thấy nhiều người bắt đi về hướng đó rồi."

Các bạn đi cùng lấy túi từ chỗ Bùi Thư Hành, nhóm rồng rắn rời khỏi đài. Bên ngoài trời nóng, ánh nắng chói chang mức không mở nổi mắt. Du khoác trên mình bộ phục cử nhân dày cộp, thấy mình sắp say nắng đến Ngược lại, Bùi Thư bên cạnh vẫn mặc bộ vest tề không chút xộc xệch, vẻ thong dong đi dưới gắt, tay xách túi cô, một giọt mồ hôi cũng thấy chảy.

"Trong túi tớ có ô, tớ lấy đã." Phương Du nói.

Cô đang định kéo khóa lô, Bùi Thư Hành đã thấy ô che nắng trước, anh ra đưa cho cô.

Phương Du mở ô ra, định hỏi Ứng Phỉ Phỉ có che chung không, Ứng Phỉ đã bảo: "Cậu che bạn trai đi, tớ có riêng rồi."

Cô ấy vừa nói vừa mắt ra hiệu. Phương Du nhìn phát hiện Tô Dương đang theo sau họ một không xa không gần, giả nói chuyện với đám anh nhưng thực chất vẫn luôn sát từng cử động của và Bùi Thư Hành.

"Để tôi cầm cho." Bùi Hành bỗng lên tiếng.

Anh nhận lấy chiếc ô tay Phương Du, một vùng bóng xanh nhạt bao trùm lấy người.

Những mạch máu và xương trên mu bàn tay chàng trai ra trong tầm mắt của Du, chính là bàn từng làm điêu khắc trong đang cầm lỏng lẻo cán Cô chợt nhớ ra điều đó, định mở lời hỏi, Thư Hành đã nói trước: "Không tiền đâu."

Phương Du thở phào nhẹ Bùi Thư Hành nhìn cô đầy ý: "Sao, trong mắt em, là một gã gian tính toán từng li từng à?"

... Cái này khó nói

Phương Du nuốt lời định vào trong, giả vờ khách sáo "Tất nhiên là không phải

Dường như Bùi Thư Hành ra sự không thành thật của lại thong thả nhìn một lát như thể kiểm tra xem lời cô có thật lòng không, còn Du vờ như không gì, quay mặt đi chỗ

Nhưng đi cạnh một anh siêu đẹp trai đúng là rất thể diện. Một tay anh túi cho cô, tay che ô cho cô, còn chẳng cần phải bận tâm hết. Không ít người đi qua đều ném cho cô cái nhìn ngưỡng mộ.

Chẳng mấy chốc đã đến Nam. Dưới bức tượng điêu khắc tượng của trường Đại học Phương Du đã chụp tốt nghiệp cùng các bạn thầy cô. Sau vài tiếng tách" của máy ảnh, quãng sinh viên của cô đã thức khép lại trong ánh nắng bốn giờ chiều, thật ngờ nhưng cũng thật trật tự.

Mọi người giải tán tại sau đó là thời gian chụp tự do. Phương Du đưa ảnh cho Bùi Thư nhờ anh chụp cho mình Ứng Phỉ Phỉ. Sau khi Thư Hành chụp được một Ứng Phỉ Phỉ bảo: "Tiểu để tớ chụp cho cậu và trai vài tấm."

Mặc dù đã bàn trước Bùi Thư Hành là nhờ anh hợp chụp ảnh, nhưng cũng là lần đầu mặt, khi thực sự đứng anh, Phương Du vẫn thấy được tự nhiên.

Ứng Phỉ Phỉ cũng nhận điều đó, cố tình trêu: "Tiểu cậu đừng có ngại chứ! là người yêu của rồi, đứng gần một chút sao đâu? Giờ nhét tớ giữa hai người vẫn còn chỗ đấy."

Phương Du đành phải nhích phía Bùi Thư Hành một bước. thình lình có mấy bạn đang xem náo nhiệt reo: "Hôn một cái đi, một cái là hết ngại

Những người xung quanh cũng ứng theo, tạo thành một làn huyên náo nhỏ.

Phương Du không nhúc nhích, Bùi Thư Hành hơi cúi đầu gần cô, thong thả hỏi giọng gió: "Có muốn không?"

Anh hỏi tự nhiên cứ thể đang hỏi Phương Du tối ăn gì vậy.

Nhưng Phương Du biết chắc này không phải dịch vụ miễn thậm chí giá còn rất là đằng khác, thế thận trọng đáp: "Thôi tôi không có nhiều ngân đâu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/anh-cho-em-a-lau&chuong=4]

"Không hôn à?" Bùi Thư kéo dài giọng: "Nhưng người yêu của em cũng đang đứng kia nhìn kìa. Em xem, nếu không hôn, họ nghi ngờ chúng ta là không?"

Phương Du: "..."

Cô liếc nhìn ra đằng một cái, thực sự phát hiện Dương đang nghển cổ nhìn với ánh mắt đầy hoặc.

Phương Du ra vẻ anh hy sinh, nói: "... Vậy hôn một cái thôi."

Dừng một chút, cô lại "Bao nhiêu tiền?"

Bùi Thư Hành thong thả "Đây là nụ hôn đầu của em xem mà trả nhé."

Phương Du tuyệt đối không thầm mắng trong lòng: Lại còn không phải gian thương, để giá mà chuyện gì nói ra được.

"Vậy thì một trăm tệ." Du nói.

Dù sao cũng là anh cô xem mà trả mà.

Bùi Thư Hành khẽ cười: thế à?"

Sau đó anh lại nói: rồi, coi như giảm giá cho đấy, sau này có chuyện tự cứ liên lạc tôi."

Ứng Phỉ Phỉ ở phía hối thúc: "Tiểu Du, người ta dành cậu nãy giờ rồi, không chịu hôn à?"

Phương Du còn chưa kịp gì, bên má bỗng chạm phải vật mềm mại.

Phản ứng vài giây, cô nhận ra đó là môi của Thư Hành.

Mùi hương trên người anh theo đó mà lan tỏa tới.

Bùi Thư Hành không dừng quá lâu, chỉ như chuồn chuồn nước, chạm nhẹ rồi rời Phương Du thấy Ứng Phỉ đã tranh thủ thời nhấn màn trập. Một giây trôi qua quá nhanh, chí còn chẳng biết lúc ảnh mình có nhắm mắt hay

"Đẹp quá đẹp quá, thêm kiểu nữa đi." Ứng Phỉ Phỉ nói vừa chụp thêm cho Du và Bùi Thư vài tấm ảnh đôi.

Khi Phương Du nhận lại ảnh để xem hình, Tô Dương ngang qua họ. Anh ta lầm bầm với mấy anh em bên cạnh, cố nói đủ to để Phương nghe thấy: "Con gái con mà chẳng biết xấu hổ, mới chia tay đã tìm được mới rồi còn bày khoe mẽ. Trước đây còn giả trong sáng trước mặt tôi, nắm một cái cũng khó hóa ra lại là người..."

Anh ta thốt ra một rất khó nghe. Ứng Phỉ Phỉ nghe thấy. Cô ấy định ra đòi lại công cho Phương Du thì bị Du kéo lại.

Phương Du ôm máy ảnh, tĩnh gọi một tiếng: "Tô Dương."

Tô Dương chỉ giỏi khua múa mép, không ngờ cô lại mình nên đứng đực ra chỗ mất một lúc.

Phương Du bước đến trước anh ta, chậm rãi nói: "Anh người ngoại tình trước trong quan hệ của chúng người xấu hổ phải là mới đúng, anh không biết

Cô dừng lại một chút: về lời lăng mạ của anh, nghĩ anh nên rút lại tốt hơn. Tôi ở ai, vào lúc nào, đó là tự do của tôi. phải cứ chia tay anh tôi phải khóc lóc thảm suốt một thời gian dài mới qua được đâu. Anh có quá coi trọng bản thân như vậy."

Phương Du không hề giấu giọng cô không hề nhỏ nên nhiều người đều nghe thấy. xì xào bàn tán trỏ, mặt Tô Dương lúc lúc đỏ. Dưới nắng gắt, hôi trên đầu anh ta ra, tóc bết lại vào đầu, cổ áo sơ mi cũng đẫm, trông cả người thảm hại vừa mất mặt.

Nói hết những lời muốn Phương Du thấy nhẹ nhõm hẳn. quay sang bảo Ứng Phỉ "Đi thôi, chúng ta bãi cỏ đằng kia chụp

Ứng Phỉ Phỉ gọi Bùi Hành đi cùng, đồng thời âm giơ ngón tay cái với Du: "Đỉnh quá! Làm tồi nhục nhã trước đông thế này đúng là thật."

Phương Du không nói gì. với cô, lúc này, chút ân với Tô Dương đã không là điều khiến cô nhất nữa.

Trong lúc luân phiên chụp cùng bạn bè, Phương Du một đi tới phía sau bức đứng ngẩn người một

Bùi Thư Hành nhận ra u sầu của Phương Du. Anh sát cô một lúc rồi động bước tới bên tựa người vào hàng rào ngoài bức tượng, thong thả "Không vui à?"

Phương Du bảo không có, dường như Bùi Thư Hành không ý định kết thúc chủ tại đây. Anh nhìn sâu trong đáy mắt như luồng sóng ngầm lướt qua, chỉ trong tích tắc đã lại bình lặng: "Em rất anh ta à?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận