Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 15 / 26  ·  57.7%
Anh Chờ Em Đã Lâu
CHƯƠNG 15: TÔI NÀO DÁM QUẢN CÔ ẤY, TOÀN CÔ ẤY QUẢN TÔI ĐẤY CHỨ
25/07/2026 21:11· 2,286 từ

CHƯƠNG 15: TÔI NÀO DÁM QUẢN ẤY, TOÀN CÔ ẤY QUẢN ĐẤY CHỨ

Phương Du đành bỏ cuộc, không cãi nữa. Bởi nếu Phương Thành và Hướng Thư Cầm gật đầu trước, lúc này cô ý trông sẽ rất kỳ lạ.

Huống hồ, bố mẹ cũng chẳng nào để cô ở nhà.

Phương Du uể oải nhắn lại Bùi Thư Hành: [Ừm. Rất ơn anh đã báo cho cái tin 'vui' này.]

Bùi Thư Hành: [Đừng khách sáo

Tan làm về nhà, Phương Du chẳng buồn ăn cơm mà ngay máy tính, bắt đầu lại những tác phẩm phim ảnh mình từng quay trước đây. Cô ra ba, bốn đoạn phim ngắn biểu nhất, đóng gói gửi cô bạn cùng khóa, nhờ chuyển cho đàn chị mình.

Ngày hôm sau, cô bạn phản "Tiểu Du! Tớ thấy có vọng lắm! Đàn chị khen cục và tông màu của cậu đẹp, chị ấy bảo sẽ đi sếp xem có thể dành cho một suất không."

Phương Du ôm hy vọng chờ vài ngày. Đến chiều thứ lúc sắp tan tầm, người chị kia kết bạn WeChat với

Chị ấy tự giới thiệu bản tên là Tống Thi Nghi, biết kết quả sau khi cô là cô có thể tham thi đấu ở bảng "Kênh mạng hội". Nếu giành được top 3, web sẽ đưa tác phẩm cô lên trang chủ để quảng kèm theo một khoản thưởng.

Dường như hiểu được Phương Du nghĩ gì, Tống Thi Nghi thêm: [Thực ra lúc đầu hỏi suất ở bảng chuyên nghiệp em, nhưng sếp chị bảo yêu bên đó rất khắt khe, cần nhất ba năm kinh nghiệm lĩnh vực báo chí truyền thông, nên đành để em thiệt một chút, chọn án hai vậy.]

Đối phương rất lịch sự, Phương vội đáp: [Không sao đâu em cảm ơn chị nhiều

Tống Thi Nghi: [Cố gắng lên chị rất mong chờ tác của em.]

Tối hôm đó, Phương Du bị về nhà bố mẹ, vì nhà đã hẹn sáng mai cùng xuất phát đi gặp nhà Thư Hành.

Sáng sớm hôm sau, Phương Du đánh thức bởi tiếng chuông thoại. Cô mơ màng bắt "A lô."

Giọng nói quen thuộc của Bùi Hành vang lên bên tai: bảo với chú dì là một tiếng nữa tôi sẽ tới lầu."

Phương Du vẫn chưa kịp tỉnh "Hả?"

Đầu dây bên kia, Bùi Thư khẽ cười: "Vẫn chưa ngủ à?"

Ngưng một nhịp, anh bồi thêm chữ: "Tiểu Du."

Chất giọng trầm ấm, mang sức nhè nhẹ vang vào tai Du, khiến cô thấy hơi dại.

"Anh đừng gọi như thế." giọng lầm bầm.

Rõ ràng là không quay video, quanh cũng chẳng có ai.

Bùi Thư Hành không đáp lời Vài giây sau, Phương Du thấy anh nói với người cạnh: "Mẹ, Tiểu Du bảo được ạ, con xuất phát đây."

Cơn buồn ngủ của Phương Du tức biến mất.

"Tiểu Du, lát nữa gặp nhé."

Giọng Bùi Thư Hành lại sát vào máy. Biết mẹ anh ở cạnh, Phương Du không nói năng bừa bãi, cô sợ lộ nên chỉ đành đáp: "Vâng, em báo với bố mẹ một

Tắt điện thoại, Phương Du còn lại trên giường một lát dậy. Vừa đánh răng, cô nói với Phương Chí Thành đang rộn làm bữa sáng trong bếp: ơi, Bùi Thư Hành bảo lát đón nhà mình, tầm một nữa là đến ạ."

Hướng Thư Cầm đang tưới hoa ban công, nghe vậy hớn ra mặt: "Thằng bé Thư có tâm quá."

Ăn sáng xong, Phương Du chọn bộ quần áo rồi trang nhẹ nhàng. Cô nghĩ bụng, đã đi, cô tiện thể kéo Thư Hành quay luôn một số coi như không lãng phí thời cả ngày hôm nay.

Bùi Thư Hành đến rất đúng Anh bấm chuông dưới sảnh cư, Phương Du bảo anh một lát, cô xuống ngay.

Cô đeo túi máy ảnh cùng mẹ xuống lầu. Để đón ba người, hôm nay Bùi Hành đổi sang một chiếc Porsche màu đen. Anh mặc chiếc áo màu trắng phối với quần jeans, vẻ thong dong tựa vào xe, ống tay xắn lên để chiếc đồng hồ đen cổ tay.

Thấy Phương Du và bố mẹ anh đứng thẳng người, khóe cong lên niềm nở rồi nhiên đỡ lấy túi xách cho "Cháu chào chú dì. Chào em, Du."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/anh-cho-em-a-lau&chuong=15]

Phương Chí Thành và Hướng Thư nhiệt tình chào hỏi anh, quà gặp mặt đã chuẩn cho nhà họ Bùi vào cốp Sau khi lên xe, thấy Phương ngồi ghế phụ mà cứ im Hướng Thư Cầm khẽ trách: Du, con cũng phải nói chứ, toàn thấy Thư bắt chuyện với nhà thôi."

Phương Du vắt óc mãi chẳng nên nói gì, cuối cùng mỉm cười với Bùi Thư và thốt ra một chữ: "Hi."

Không khí bỗng chốc rơi vào lặng.

Bùi Thư Hành liếc nhìn cái, tùy ý tìm một đề để giải vây: "Sáng dậy sớm vậy, tối qua em lúc mấy giờ?"

"Em thức đêm xem một bộ Phương Du đáp.

Hướng Thư Cầm nghe vậy tiếp ngay: "Con bé này nó đấy, chẳng biết tự quản bản thân gì cả. Thư Hành, thường xuyên quản thúc nó một nhé."

Khóe môi Bùi Thư Hành nhếch "Cháu nào dám quản cô toàn cô ấy quản cháu chứ."

Khi nói chuyện, mắt anh lấp ý cười, giọng điệu đầy thiết. Phương Du nghĩ thầm, không biết anh đang diễn, có cũng bị lừa, tưởng anh mình thật lòng.

Sau đó, anh lại nói với Du: "Buồn ngủ thì em chợp mắt một lát đi, mất khoảng tiếng rưỡi đấy."

Thực ra Phương Du không buồn đến thế, nhưng vì Phương Thành và Hướng Thư Cầm liên tục hỏi chuyện Bùi Thư nào là công việc cụ thể gì, bình thường có bận không, lâu thì gặp Phương Du lần... Trong lúc đó, hai người sạch quá khứ từ đến lớn của Phương cho anh nghe, chi tiết mức chuyện cô thầm mến bạn học giỏi nhất khối cấp ba, lén lấy một tờ kiểm tra tiếng Anh của ta về để luyện kết quả bị mẹ quả tang cũng bị kể sạch

Thấy mình không còn chút riêng nào trước mặt Bùi Thư Phương Du vội vàng ngăn "Con muốn ngủ một lát, mọi giữ yên lặng chút được không

Bấy giờ, Phương Chí Thành Thư Cầm mới chịu thôi. Du nhỏ giọng đe dọa Thư Hành: "Trước khi xuống xe, phải quên sạch những gì mình nghe thấy cho tôi."

Bùi Thư Hành nhướng mày: "Quên gì cơ? Chuyện hồi cấp em lấy trộm giấy kiểm của cậu bạn kia, hay chuyện thầm bị mẹ bắt gặp..."

Phương Du thẹn quá hóa giận, gằn giọng từng chữ một: Thư Hành, anh - im miệng."

Đoạn đường khá dài, Bùi Thư bật nhạc nhịp điệu nhẹ Phương Du nhắm mắt, nằm ghế phụ một lát rồi ngủ đi lúc nào không hay. Khi lại, cảnh sắc ngoài cửa sổ chuyển từ những tòa nhà trời sang vùng ngoại ô cây xanh rì.

"Sắp đến chưa anh?" Cô buột hỏi.

Bùi Thư Hành đáp: "Rẽ vào tư phía trước là tới

Phương Du cứ ngỡ là đi ngoại ở công viên hay đó tương tự, không ngờ của Bùi Thư Hành lại rẽ một khu biệt thự.

"Đây là căn nhà mẹ anh vài năm trước. Sửa sang bà ấy cùng bố và Ứng Dĩ đều bận rộn chuyện công ty lên sàn chứng khoán ít khi tới, dạo này mới thời gian." Bùi Thư Hành thích.

Anh đỗ xe vào hầm. Phương thấy Bùi Kính Tùng và Tình đã ngồi ngoài bãi đã được xén phẳng phiu, đang biện bàn ghế dã ngoại và nướng. Bùi Ứng Dĩ bước ra tầng một, ngay cả trong tụ họp gia đình thế này, ấy vẫn diện vest tề, tóc chải chuốt gàng.

"Lát nữa anh trai anh còn đi làm à?" Phương Du nhịn được hỏi thầm.

"Không, anh ta thích mặc thế bảo là chỉ có vậy xứng với đẳng cấp của Bùi Thư Hành mở cửa xe: còn nghi ngờ, đến một ngày đó, anh ta sẽ rút một ly pha lê từ trong áo ra chỉ để hứng nước uống ấy chứ."

Dù mới gặp một lần nhưng Tình và Bùi Kính Tùng đãi với bố mẹ Phương rất niềm nở, cứ như bạn lâu năm. Bốn vị phụ huynh chóng hỏi han nhau thân thiết. khi chào hỏi bố mẹ Du, Bùi Ứng Dĩ đi thẳng phía cô: "Lại gặp rồi, cô Phương."

Anh ấy đưa một hộp quà đóng gói tinh tế cho "Cái này tặng cô."

Phương Du còn đang do dự, Ứng Dĩ khẽ hất cằm: phê Gesha sơ chế ướt điền trang Esmeralda tại Panama, có vị đào trắng và hoa nhài, nghĩ cô sẽ thích."

Thần thái anh ấy vô cùng quyết, cứ như thể tin rằng sau khi nghe thấy gia thế dài dằng dặc của phê này, Phương Du nhất sẽ cực kỳ vui sướng mà lấy.

"Thực ra..." Phương Du không biết nên nói tiếp không. Cô nhạy cảm với caffeine, uống là tim đập nhanh và mất vậy nên cô không bao giờ tới.

Nếu từ chối thẳng thừng sẽ bất lịch sự, Phương Du đo một hồi rồi vẫn lấy.

"Cảm ơn anh." Cô nói những trái với lương tâm.

Bùi Ứng Dĩ gật đầu một dè dặt, tỏ vẻ tán cô: "Tôi biết ngay cô giống tôi, là một người rất gu mà."

Anh ấy nói tiếp: "Cô Phương, lần gặp trước, tôi đã ấn tượng rất sâu sắc cô..."

"Anh trai." Bùi Thư Hành ngắt anh ấy: "Để Tiểu Du xuống uống miếng nước đã."

Bùi Ứng Dĩ cau mày tỏ không hài lòng, cũng không gì, ra hiệu mời cô

Bùi Thư Hành dẫn Phương Du một chiếc ghế trống, mắt liếc qua chiếc hộp trên gối cô, mỉa mai nói: "Tôi bảo mà, kiểu gì lần này ta cũng tặng cà phê cho

"Tôi không uống được, cho anh Phương Du nói.

Rồi cô tiếp lời: "Anh giúp chọn món quà nào đáp được không? Tôi không biết ấy thích gì, dù sao tôi nhận quà của người ta hai rồi."

Bùi Thư Hành "chậc" một tiếng, tẩy chìa khóa xe trong "Đáng lẽ em nên từ thẳng thừng chứ không phải tặng đáp lễ. Nếu không, chắc chắn Ứng Dĩ sẽ hiểu lầm là có ý với anh ta

Vừa nói dứt lời, Bùi Ứng cũng bước tới. Bùi Thư khẽ mở mắt, vươn tay hộp cà phê từ chỗ Phương nhét thẳng vào tay Bùi Ứng

Bùi Ứng Dĩ gắt gỏng: "Bùi Hành, em lớn từng này mà vẫn chưa học được học đừng tùy tiện lấy đồ người khác à?"

Bùi Thư Hành vắt chân chữ "Đây là đồ của em nhé. Vừa nãy Tiểu Du cô ấy không thích nên tặng em rồi."

Phương Du không ngờ Bùi Thư lại nói huỵch toẹt ra vậy, cô hơi ngượng ngùng Bùi Ứng Dĩ: "Anh đừng hiểu vì tôi bị dị ứng

Nhưng có vẻ Bùi Ứng quen với việc bị em phá đám, anh ấy tự đáp: "Bùi Thư Hành, ngoài em chẳng ai lại không thích quà tặng cả."

Phương Du: "..."

Bùi Ứng Dĩ lại nói với Du: "Tôi còn đặt một cà phê Blue Mountain nữa, rằng cô sẽ rất thích."

Bùi Thư Hành nhún vai với Du, vẻ mặt như muốn Thấy chưa, tôi có nói đâu.

Phương Du quyết định nói thật Bùi Ứng Dĩ, cô do một lúc: "Cái đó... anh Dĩ, tôi chưa nói hết. Tôi cảm với caffeine lắm, thật sự uống được đâu ạ."

Ban đầu vẻ mặt Bùi Ứng kinh ngạc, sau đó chuyển tiếc nuối, cứ như thể Phương Du không được thưởng thức phê của anh ấy là một thất lớn lao trong đời vậy.

Tuy nhiên, khi anh ấy còn kịp phản ứng gì, Bùi Hành đã lặp lại cách Du vừa gọi anh trai mình: Ứng Dĩ?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận