Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 26  ·  50%
Anh Chờ Em Đã Lâu
CHƯƠNG 13: KHOẢNH KHẮC MÔI SẮP CHẠM VÀO BÙI THƯ HÀNH…
25/07/2026 21:10· 2,254 từ

CHƯƠNG 13: KHOẢNH KHẮC MÔI CHẠM VÀO BÙI THƯ HÀNH…

Lúc này Phương Du mới ra khoảng cách giữa mình Thư Hành rộng đến mức đặt thêm một chiếc nữa.

"Chẳng phải bên nhãn hàng cần trạng thái của một cặp sao? Thái độ kiếm tiền của không được nghiêm túc lắm nhỉ?"

Bùi Thư Hành thong thả

Phương Du không phục: "Tôi ghế lại gần chút là được,

Cô đang định đứng dậy, Thư Hành liếc nhìn cô một Đôi tay với những khớp xương ràng vươn ra, dứt kéo cả người lẫn ghế của lại sát bên cạnh mình.

Phương Du không kịp phản gương mặt của Bùi Thư Hành đại ngay trước mắt, cô ngửi mùi hương thanh khiết hơi nước tỏa ra từ người

Trong khoảnh khắc, hai người thẳng vào mắt nhau ở cự cực gần. Đôi mắt của Bùi Hành quá đỗi phong ánh mắt Phương Du vô thức động. Cô bỗng hiểu ra nghĩa của câu nói các fan hay dùng để bốc thần tượng: "Ánh mắt ấy con chó cũng thấy tình".

Ồ, không phải cô nói là chó đâu.

Bị một chàng trai đẹp tạc tượng nhìn chằm chằm như khó mà không căng thẳng được. Phương Du giả tự nhiên dời tầm mắt, đưa lấy thỏi son trên bàn, thấy Bùi Thư Hành với mình: "Không phải là ghế lại gần, mà là phải mật hơn."

Phương Du chưa kịp lên anh đã nói tiếp: "Nếu không, những video quay không tốt, sau chúng ta đi gặp huynh cũng dễ bị lộ tẩy."

Bùi Thư Hành nói rất lý, Phương Du nghiến răng đồng sao tiền là cô muốn người yêu cũng muốn diễn.

Cô điều chỉnh tư thế cố gắng nghiêng người về phía Thư Hành một chút, đưa cho hộp son đã mở bảo anh chọn màu nào thấy nhất.

Bùi Thư Hành liếc nhìn lượt, chọn ngay thỏi ngoài cùng phải. Phương Du tưởng anh chọn cho có lệ nên vặn lại tại sao chọn màu

Nào ngờ Bùi Thư Hành thỏi son đó trước ống kính: này nhìn qua là màu đỏ nhưng thực chất trong nền có pha một chút sắc coban, thuộc tông đỏ lạnh, hợp với da trắng."

Anh nghiêng mặt ngắm nghía Du một lát: "Rất hợp với thử nhé?"

Đây không phải là tình Phương Du thiết kế ban đầu. quên mất Bùi Thư Hành học khắc, là sinh viên thuật nên nhạy cảm với màu hơn cô nhiều, chỉ cần thoáng qua là biết tính của từng màu.

Phương Du định nhận lấy son từ tay anh: "Vậy bây tôi sẽ thử màu lên môi mọi người xem..."

Lời nói của cô đột nghẹn lại. Bởi vì Bùi Thư không hề báo trước mà đưa nâng mặt cô lên.

Anh chạm vào không quá đầu ngón tay hờ hững tựa cằm cô, chăm chú quan sát môi cô. Phương Du bản năng hơi lùi lại phía

Bùi Thư Hành khẽ nói: cử động."

Anh dùng một tay cầm son, tỉ mỉ tô vẽ theo viền môi của Phương Du. thể cảm nhận được ấm từ tay anh. Một ý kỳ quặc nảy ra trong cảm thấy mình trở thành tác phẩm điêu của anh, đang được anh chạm nên hình hài một từ tốn.

Mặt cô nóng bừng lên.

Trái lại, Bùi Thư Hành ra vô cùng thong dong: "Bước vẽ viền môi. Nếu mọi có chì kẻ môi cọ môi thì sẽ dễ vẽ tô trực tiếp như thế này. Những điểm trọng là đỉnh môi và môi, hình chữ M ở đỉnh phải rõ ràng, khóe có thể hếch lên chút, dáng môi sẽ đẹp

Vẽ xong viền môi, anh đầu tô màu chính cho cô: bước nào trong trang điểm phải dặm từng chút đừng vừa vào đã đòi hỏi ứng quá đầy và đậm lập tức, mà phải từ tạo ra mối quan màu sắc tự nhiên. Tô son vậy thôi."

Phương Du chỉ mải căng hoàn toàn không chú ý anh nói gì. Cô chỉ biết từ độ của mình, sống của Bùi Thư Hành cao vút đường sống núi, hàng mi dài rủ xuống thành một khoảng bóng râm quạt nơi mí mắt. Giữa hai họ, rõ ràng anh giống một bức tượng khắc hoàn mỹ hơn.

Bùi Thư Hành nhẹ nhàng chất son phủ một lớp mỏng môi Phương Du, chợt liếc nhìn trong mắt thoáng hiện trêu chọc: "Sao mặt lại đỏ này?"

Giọng điệu anh ôn hòa, mắt cũng lười biếng tùy ý, lại có vài phần lấn lướt tả.

Phương Du: Cái mặt phản này, đừng đỏ nữa mà.

Sau khi tô xong, Bùi Hành khẽ xoay mặt cô về ống kính: "Đôi môi là cấu nổi bật có màu rõ ràng duy nhất trên gương chúng ta. Tô son không để vẽ một màu phẳng, mà là thông màu sắc để chỉnh sửa dáng thậm chí là thay cấu trúc ánh sáng khí chất của cả khuôn

Anh quá chuyên nghiệp, Phương thầm cảm thấy nhãn hàng bỏ ra thuê lần này thật xứng Đúng là cái người cạo lông chân để "phục vụ đẹp", đến trang điểm cũng hiểu như vậy.

Phương Du lén quan sát Thư Hành, nhưng không thấy dấu trang điểm rõ rệt nào trên anh, cùng lắm lông mày đã được cắt tỉa.

Thực lòng mà nói, Bùi Hành cũng chẳng cần trang điểm gì. Ngũ quan của anh quá tú, da dẻ không tì vết, duy chỉ có dưới trái có một nốt ruồi nhỏ xíu, càng khiến đồng tử của anh thêm thẳm.

Nhãn hàng chuẩn bị tổng tám thỏi son. Sau khi Phương thử hai màu, những màu còn đều do Bùi Thư thử trên môi mình. Cô nhìn thử rồi lại tẩy, còn chồng vài lớp kết với nhau. Đến thỏi cuối anh chạm nhẹ vào môi mình, Du chú ý thấy hỏi có phải anh thoải mái không.

Bùi Thư Hành lắc đầu, Du chủ động nói: "Thỏi này em làm cho."

Anh nhìn cô, bỗng nhiên sát mặt lại, rồi nhét thỏi vào tay cô, giọng nói chứa ý cười: "Được, em đi."

Phương Du: "?" Không phải Ý cô không phải là muốn cho anh mà.

Nhưng có vẻ Bùi Thư đã sẵn sàng, cô đành phải lao theo lao. Phương Du ngại vào mặt anh nên cứ lơ lửng giữa không trung son, cảm giác hơi dùng lực.

"Thế này không thấy vướng à?" Bùi Thư Hành hỏi.

Thực ra Phương Du thấy thật, nhưng vẫn cứng miệng: "Không thế này tốt rồi."

Bùi Thư Hành nhìn cô lát, Phương Du bị anh nhìn mức tâm trí bấn loạn, mặt đỏ lên, hàng mi xuống. Đột nhiên, bàn tay đang không của cô bị anh lấy.

Bùi Thư Hành không nắm chỉ dẫn dắt tay cô áp mặt mình.

"Thế này là được rồi."

Khóe mắt anh cong lên, đựng những ý cười vụn vặt, mắt sáng rực dưới ánh đèn. bàn tay chạm vào thịt anh, tim Phương Du khẽ một nhịp.

Cô vội vàng giả vờ chú tô màu lên môi anh chuyển chủ đề, hỏi anh thấy này thế nào.

Bùi Thư Hành cũng thuận đáp: "Màu đỏ này rất thú pha chút tông màu của là màu đỏ gạch ấm. Nếu để tôi mô tả, thấy nó giống màu rụng mùa thu, hợp những người da tông vàng

Đang nói, dường như anh nhận được điều gì, đưa tay vào khóe môi, cười như không nói: "Tiểu Du, hình em tô lem ra ngoài rồi?"

Lúc này Phương Du mới vệt son cô tô cho Bùi Hành đã lệch ra khỏi viền anh. Cô chột dạ: như là có một chút."

"Vậy phải làm sao đây?" Thư Hành gõ nhẹ đầu ngón vào bên môi: "Lau giúp anh

Phương Du rút một tờ giấy tẩy trang trên bàn, định trực tiếp cho anh, nhưng sực Bùi Thư Hành nói người phải thân mật một chút, đổi động tác, giơ tay chạm vào khóe môi

Bùi Thư Hành giữ lấy tay cô, ngăn động tác đó

"Lau thế này không đúng." anh hơi trầm xuống, mang theo ám muội.

Phương Du không hiểu: "Cái

Tay Bùi Thư Hành dùng nhẹ nhàng kéo cô sát lại mình hơn. Luồng hơi thở của người giao thoa, trán chút nữa chạm vào nhau, đồng Phương Du giãn ra ngạc.

Ánh mắt anh dừng lại môi cô: "Lau thế này này."

Cuối cùng Phương Du cũng ý anh. Thực ra yêu cầu Bùi Thư Hành không quá đáng, sao bây giờ họ đang là cặp đôi blogger, vả chỉ chạm nhẹ vào khóe thậm chí còn chưa là hôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/anh-cho-em-a-lau&chuong=13]

Nhưng cô vẫn cảm thấy cùng ngại ngùng. Cô đã định gắng một chút, nhưng ngay khoảnh môi sắp chạm vào Thư Hành, cô vẫn dừng lại.

Không làm được.

Dù ngoài miệng nói thích đẹp nhưng bảo cô làm những động thân mật như vậy với Bùi Thư Hành mới vài lần, cô thực sự không nổi.

Phương Du bỏ cuộc, câu lỗi" đã trực chờ trên môi nghe thấy Bùi Thư Hành khẽ một tiếng: "Đùa em thôi."

Anh buông tay cô ra, dàng lấy đi tờ khăn giấy đang nắm chặt, thản nhiên lau cái rồi tiếp tục thiệu son môi. Anh tóm tắt các mã màu hai người thử, đưa ra vài khuyên mua hàng dựa trên da và phong cách.

Buổi quay kết thúc thuận Phương Du bảo sẽ đưa Bùi Hành đi ăn ở nhà hàng trước chưa đi được, tiện sửa sang lại trang cá của anh.

"Đi ăn mà cũng bàn việc à?" Bùi Thư Hành lấy thoại ra: "Tôi sửa xong cả

Anh cho Phương Du xem, ID đổi thành "Chó hoang của Tiểu Du", anh còn sửa phần thiệu thành "Bạn trai nhất trong ngành của Phương Tiểu ảnh đại diện cũng đổi một tác phẩm nhiếp mà Phương Du từng đăng đây.

"Bạn trai trong ngành?" Phương lặp lại.

"Em muốn tôi làm bạn ngoài ngành cũng được, nhưng phải tiền." Bùi Thư Hành ra vẻ nghĩ: "Thêm bao nhiêu được nhỉ, Phương Tiểu Du?"

"Dừng." Phương Du ngăn chặn "thêm mắm dặm muối" và hét trên trời của anh: "Tôi không nói vậy."

Bùi Thư Hành nhún vai: thôi, thật đáng tiếc."

Anh cất điện thoại đi, thích một câu bâng quơ: "Đa các cặp đôi blogger đều bản cả, nói từ đầu thì sau này đỡ mắng."

Nhìn Phương Du, anh lại ngâm bổ sung một câu: "Chỉ khi người theo dõi nhiều lên, chắn sẽ có bình ác ý, em chịu đựng được

Thực ra Phương Du cũng biết mình có chịu nổi không, chưa bao giờ được nhiều chú ý đến vậy. cô vẫn nói: "Đến đâu hay đó thôi, ít nhất thì làm tốt phần việc mình đã."

Cô luôn tin rằng nỗ sẽ được đền đáp, dù chuyện MR từng khiến cô vấp ngã, vẫn không muốn tin thế giới này hoàn toàn vận theo những logic lạnh lẽo tàn khốc.

Phương Du cùng Bùi Thư xuống lầu. Xe của anh đỗ dưới, là một chiếc Porsche 911 xanh Gulf cực kỳ với khí chất của anh.

Nhìn đi, đây chính là chứng cho việc anh tiêu xài phí, hèn gì phải đi kiếm tiêu vặt từ chỗ Phương Du nghĩ thầm.

Nhưng nếu không như vậy, ấm này cũng chẳng rảnh quay video với cô.

Ngày hôm sau, Phương Du xong video gửi cho nhân viên của nhãn hàng. Sau khi đối duyệt qua, cô đăng tài khoản của mình.

Phương Tiểu Du: #Khi bạn sinh viên nghệ thuật cùng tôi màu son, tôi sẽ nhận được...#

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận