Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 150  ·  3.3%
Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Trước Khi Phản Diện Hắc Hóa
Chương 5: Cảm Giác Còn Vương Trên Đầu Ngón Tay
07/08/2026 18:35· 1,692 từ

Hệ thống nói:

"Trong nguyên tác, vì không trôi chuyện thua lỗ cổ nguyên chủ muốn nửa đêm hành Tạ Nghiễn Hàn. Kết ta phát hiện sốt cao hôn mê, thế vội vàng cho hắn uống giúp hắn hạ sốt."

Khương Tuế:

"...Vậy nếu tôi không quan hắn có chết không?"

Giọng hệ thống lạnh lẽo, mang theo cảm giác máy của trí tuệ nhân tạo:

"Tôi không biết. Cô không hiện cốt truyện theo thiết nhân vật ban đầu, cốt truyện thể thay đổi, cũng thể tự điều chỉnh."

Nói cách khác, đại phản có thể tự mình vượt cũng có thể xảy ra chuyện.

Khương Tuế:

"..."

Lương tâm của cô thật không cho phép cô khoanh đứng nhìn.

Dù sao hắn cũng đã mê, vậy thì nhét cho một viên thuốc đi.

Hắn sẽ không biết đâu.

Khương Tuế bò khỏi giường.

Hôm nay cô vừa mua nhiều thuốc. Khi lục tìm, cùng cô vẫn lấy cả thuốc ngoại thương lẫn thuốc viêm ra.

Tạ Nghiễn Hàn sốt cao chắn là vì những vết trên lưng.

Cơ thể hắn vốn gầy lại không ăn không uống, đổ bệnh mới lạ.

Cầm thuốc trong tay, Khương đi tới cửa phòng sách

Cô do dự một giây giơ tay nhẹ nhàng gõ

"Tạ Nghiễn Hàn, anh ngủ

Bên trong quả nhiên không động tĩnh.

"Tôi vào nhé. Nếu không thì anh lên tiếng một

Đợi một giây vẫn không phản ứng, Khương Tuế chậm kéo cánh cửa trượt ra.

Bên trong không bật đèn.

Ánh sáng rực rỡ từ ngủ chiếu vào, vừa vặn rõ Tạ Nghiễn Hàn đang nằm sàn.

Hắn lại ngủ dưới đất.

Không trải ga, không có thậm chí không đắp chăn.

Nhìn lại phòng sách, bên trống trải sạch sẽ, chỉ giá sách và một bộ bàn

Thảo nào chỉ có thể dưới đất.

Cũng thê thảm quá rồi.

Trong một khoảnh khắc, lòng cảm của Khương Tuế lập trào dâng.

Nhưng cũng chỉ trong một khắc.

Cô ngồi xổm xuống, nhẹ chọc vào cánh tay Tạ Hàn.

Làn da chạm vào quả nóng rực.

Tạ Nghiễn Hàn nằm nghiêng, mắt nhắm chặt, sắc mặt bệch bất thường.

Khóe mắt lại hơi đỏ sốt cao. Hàng mi đen, mũi cao thẳng, đúng là một trai trẻ ốm yếu đẹp.

Khương Tuế vội lắc đầu, sắc đẹp ra khỏi đầu.

Bây giờ không phải lúc mặt!

Tỉnh táo lại đi, Khương

Sau khi xác định Tạ Hàn đã mất ý thức, Tuế đặt thuốc xuống, lấy viên sốt ra.

Ánh mắt cô quét một quanh căn phòng sạch sẽ trải, không có thức ăn, cũng nước uống.

Cô đành đứng dậy, xuống tìm nước.

Cô không hề biết rằng khi mình vừa rời khỏi sách nhỏ, Tạ Nghiễn Hàn đang ớt hôn mê đã mắt.

Hắn lạnh lùng, chán ghét theo bóng lưng Khương Tuế.

Khương Tuế ôm mấy chai khoáng lên lầu, tiện tay thêm một chiếc gối.

Cô đỡ Tạ Nghiễn Hàn dậy, để hắn tựa vào mình, dùng vai đỡ đầu hắn vậy sẽ dễ cho thuốc hơn.

Trước kia khi chăm sóc ngoại bị bệnh, cô cũng như vậy.

Chỉ có điều lúc này, đang dựa trong lòng cô cơ thể trẻ trung tuấn tú một thiếu niên.

Nhiệt độ cơ thể nóng xương cốt cứng rắn, nặng áp vào người cô.

Mái tóc mềm mại cọ cổ Khương Tuế, mang theo giác ngứa ngáy tê dại lan

Đây là lần đầu tiên Tuế thân mật với một đàn ông như vậy, mặt cô bừng.

May mà không có ai thấy.

Cô cạy miệng Tạ Nghiễn ra, nhét viên thuốc vào đổ nước.

Tạ Nghiễn Hàn theo bản nuốt xuống, viên thuốc trôi rất thuận lợi.

Sau đó, Khương Tuế bắt cởi cúc áo sơ mi hắn, tháo chiếc áo trắng nhuốm ra.

Cơ thể trắng nhợt, mỏng của thiếu niên lập tức ra.

Rõ ràng lúc mặc quần trông vô cùng gầy, nhưng khi cởi ra, cơ thể lại một lớp cơ mỏng đẽ và săn chắc.

Khung xương cân đối, thon bờ vai rộng cùng vòng gầy hẹp nhưng mạnh mẽ.

Đó là một cơ thể có vẻ thon dài, cao của thiếu niên, vừa mang theo mạnh và sự căng của một người đàn trưởng thành.

Thế nhưng trên cơ thể thể gọi là gợi cảm lại chằng chịt đủ loại vết vết thương.

Những vết roi trên lưng đặc dữ tợn, đường này tiếp đường kia, tất cả đều cao, tím xanh đỏ

Những chỗ nghiêm trọng thậm đã rách da chảy máu.

Ngoài ra còn có vô vết bầm xanh tím, có mới, cũng có vết cũ.

Những vết sẹo lớn nhỏ nhiều không đếm xuể.

Hắn giống như một con bê vải đã bị giày đến rách nát, khắp người phủ những đường chỉ khâu.

Nhà họ Tạ cũng tàn quá rồi.

Sao có thể đối xử một đứa trẻ vô tội thế?

Khương Tuế bất giác cau

Cô chậm rãi lau sạch xung quanh vết thương, sau bôi thuốc kháng viêm, sát trùng.

Diện tích vết thương lớn mức dù dùng miếng dán lớn cũng không thể che kín.

Chỉ có thể để hở vậy.

Khương Tuế để lại một thuốc cùng mấy chiếc bánh đắp một chiếc chăn mỏng cho Nghiễn Hàn, cuối cùng nhàng đóng cửa rời

Lúc này, chút lương tâm bé của cô cuối cùng được yên ổn.

Sau khi nhắm mắt, trong không còn xuất hiện những ảnh hỗn loạn nữa, cô nhanh chìm vào giấc ngủ.

Nhưng trong phòng sách nhỏ, Nghiễn Hàn lại mở mắt.

Hắn không có biểu cảm, rãi ngồi dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-oc-c-truoc-khi-phan-dien-hac-hoa&chuong=5]

Nhìn chiếc chăn trượt xuống thức ăn và thuốc men bên cạnh, trong mắt hắn chỉ sự chán ghét.

Vẻ mặt lạnh lùng âm hắn từ từ giơ tay, vào cằm và môi mình.

Nơi ấy dường như vẫn lưu lại cảm giác mát từ đầu ngón tay cô gái.

Thật ghê tởm.

Ngày hôm sau, Khương Tuế tiếng chuông báo thức đánh

Cô khó khăn mở mắt.

Tối qua cô thức đến đêm chơi điện thoại, xem tức của thế giới này, thử kiếm thông tin về thế và sinh vật nhiễm, còn phải tải phim hình, phim điện ảnh cùng trình giải trí.

Không cẩn thận một chút thức tới hai giờ sáng.

Về mạt thế, ô nhiễm quái vật biến dị, Khương không tìm được tin tức hữu nào trên mạng.

Nhưng trong nguyên tác từng tới một câu, trước khi thế bùng nổ, khắp nơi thường xuất hiện những hiện kỳ lạ.

Ví dụ như động thực biến dị có hình thù dị, động vật hoang dã và vật lang thang đột phát điên.

Hiện tại vẫn chưa xuất những chuyện đó, chứng tỏ một khoảng thời gian nữa mới mạt thế.

Điều này khiến Khương Tuế tâm hơn một chút, nhưng vẫn không thể lơ là.

Cô hít sâu một hơi, cổ vũ bản thân, sau bật người ngồi dậy.

Từ hôm nay, cô phải đầu rèn luyện cơ thể, dựng một thể chất khỏe mạnh đối phó với mạt sắp tới.

Rời giường, thay quần áo, Tuế bắt đầu giãn cơ, đó ra ngoài chạy bộ.

Nửa tiếng sau, Khương Tuế hổn hển như trâu, vịn trở về phòng.

Cơ thể này cũng yếu rồi đấy!

Cô mới chạy hai mươi đã thở như sắp đột

Khương Tuế nghỉ ngơi một rồi lấy một quả tạ ra, bắt đầu rèn bắp tay.

Không ngờ việc này còn hơn.

Mới làm được vài cái, tay cô đã mỏi nhừ.

Khương Tuế nghiến răng, cố tiếp tục.

Mục tiêu tập luyện mới thành được một nửa, cô nằm bẹp trên thảm, mệt đến lăn qua lăn lại.

Vì dùng sức quá mức, tay cô bất giác run cơ bắp đau nhức, chỉ muốn yên từ bỏ.

"Không được, không thể từ như vậy."

Khương Tuế lăn thêm một quỳ ngồi dậy.

Nhìn đôi tay đang run của mình, cô siết chặt nắm đấm, tự cổ vũ:

"Đau khổ hôm nay chính bắp tay được hưởng thụ mai."

"Cố lên, Khương Tiểu Tuế."

Khương Tuế vịn bàn đứng cắn răng tiếp tục nâng

Mỗi lần nâng một cái, lại lẩm bẩm:

"Cơ tay!"

"Cơ tay!"

"Cơ bắp tay!"

Khương Tuế tập luyện khí ngất trời.

Trong mơ hồ, sau lưng bỗng lạnh đi, giống như người đang âm thầm nhìn chằm vào mình.

Cô vội vàng quay đầu.

Sau lưng là bức tường.

Bên cạnh là phòng sách nơi Tạ Nghiễn Hàn ở.

Cửa trượt không được đóng hoàn toàn, mơ hồ để một khe hở nhỏ.

Khương Tuế nhìn chằm chằm khe hở ấy, không nhịn bắt đầu tưởng tượng.

Không phải Tạ Nghiễn Hàn thông qua khe cửa nhìn đấy chứ?

Khe cửa nhỏ hẹp, đen Khương Tuế chẳng nhìn thấy

Nhưng cảm giác da đầu dại, sống lưng lạnh buốt vẫn mơ hồ tồn tại, lúc lúc không.

Có nên đi tới, sau đột ngột kéo cửa ra cho rõ không?

Không được.

Cảm giác sẽ bị đại diện âm trầm dọa chết

"Hệ thống."

Khương Tuế căng thẳng cầu

"Đại phản diện có đang trộm tôi không?"

Hệ thống lạnh lùng đáp:

"Không thể tiết lộ, trừ cô chấp nhận nhiệm vụ."

Khương Tuế:

"..."

Thôi vậy.

Cô đặt tạ xuống, cầm thoại, nhanh chóng chuồn xuống

Không chọc nổi thì chẳng cô còn không trốn nổi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận