Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 43 / 150  ·  28.7%
Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Trước Khi Phản Diện Hắc Hóa
Chương 43: Quay Về Tìm Tạ Nghiễn Hàn
07/08/2026 18:35· 1,382 từ

Khi Khương Tuế tỉnh lại, trời sáng.

Cô nằm trong một căn phòng lạ.

Bên cạnh là Bạch Tang Tang hai người phụ nữ sống sót quen biết.

Xem ra bọn họ đã thuận thoát khỏi đường ống.

Đầu vẫn hơi đau nhức.

Khương Tuế ôm trán ngồi dậy, này mới phát hiện bên cạnh còn trải chỗ nằm giản, trên đó người đang ngủ.

Cô bước qua người nằm dưới nhẹ nhàng mở cửa.

Hoắc Lẫm Xuyên và mọi người ở phòng khách.

Phó Văn Giác thức canh đêm, nghỉ.

Hắn là người đầu tiên nhìn Khương Tuế, lập tức dẫn ngoài nói chuyện.

Bây giờ họ đang ở trong căn biệt thự riêng không

Tường bao rất cao, bên trong nhiều cây, hoàn cảnh khá yên

Tối qua, Khương Tuế đã "dỗ quái vật mặt người.

Cả nhóm lập tức tranh thủ gian chạy ra ngoài, không dám lại.

Dọc đường vô cùng thuận lợi.

Mãi đến khi chui khỏi đường quái vật mặt người cũng không theo.

Bọn họ lái một chiếc xe lật ven đường, liên tục kéo khoảng cách.

Ban đầu mọi người định trực quay về doanh trại.

Nhưng tầm nhìn ban đêm quá còn có người nhiễm bệnh đột tấn công, cuối cùng tìm một căn biệt nghỉ qua đêm.

Khương Tuế nhìn giờ.

Bảy giờ sáng.

"Cô cứ nhìn điện thoại mãi, nhà có người khiến cô lo sao?"

Phó Văn Giác nhạy bén hơn tượng.

Khương Tuế thừa nhận:

"Đúng vậy. Bạn tôi ở nhà mình."

"Lúc ra ngoài, tôi đã hứa khi trời tối sẽ trở về. bây giờ đã sang thứ hai, tôi sợ ấy xảy ra chuyện."

Không biết tối qua Tạ Nghiễn có gặp chuyện gì không.

Nửa đêm có người hay thứ tới gõ cửa, cạy khóa không.

Cơn sốt cao đã lui chưa.

Hắn có tự tìm được đồ không...

Khương Tuế có cảm giác như đang nuôi một con vật cưng ớt, quý giá.

Lúc nào cũng sợ sau khi ra ngoài, con vật cưng bệnh sẽ đột nhiên gặp

Cô thật sự không yên tâm.

"Có thể cho tôi mượn một xe không?"

Phó Văn Giác hơi bất ngờ.

"Cô muốn tự quay lại sao? nguy hiểm."

"Bây giờ trên đường có rất người nhiễm bệnh."

"Còn nữa, nếu lại gặp sinh ô nhiễm giống quái vật mặt thì sao?"

"Không sao."

Khương Tuế nói:

"Vận may của tôi chắc không đến vậy."

Hơn nữa, cô không thể bỏ Tạ Nghiễn Hàn.

Phó Văn Giác định nói cô vội, bọn họ sẽ thử liên doanh trại, điều trực tới.

Nhưng nghĩ tới tình hình Nam hiện tại, cùng hoàn cảnh phức trong doanh trại, hắn lời về.

Nếu trực thăng vận tải dễ động như vậy, hôm kia họ không cần lái xe đón giáo sư Bạch.

Một ngày một đêm chưa trở bây giờ doanh trại thế nào cũng không biết.

"Tôi phải đi rồi."

Khương Tuế nói:

"Anh nói với đội trưởng Hoắc tôi."

"Còn nữa, bảo anh ấy lần gặp nhau, tôi sẽ giới thiệu tượng cho."

"Tôi có một người chị rất đẹp, tính cách quả quyết, cực xứng đôi với anh

Nói xong, Khương Tuế định rời

"Không được."

Phó Văn Giác vẫn không yên

"Tôi dẫn thêm một người, đưa về."

Khương Tuế không muốn làm phiền, Phó Văn Giác rất kiên quyết.

Hoắc Lẫm Xuyên đang nghỉ bị thức.

Hắn trực tiếp đưa ra quyết khác.

Phó Văn Giác, lão Lý bị cùng một quân nhân ở lại sóc những người sống

Hắn và một quân nhân khác Khương Tuế về, sau đó quay doanh trại xem tình

Nếu còn trực thăng vận tải thể sử dụng, bọn họ sẽ tới đón những người sót.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-oc-c-truoc-khi-phan-dien-hac-hoa&chuong=43]

Phương án này tiện lợi và thi hơn.

Biến số duy nhất là Bạch Tang kiên quyết muốn đi cùng Lẫm Xuyên.

Cô ta có dị năng chữa có thể giúp trên đường.

Hoắc Lẫm Xuyên đồng ý.

Khương Tuế cũng hơi vui.

Nếu phía Tạ Nghiễn Hàn xảy chuyện, Bạch Tang Tang quả thật thể giúp điều trị.

Bốn người nhanh chóng xuất phát.

Họ lái một chiếc ô tô thường.

Trong thành phố vẫn có rất người nhiễm bệnh.

Thi thể và nấm trên đường nhiều hơn.

Trước đây nấm chỉ mọc trên chết.

Bây giờ chúng đã lan lên và cây xanh.

Từng cây nấm màu xanh giống nở rộ giữa mùa xuân.

Nhìn khắp nơi, đâu đâu cũng

Bánh xe cán qua, nghiền nát đám nấm.

Từng cụm bào tử xanh phun theo gió bay vào không khí.

Người còn ở lại Nam Thành ít.

Khương Tuế nhìn thấy rất nhiều kết nhóm ra ngoài.

Họ tránh người nhiễm bệnh, lén phá cửa hàng ven đường để vật tư.

Cũng có rất nhiều xe đi hướng ngược lại, chuẩn bị rời thành phố.

Cứ một lúc lại có người người nhiễm bệnh đè xuống đường.

Tiếng gầm, tiếng kêu thảm bị kính ngăn lại, trở nên xa xôi.

Tiếng súng cũng nhiều hơn.

Ngay cả người bình thường trên cũng cầm súng nhặt được hoặc được.

Trong túi Khương Tuế cũng có khẩu súng.

Đều là súng ngắn họ nhặt trên đường.

Lúc đó vừa hay có người bệnh tấn công, Hoắc Lẫm Xuyên dạy cô cách bắn.

Lần đầu dùng súng, kỹ thuật nhiên rất tệ.

Khương Tuế thậm chí không biết của mình bay đi đâu.

Khi ấy họ còn nhặt được hộp rưỡi đạn.

Hoắc Lẫm Xuyên đưa hết cho bảo sau này có thời gian luyện tập.

Khương Tuế bắn cung rất chuẩn, kỹ thuật bắn súng cũng sẽ quá kém.

Cô không tiếp tục nhìn ra

Khương Tuế tháo băng đạn, lấy ra, sau đó nhét từng viên lại.

Những kiến thức cơ bản về ngắn, quân nhân Tiểu Lâm đã cho cô.

Phần còn lại phải dựa vào cô bỏ thời gian làm quen.

Xe chạy hết tốc lực.

Gặp người nhiễm bệnh, tránh được tránh, không tránh được mới giết.

Khi tới gần khu chung cư Khương Tuế thuê nhà, đã tám sáng.

Xe chạy qua con đường dưới công.

Khương Tuế nóng lòng trở về, nhịn được ngẩng lên nhìn ban nhà mình.

Chỉ một cái nhìn đã khiến giật mình.

Trong nhà đang cháy!

Khương Tuế đột ngột ngồi thẳng, kiểm soát nói:

"Không ổn, nhà tôi cháy rồi!"

Cô lập tức hoảng hốt.

Tạ Nghiễn Hàn còn ở trong quần áo!

Không phải đã bị thiêu chết chứ?

"Hệ thống, hệ thống!"

Khương Tuế gào lên trong đầu.

"Tạ Nghiễn Hàn không sao chứ?"

Giọng hệ thống lạnh lùng, máy

"Ký chủ không nhận nhiệm vụ, không có nghĩa vụ trả lời hỏi của cô."

Hoắc Lẫm Xuyên đạp mạnh chân trực tiếp lái xe vào khu cư.

Khương Tuế đẩy cửa, lao về cầu thang.

Đồng thời nói với hệ thống:

"Nhưng nếu phản diện chết bây chẳng phải mục tiêu nhiệm vụ mi cũng không còn

Hệ thống không chút tình người

"Phản diện không dễ chết như

Cũng đúng.

Nếu phản diện thật sự sắp hệ thống sẽ nhắc nhở cô.

Giống lần Tạ Nghiễn Hàn bị roi rồi sốt đến mức gần

Bây giờ chỉ là cô quan quá nên loạn.

Nhưng không chết không có nghĩa không bị thương.

Bỏng rất đau.

Xương Tạ Nghiễn Hàn còn chưa bây giờ lại thêm vết bỏng.

Chẳng phải cô sẽ càng khó sóc hắn sao?

Không được.

Cô không thể để Tạ Nghiễn bị thương nặng hơn.

Khương Tuế liều mạng chạy.

Ngay cả Hoắc Lẫm Xuyên cũng cô bỏ lại phía sau.

Cô chạy một mạch lên tầng hai.

Khi tới hành lang, hai chân nhũn, suýt quỳ xuống.

Trái tim quá tải gần như nhảy khỏi lồng ngực.

Trước mắt Khương Tuế tối sầm.

Cô há miệng thở dốc, lập hít phải một luồng khói đặc.

Khương Tuế bị sặc, ho dữ

Cô lấy tay che mũi miệng, nâng đôi chân đau nhức, tiếp đi về phía trước.

"Tạ Nghiễn Hàn!"

Cô lớn tiếng gọi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận