Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 24 / 150  ·  16%
Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Trước Khi Phản Diện Hắc Hóa
Chương 24: Hóa Ra Là Mùi Vị Này
07/08/2026 18:35· 1,645 từ

【Ở nước ngoài, bọn gọi những thứ này là "ô Chúng gây ra đủ biến dị, chính là bệnh nấm "xác sống" mà chúng ta nhìn Hiện tại, ô nhiễm không thể trị, không thể phòng ngừa, không thể chống lại, gần như có cách giải quyết.】

【Trật tự thành phố, quyền quốc gia đều đang tan dưới sự tấn công ô nhiễm. Một thời đại mạt hỗn loạn sắp tới. Samael thân cậu không cảm thấy đây chính thời đại thuộc về chúng sao?】

Tạ Nghiễn Hàn nhìn hình điện thoại lặng lẽ hiện những dòng tin nhắn.

Ánh sáng yếu ớt lên gương mặt tái nhợt và lùng của hắn.

【Đừng suy nghĩ nữa, nhập với chúng tôi đi. Những cậu muốn, những chuyện muốn làm, những kẻ cậu muốn những thứ cậu muốn xóa sổ, tôi đều có thể giúp cậu hiện. Hãy cùng nhau xây một vương triều thuộc về chúng trong mạt thế.】

【Chờ câu trả lời cậu -- Đồ Tể yêu cậu.】

Tạ Nghiễn Hàn không cảm xóa toàn bộ lịch sử chuyện.

Đúng lúc này, một nhắn khác lại nhảy ra.

【Dù sao ngoài chúng ra, còn ai chịu chấp nhận kẻ máu lạnh quái như cậu chứ?】

Tạ Nghiễn Hàn nhìn chằm vào câu nói ấy, đầu tay khựng lại.

"Tạ Nghiễn Hàn."

Từ phía nhà bếp nhiên vang lên giọng Khương Tuế.

Cô nghiêng đầu ló

"Anh có ăn được không? Tôi định làm thịt xào non."

Đầu ngón tay Tạ Hàn siết lại, xóa câu nói rồi.

Hắn ngẩng đầu, đôi đen kịt, âm u.

Khương Tuế đang vội cơm, thấy hắn không trả lời hỏi tiếp:

"Trước đây chưa từng sao?"

Ánh mắt Tạ Nghiễn không dao động.

"Ừ."

"Vậy tối nay thử

Khương Tuế rụt đầu

"Tôi còn nấu canh Nếu không ăn được gừng thì nhiều thịt một chút."

Tạ Nghiễn Hàn quá phải mau chóng nuôi cho béo

Mạt thế sắp đến trên người không có chút thịt thì chịu đựng kiểu

Đến lúc đó hắn bệnh, người phiền phức vẫn là Tuế.

Hóa ra Tạ Nghiễn không ăn được gừng.

Hắn có thể không sắc mặt nuốt miếng gừng xuống, đó bị cay đến mặt và tai đều phủ một đỏ.

Khương Tuế cảm thấy thú vị.

Buổi sáng hắn ăn xào ớt cũng không đỏ mặt, mà ăn gừng lại

Cô múc cho Tạ Hàn một bát canh sườn, bên cho rất nhiều miếng

"Anh vẫn nên ăn này đi, ăn nhiều một chút."

Sau đó mau chóng da có thịt, tránh sau này gầy rồi sinh bệnh, chân cô.

Tạ Nghiễn Hàn cụp nhìn bát canh sườn.

Canh được hầm với đao, nước trong veo, bên trên vài cọng hành xanh

Loại canh này, trước Tạ Nghiễn Hàn chỉ từng nhìn trong phim truyền hình.

Cũng giống như những động bóc vỏ tôm, gỡ xương tượng trưng cho sự dung và thân mật, hắn cũng nhìn thấy trong phim.

Hắn nhìn bát canh lúc, lại ngẩng lên nhìn Khương

Cô gái vừa ăn vừa nhìn điện thoại.

Có lẽ xem được tức không tốt, hàng mày hơi lại.

Nhìn thấy Khương Tuế ngẩng đầu, Tạ Nghiễn Hàn lập cụp mắt xuống.

"Sườn."

Hắn lên tiếng, nhưng nói chuyện khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-oc-c-truoc-khi-phan-dien-hac-hoa&chuong=24]

"Tôi không gắp được."

Hắn chậm rãi ngẩng quan sát phản ứng của Khương

"À, vậy để tôi thịt xuống cho anh."

Khương Tuế hoàn toàn suy nghĩ nhiều.

Cô đặt đũa xuống, bếp lấy bát đũa sạch, sau bắt đầu gỡ thịt hắn.

Cả quá trình cô rất tự nhiên, cũng rất quen

Trước đây cô từng sóc người già như thế.

Tạ Nghiễn Hàn gắp miếng thịt được hầm mềm nhừ, vào miệng, chậm rãi nát rồi nuốt xuống.

Hóa ra là mùi này.

Đêm thứ hai sống nhiệt độ giảm xuống.

Khương Tuế quấn chăn mùa hè, co người trên sofa, cảm thấy hơi lạnh.

Nhà Tạ Nghiễn Hàn có hai chiếc chăn mỏng mùa

Hôm qua Khương Tuế không mua, bây giờ bị lạnh vội đặt mua chăn và chăn dày trên ứng dụng hàng trong ngày hôm sau.

Cô phủ thêm áo lên trên chăn mỏng, sau đó tục mua đồ.

Tối qua, trong nhóm dân chỉ toàn tin tức và than phiền liên quan vật tư.

Nhưng tối nay, các viên bắt đầu bàn luận về nhiễm bệnh.

Tình hình khu chung đối diện vô cùng thê thảm.

Khu của bọn họ chẳng khá hơn.

Tối qua, một gia ba người xảy ra chuyện. Chiều lại có thêm một gặp thảm kịch.

Nhưng lần này người thành kẻ nhiễm bệnh là đứa

Nó cắn chết mẹ bà nội, cuối cùng bị người tự tay giết chết.

Người cha đi theo thể của người nhà rời khỏi chung cư, đến bây vẫn chưa trở lại.

Không biết có phải chết ở bên ngoài hay không.

Ban đầu, khi mới phong tỏa, mọi người tuy hoảng và bất an, nhưng tiềm thức vẫn cho rằng tình sẽ được kiểm soát, chỉ là lý nghiêm ngặt trong một khoảng gian.

Nhưng bây giờ, tất đều nhận ra tình hình dường mất kiểm soát nghiêm hơn nhiều so với dự đoán.

Như để chứng minh đoán tồi tệ của mọi người, ngày hôm sau, chuỗi ứng vật tư đã xảy ra đề.

Xe vận chuyển vật chậm chạp không tới.

Cư dân trong khu cư chờ đến sốt ruột bất trong khi từ nơi xa thỉnh thoảng lại vọng tới súng càng khiến người ta căng

Mọi người bắt đầu xao bàn luận.

"Nghe nói những thứ càng lúc càng nhiều. Trên đường, khu chung cư... đâu cũng có. Chúng sẽ tấn công cộ, rất nhiều xe chở vật bị chúng lật đổ, tài xế kéo ra ngoài, ăn sống."

"Tôi cũng xem được như vậy. Xe vật tư của ta không phải cũng..."

Xe vật tư của Khương Tuế quả thật đã xảy chuyện.

Bởi vì đến cuối bọn họ vẫn không đợi được tới.

Lên mạng xem, tình tương tự xảy ra ở rất nơi.

Tối qua Khương Tuế có dự cảm.

Trước đây chỉ thỉnh nghe thấy vài tiếng súng, nhưng qua gần như súng suốt đêm.

Nửa đêm, trong khu cư thậm chí còn truyền đến la hét.

Nghe nói lại có hộ gia đình xuất hiện người bệnh. Cảnh sát đặc phải tới xử lý trong đêm, tục khiêng ra bảy, tám túi xác.

Vừa mở điện thoại đâu đâu cũng là tin tức người nhiễm bệnh.

Trên đường phố, trong tòa nhà dân cư, những kẻ bệnh chạy loạn khắp cắn người, ăn thịt người, tấn xe cộ đi ngang qua.

Mỗi ngày không biết bao nhiêu xe tải và ô bị lật bên đường.

Dù tin tức và phát thanh ngày nào cũng lặp yêu cầu phong tỏa, có người lén lái xe, cố trốn khỏi Nam Thành.

Từ khi trung tâm mại Đại Thế Kỷ xảy ra đến nay mới chỉ ngày, trật tự đã bắt đầu hiện dấu hiệu mất kiểm soát.

Bây giờ chuỗi vận vật tư bị cắt đứt.

Những cư dân thiếu ăn và cảm giác an toàn làm ra càng nhiều hỗn loạn.

Cư dân trong khu cư ầm ĩ không chịu rời quay sang quấn lấy quản lý và bảo vệ, bắt họ nghĩ cách khôi phục nguồn vật tư.

Nhân viên quản lý vọng giải thích không ngừng, nhưng như không có tác

Khương Tuế không tới

Cô đứng từ xa sát, đột nhiên cảm thấy có đang nhìn mình.

Vẫn là gã đàn béo lần trước.

Hắn cười, đút tay túi áo rồi đi về phía Tuế.

Khương Tuế căng thẳng hắn, rút một con dao bếp túi mang theo bên

Cô khoa tay, dùng mắt đe dọa: Ông dám tới, sẽ chém.

Gã béo quả nhiên dè dừng bước.

Nụ cười cũng trở gượng gạo.

Hắn quay đầu tìm nhìn thấy một cô gái khác tiến tới bắt chuyện.

Cô gái này cũng cùng tòa nhà, đã bị hắn rối mấy lần.

Cô vừa tuyệt vọng tức giận, nhưng trong nhà chỉ cha mẹ lớn tuổi, nào cũng bảo cô bỏ qua.

Bây giờ môi trường loạn, báo cảnh sát cũng không khiến cảnh sát tới thời.

Cô không muốn tiếp bị quấy rối, cắn môi, nói gã đàn ông béo:

"Cô gái anh vừa ý là người mới chuyển tới. trai cô ta ngồi lăn, là người tàn tật."

Cô nhìn thấy qua sổ.

"Lần sau anh có tới gõ cửa, mang chút đồ cô ta, rồi quan cô ta nhiều một chút. Chắc cô ta sẽ cảm động..."

"Dù sao một cô nhỏ gầy yếu như vậy, sao thể chăm sóc nổi người đàn ông trưởng thành bị tật?"

Mắt gã béo sáng cười hề hề.

"Cô nói có lý Vậy cô có cần tôi chăm không? Tôi nghe nói khỏe cha mẹ cô cũng không Tôi có thể tới nhà cô đường ống nước..."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận