Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 22 / 150  ·  14.7%
Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Trước Khi Phản Diện Hắc Hóa
Chương 22: Lén Bỏ Chạy
07/08/2026 18:35· 1,517 từ

Sáng hôm sau, vừa mở mắt, Tuế đã bật điện thoại, chăm canh tin nhắn trong nhóm mua tư.

Thấy sắp tới giờ, cô lập xoay người ngồi dậy, chuẩn bị dưới chờ trước.

Lúc này vẫn còn khá sớm.

Cô thấy phía phòng ngủ không động tĩnh, tưởng Tạ Nghiễn Hàn ngủ nên không gõ cửa làm vội vàng mang giày rồi ra ngoài.

Cô không biết rằng ngay khi chính khép lại, cửa phòng ngủ bị Tạ Nghiễn Hàn đẩy ra.

Người chờ nhận vật tư rất

Mọi người chen chúc nhau, sốt lấy đồ của mình.

Bởi vì có người sẽ nhân hỗn loạn lấy nhầm hoặc cố lấy thêm. Nếu hành động chậm, tư của mình có thể thiếu, cho nên ai cũng phải tranh giành.

Khương Tuế cũng hiểu điều đó.

May mà thể chất hiện giờ cô khác trước, dù đứng giữa đám đàn ông phụ nữ khỏe cô cũng không bị chen

Cô lấy được đồ liền rời tổng cộng bốn túi đầy ắp.

Người chờ thang máy khá nhiều.

Khương Tuế đứng ở phía sau, mấy cư dân bên cạnh trò

"Tối qua mọi người có nghe tiếng động không? Có người nhảy đấy!"

"Nhảy lầu gì chứ? Không phải nhảy, mà bị đẩy xuống! Ở số bốn ấy. Nghe nói người ông trong nhà đột nhiên điên, định ăn thịt con Người mẹ vì bảo con nên đánh nhau với chồng, cùng đẩy ông ta lầu."

"Đúng vậy, thảm lắm. Đứa trẻ cắn vào cổ, máu chảy đầy Xe cứu thương mãi không tới, cùng đứa bé cứ thế Người mẹ khóc đến mức tòa nhà đều nghe sau đó bà ấy cũng nhảy Haiz, cả một nhà thế không còn ai."

"Rốt cuộc vì sao người ta phát điên chứ... Không có chút hiệu nào. Nếu chuyện đó xảy trong nhà mình thì phải sao?"

"Ai nói không có dấu hiệu? mạng đang nói đấy thôi. Người bệnh nấm có xác suất phát giống xác sống. Nếu trong người mắc bệnh nấm mau đưa ra ngoài ly. Giữ lại trong nhà chỉ hại người hại mình."

"Cô nói nghe nhẹ nhàng thật. là người nhà của mình, ai thể nhẫn tâm như vậy?"

"Khu chúng ta chắc có không người mắc bệnh nấm nhỉ? Trước tôi từng gặp mấy người trong máy..."

Khương Tuế đang nghe thì đột cảm thấy có một ánh mắt nháp dính trên người mình.

Cô nhíu mày, quay đầu liền thấy một gã đàn ông trung béo mập, đầu to mặt lớn.

Hắn cười hề hề, nhìn chằm đánh giá cô. Bị phát hiện không chột dạ, ngược lại còn tới bắt chuyện:

"Mua nhiều đồ vậy à?"

Khương Tuế không để ý tới

Gã béo tiếp tục hỏi:

"Cô mới chuyển tới đúng không? đây tôi chưa từng gặp cô... sống một mình à?"

Khương Tuế lạnh lùng nhìn hắn, tiếng đe dọa:

"Ông còn nói với tôi thêm câu nữa, tôi sẽ nhổ lưỡi

Gã đàn ông vẫn mặt dày hề hề.

"Cô hung dữ quá nhỉ."

"Cô đừng để ý tới hắn."

Có người nhỏ giọng nói với Tuế.

Hóa ra là chị Lâm ở tầng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-oc-c-truoc-khi-phan-dien-hac-hoa&chuong=22]

Chị đứng chen giữa Khương Tuế gã đàn ông béo, chắn ánh của hắn, sau đó hỏi:

"Bạn trai cô sao không xuống

Chị đang cố ý giúp Khương nói rõ rằng cô không phải nữ sống một mình.

"Anh ấy còn chưa dậy."

Lúc Khương Tuế thức giấc, cửa ngủ quả thật vẫn đóng. Cô không biết Tạ Nghiễn Hàn đã hay chưa.

Cuối cùng thang máy cũng tới.

Nhưng sau khi bước ra, Khương mới phát hiện gã đàn ông kia lại sống cùng tầng với

Hắn lại cười hề hề với Tuế và chị Lâm.

Trước khi đóng cửa nhà, hắn nói với Khương Tuế:

"Có gì cần giúp cứ sang cửa. Tôi nhiệt tình lắm."

Chị Lâm nói:

"Nếu anh còn quấy rối mọi như vậy, tôi sẽ lại báo sát."

Gã béo bĩu môi, đóng sầm

Chị Lâm thở dài.

"Người này là tên lưu manh tiếng trong tòa nhà. Chúng tôi báo cảnh sát mấy lần rồi chẳng có tác dụng gì. hắn chỉ nói những lời phạm, sau đó cứ chằm chằm người khác, cảnh sát không thể xử lý."

"Trước đây hắn còn từng bị trai của một cô gái đánh. quả ngược lại, bạn trai người phải trả một khoản tiền men rất lớn. Đúng là có đạo lý... Nói sau này cô cẩn thận một

Khương Tuế cảm ơn rồi tách chị Lâm.

Cô đang nhập mật mã mở thì khóa cửa đã được mở bên trong.

Tạ Nghiễn Hàn xuất hiện sau cửa.

Lúc Khương Tuế rời đi, rèm phòng khách vẫn mở, đáng lẽ trong phải rất sáng.

Nhưng không biết có phải vì áo màu đen trên người Tạ Hàn quá tối hay không, Khương lại cảm thấy một luồng lẽo âm u.

Sắc mặt hắn vẫn tái nhợt, chút huyết sắc.

Mái tóc hơi rối buông xuống trán. Đôi mắt đen kịt u ẩn giấu cảm xúc khiến người không thể nhìn thấu.

Nhưng ngay sau đó, hắn đã mắt, nghiêng người nhường chỗ cho Tuế bước vào.

Đồ trong tay vừa nhiều vừa

Khương Tuế vội vàng bước vào, hết xuống để giải phóng hai

Giữa tiếng túi ni-lông sột soạt, nghe thấy tiếng Tạ Nghiễn Hàn cửa rồi khóa lại.

Tiếp đó là giọng nói trong trầm thấp của hắn.

"Cô đi đâu?"

Không hiểu sao, sau lưng Khương đột nhiên dâng lên một luồng lẽo.

Cô có cảm giác như mình ý rời khỏi nhà, sau đó chồng chất vấn tung tích.

Cô chớp mắt, cảm thấy bản suy nghĩ quá nhiều.

Nhưng nhìn lại biểu cảm và ứng của Tạ Nghiễn Hàn...

Gương mặt lạnh lùng âm trầm, mày cụp xuống, dường như hắn sự đang giận.

Tại sao?

Bởi vì cô không nói một đã đi, khiến hắn tưởng cô hắn lại rồi chạy mất sao?

"Tôi xuống nhận vật tư."

Khương Tuế nói:

"Tối qua tôi chẳng phải đã với anh rồi sao? Tôi tham mấy nhóm mua vật tư trong chung cư, còn mua rất đồ."

Ánh mắt Tạ Nghiễn Hàn vẫn trên người cô, sau đó chậm chuyển sang bốn túi đồ căng

Một lát sau, hắn cụp hàng

Giọng nói hơi nhẹ, nhưng vẫn lùng căng cứng.

"Lần sau nếu muốn rời đi, nói với tôi trước."

Xem ra hắn thật sự tưởng bỏ hắn chạy rồi.

"Anh giận à?"

Khương Tuế cúi người nhìn hắn.

"Không phải anh nghĩ tôi lén chạy đấy chứ?"

Cô gái cúi xuống sát gần

Đôi mắt hạnh sáng long lanh. vừa bê đồ nặng nên hai cô hơi đỏ, tràn đầy sức và rực rỡ.

Đôi mắt đen trắng rõ ràng hắn, mang theo nụ cười tinh linh động, dường như đang tò về phản ứng của hắn.

Đầu ngón tay Tạ Nghiễn Hàn trên tay vịn khẽ động.

Hắn nghiêng đầu tránh gương mặt Tuế, đường quai hàm căng thành đường cứng rắn, giống như tức vì bị vạch trần.

"Không có."

"Yên tâm đi."

Khương Tuế vỗ nhẹ lên vai Nghiễn Hàn.

Cảm giác dưới lòng bàn tay lạnh vừa cứng.

Dường như nhiệt độ cơ thể người này luôn rất thấp.

"Tôi đã nói sẽ chăm sóc đến khi vết thương trên người lành hẳn thì sẽ không nuốt Anh không cần phải..."

Hai chữ "lo được lo mất" xuất hiện trong đầu, Khương Tuế khựng lại.

Tuổi thơ và thời niên thiếu Tạ Nghiễn Hàn đều vô cùng thảm.

Bất cứ lúc nào hắn cũng thể bị vứt bỏ hoặc hành

Vì vậy, hắn mới nhạy cảm, nghi và không có cảm giác toàn như thế sao?

"Không cần căng thẳng như vậy."

Khương Tuế nghiêng đầu, nửa đùa thật nói:

"Trừ khi có ngày tôi chết bên ngoài, nếu không nhất định quay về thực hiện lời hứa."

Tạ Nghiễn Hàn nhìn đôi mắt rỡ và nụ cười tươi sáng cô.

Ngón tay hắn cuộn lại.

Hắn không trả lời, biểu cảm mặt cũng căng cứng, vẫn mang vẻ âm u lạnh lẽo.

Nhưng khóe môi lại khẽ động, nữa bật cười.

Quá thuận lợi.

Cũng quá dễ đùa giỡn.

Chỉ cần diễn một chút đã thể đổi lấy sự thương xót một lời hứa.

Dễ dàng đến thế.

Cũng rẻ rúng đến thế.

Giống như mây trên trời, nhìn đẹp, nhưng vươn tay ra bắt cuối cùng chỉ còn lại một trống.

Khiến người ta buồn nôn.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận