Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 27 / 150  ·  18%
Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Trước Khi Phản Diện Hắc Hóa
Chương 27: Ai Cô Cũng Thương Hại Sao?
07/08/2026 18:35· 1,648 từ

Người bên ngoài không trốn đứng thẳng trước cửa.

Khương Tuế lập tức nhìn

Là chị Lâm hàng xóm.

Gương mặt chị căng thẳng an, vừa nhìn quanh vừa vào mắt mèo.

Khương Tuế nhíu mày, cảm phiền phức sắp tới.

Tiếng bánh xe lăn tới

Là Tạ Nghiễn Hàn.

Khương Tuế nhỏ giọng nói:

"Là hàng xóm, phần lớn tới mượn đồ."

Nếu là bình thường, Khương chắc chắn sẽ không keo

Nhưng bây giờ đang trước mạt thế.

Một khi mở đầu, đối rất có thể sẽ mượn ngừng.

Đến lúc Khương Tuế từ ngược lại còn bị oán

Vì vậy, ngay từ đầu chết không mở cửa vẫn hơn.

Cả cô và Tạ Nghiễn đều im lặng đứng bên

"Cô Khương, tôi biết nhà. Vừa rồi tôi nhìn cô."

Giọng cầu xin của chị truyền vào.

"Tôi thật sự không còn nào... Con gái tôi sốt mãi không hạ, trong nhà không thuốc. Cô có thể cho một ít thuốc hạ sốt không?"

"Tôi xin cô, cô Khương, con gái tôi với. Con mới bốn tuổi."

"Tôi xin cô..."

Chị không ngừng cầu xin.

Khương Tuế cắn môi, mềm

Cô từng gặp con gái Lâm một lần.

Mũm mĩm, rất đáng yêu.

Nghĩ tới gương mặt cuối cùng Khương Tuế vẫn thể cứng rắn.

Cô giơ tay định mở nhưng cổ tay lại bị Nghiễn Hàn nắm lấy.

Nhiệt độ lòng bàn tay rất lạnh, giống như vừa trong nước đá.

Lạnh lẽo siết lấy xương tay cô.

Đôi mắt đen của hắn Khương Tuế.

"Ai cô cũng thương hại

Khương Tuế hơi kinh ngạc.

Hóa ra Tạ Nghiễn Hàn đang thương hại hắn?

Nhưng nhìn dáng vẻ của dường như Tạ Nghiễn Hàn cho rằng bị thương hại là sự sỉ nhục.

Hắn rất bình thản, lạnh chấp nhận sự thật mình thương.

Khương Tuế nói:

"Tôi chỉ giúp một lần, như trả lại ân tình chị ấy. Lần sau dù chị cầu xin thế nào, tôi sẽ không mở cửa nữa."

Tạ Nghiễn Hàn nhìn lúc rồi buông tay.

Hắn cụp mắt, che giấu chán ghét và khó chịu đáy mắt.

Khương Tuế mở cửa, nhưng tháo dây xích chống trộm.

Cánh cửa chỉ hé ra khe nhỏ.

Sắc mặt chị Lâm tiều tóc tai rối bù.

Ánh sáng lập tức hiện trong mắt chị, theo bản bước về phía trước một bước.

Nhưng ngay giây sau, một mắt lạnh lẽo nguy hiểm tới, giống như nước đá lẫn băng giữa mùa đông hắt vào mặt.

Lạnh đến mức cả người run lên, lập tức dừng

Chị căng thẳng, sợ hãi đầu, nhìn thấy trong bóng chéo đối diện có một thiếu ngồi trên xe lăn.

Da rất trắng.

Hàng mày đôi mắt trong bóng tối, nhưng đôi đen lạnh lẽo ấy lại giống loài thú máu lạnh, đang chằm chằm vào chị.

"Chị Lâm, có chuyện

Khương Tuế lên tiếng.

Chị Lâm nhích mũi chân, dám tiến lên, cũng không nhìn thiếu niên âm trầm nguy kia nữa.

Chị cầu xin:

"Cô Khương, xin cô giúp Tôi có thể trả tiền."

Khương Tuế giữ thái độ lạnh không nóng, bình tĩnh

"Chị chỉ cần thuốc hạ sao?"

Trên mặt chị Lâm thoáng vẻ do dự và giằng

Rõ ràng thứ chị thiếu chỉ có thuốc hạ sốt.

Một lúc sau, chị khó nói:

"Đúng vậy."

Cuối cùng lòng tham vẫn hoàn toàn chiếm lấy lý

"Được, chờ một chút."

Khương Tuế đóng cửa, lấy hộp thuốc hạ sốt nguyên từ ba lô.

Cô nhìn thấy túi kẹo ba lô, nhưng ý nghĩ lóe lên rồi lập tức bị xuống.

Cuối cùng cô không mang kẹo.

"Cho chị."

Khương Tuế đưa cả hộp cho chị Lâm, đồng thời

"Không có lần sau."

Các khớp ngón tay đang hộp thuốc của chị Lâm trắng bệch.

Cả người căng cứng, răng chặt.

Rõ ràng trong lòng đang tranh dữ dội.

Quả nhiên chị đã định sau tiếp tục tới gõ xin đồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-oc-c-truoc-khi-phan-dien-hac-hoa&chuong=27]

Chị mím môi, dè chừng nhanh Tạ Nghiễn Hàn.

Lần này, lòng tham chiến trí.

"Cô Khương, nhà tôi người già, hai đứa trẻ, tôi vừa làm phẫu thuật... Cuộc của chúng tôi thật sự khó khăn."

Chị cầu xin nhìn Khương

"Cô có thể cho tôi một ít thức ăn không? cuối cùng, tôi bảo đảm sau sẽ không tới gõ cửa

Khương Tuế lấy túi không nhiều trong bếp đưa chị.

Chị Lâm nắm chặt, liên cảm ơn.

Chị cúi đầu, không dám lên, bởi vì sợ lại thấy đôi mắt âm u, giống độc của Tạ Nghiễn Hàn.

"Cảm ơn cô Khương, sự là người tốt. Lát lát nữa tôi sẽ bảo con và con trai tôi sang tự mình..."

"Chị Lâm."

Khương Tuế vừa nói vừa cung ghép lên.

Mũi tên ba cạnh lạnh sắc bén nhắm thẳng vào mặt đang kinh ngạc, sợ hãi chị Lâm.

Khương Tuế mím môi.

Lúc mua cây cung ghép không thể ngờ lần tiên sử dụng, thứ mình nhắm không phải quái vật, mà con người.

"Chị từng giúp tôi, bây tôi cũng đã giúp chị. ta không còn nợ nhau."

Khương Tuế nói:

"Đừng tới gõ cửa nhà nữa, cũng đừng dẫn con sang tìm tôi. Tôi sẽ không chúng kẹo."

Cô kéo căng dây cung.

Mũi tên sắc bén vẫn vàng.

"Chị hiểu ý tôi không?"

Cuối cùng chị Lâm cũng đi.

Khương Tuế đóng cửa, hạ xuống.

Trong lòng hơi nặng nề chịu.

Nhưng cô biết mình không sai, vì vậy nhanh chóng lại tinh thần.

"Sáng nay chúng ta ăn một chút. Điện vẫn chưa đồ trong tủ lạnh không thể quá lâu."

Tạ Nghiễn Hàn nhìn cô, một tiếng coi như đáp

Trước đây Khương Tuế mua bếp gas dã ngoại.

Cô lấy canh gà còn từ hôm qua ra, nấu

Hai người im lặng ăn

Chỉ có bên ngoài không yên tĩnh.

Hôm nay trên đường xe và người hơn.

Biết đường ra khỏi Nam đã bị phong tỏa, lại các xe gặp nạn chặn kín, người rời đi hôm nay tập hợp thành đội từ trước.

Dù phải đi bộ, bọn cũng muốn rời khỏi thành tới vùng nông thôn an toàn

Đội ngũ trên đường đông đúc, trông có vẻ an toàn.

Dọc đường không ngừng tham gia.

Ngay cả khu chung Khương Tuế cũng có không người mang theo hành lý, hòa đoàn người.

Thời tiết hôm nay không

Sau cơn mưa lớn, bầu vẫn âm u, bất cứ nào cũng có thể tiếp tục

Đoàn người đông đúc dưới trời xám xịt giống như đội quân chạy nạn.

Khương Tuế đứng ngoài ban nhìn từ xa.

Cô không vì vậy thấy lo lắng hay hoảng vì không đi theo số đông.

Bởi vì bây giờ rời chưa chắc đã an toàn.

Dị năng giả còn chưa hiện.

Vì vậy, khi đối diện nhiễm bệnh, tạm thời chỉ thể dùng vũ khí lạnh và khí nóng.

Hiệu suất thấp đã đành, gặp phải sinh vật ô cấp cao hoặc có năng lực biệt, rất có thể toàn bị tiêu diệt.

Năng lực của sinh vật nhiễm vô cùng đa dạng.

Giống như nấm cực quang, lực của nó là truyền ô nhiễm.

Nhìn qua tưởng như không ngăn cản, nhưng nó không tính tấn công chủ động.

Chỉ cần rời xa thể bảo đảm an toàn.

Nhưng có những sinh vật nhiễm lại giống yêu ma quái trong thần thoại.

Hung ác, xảo quyệt, năng mạnh mẽ.

Khương Tuế không dám đưa Nghiễn Hàn đi mạo hiểm.

Cô nhất định phải chờ năng giả xuất hiện, chờ nữ chính tập hợp thành đội sau đó mới dẫn Tạ Hàn gia nhập.

Tính thời gian, dị năng chắc sắp xuất hiện rồi

Khương Tuế suy nghĩ đến thần, không chú ý lúc nhìn ra ngoài, Tạ Nghiễn Hàn luôn quan sát cô.

Hắn xem cô có dao muốn đi theo đoàn người khỏi nơi này hay không.

Nhưng cô còn mang theo gánh nặng không thể đi

Nếu rời đi, mọi chuyện càng phiền phức.

Tạ Nghiễn Hàn rất

Tò mò không biết áy náy mà dẫn theo, sau đó bỏ rơi giữa hay sẽ tìm lý do bỏ hắn trước khi đi.

Còn những lời hứa trước của cô, Tạ Nghiễn Hàn từng tin.

Tránh lợi tìm hại, ích lợi là bản tính loài người giả dối.

Khương Tuế sẽ không hắn quá lâu.

Sự áy náy mãnh liệt lòng thương hại hiện giờ cô, sớm muộn cũng sẽ bị cô từng chút quên đi.

Sau đó sẽ tới lúc bỏ hắn.

Tạ Nghiễn Hàn chậm rãi mắt, nhìn ra xa.

Trên con đường phía đối đang truyền tới tiếng súng vô cùng dữ dội.

Mấy người nhiễm bệnh tấn một đoàn xe quân đội.

Tình hình căng thẳng, hỗn mất kiểm soát.

Cuối cùng, tiếng nổ vang

Lửa bùng lên tận trời.

Sau làn khói đen cuồn trên đường chỉ còn lại tượng tan hoang.

Tạ Nghiễn Hàn lạnh lùng

Sắp rồi.

Đến lúc đó, hắn cũng cần tiếp tục giả vờ kiềm chế nữa.

Có thể bóp lấy chiếc nhỏ nhắn, mềm mại của thử xem rốt cuộc cảm giác nào.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận