Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 49 / 150  ·  32.7%
Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Trước Khi Phản Diện Hắc Hóa
Chương 49: Chuyện Nhỏ Như Vậy Cũng Khiến Cô Để Tâm Sao?
07/08/2026 18:35· 1,400 từ

Phần lớn thịt chín đông Khương Tuế mang về cuối đều vào bụng Tạ Nghiễn Hàn.

Lúc ấy cô mới biết thật ra luôn rất đói.

Thức ăn nhanh trước đó toàn không đủ.

Nhưng hắn không để lộ nào.

Ngoài sắc mặt tái xanh, Tuế không nhìn ra bất khó chịu nào.

Hắn thật sự quá giỏi đựng.

Dù bụng đói đến nóng như bị thiêu đốt, hắn giống như không cảm nhận được.

Khương Tuế không nhịn được

Tạ Nghiễn Hàn nói mình thức tỉnh dị năng, thật sự vì quá suy yếu không cảm nhận được.

Có lẽ ngày mai, sau cơ thể hồi phục đôi hắn sẽ nhận ra dị năng.

Mang theo những suy nghĩ vặt, Khương Tuế quấn chăn bị ngủ.

Từ hôm qua tới giờ, luôn chạy trốn, bôn ba.

Giữa chừng còn nghiến răng nước lạnh.

Cơ thể mệt mỏi, đầu trĩu, buồn ngủ đến cực

Giường trong thẩm mỹ viện mại, dày dặn.

Ấm áp, thoải mái hơn giường cũ và chăn mỏng trong căn hộ thuê rất

Khương Tuế cuộn trong chăn

Gần như giây tiếp theo có thể ngủ thiếp đi.

Cô cố chống chút tinh nói với Tạ Nghiễn Hàn:

"Tôi ngủ trước."

"Nếu anh còn tỉnh thì đêm giúp, nhưng đừng miễn

"Buồn ngủ thì cứ ngủ."

"Chỉ cần chúng ta không ra tiếng động, người nhiễm sẽ không tìm tới..."

Mí mắt khép lại.

Cô mơ hồ nói:

"Con người còn đáng sợ người nhiễm bệnh..."

Giọng nói dần biến mất.

Khương Tuế ngủ rồi.

Trong phòng không bật đèn.

Tối tăm, âm u.

Bên ngoài vẫn mưa.

Giữa tiếng mưa lất phất hơi thở rất nhẹ của Tuế.

Lên xuống nhịp nhàng, bình mềm mại, giống một loài vật nhỏ.

Tạ Nghiễn Hàn nhìn cô bóng tối.

Hai chiếc giường kê sát bên tường.

Khoảng cách giữa chúng hơn mét.

Bóng tối và khoảng trống không ảnh hưởng tới thị của Tạ Nghiễn Hàn.

Hắn cũng vừa mới phát mình có thị lực, thính khả năng cảm nhận nhạy hơn trước.

Không chỉ mơ hồ nhìn đường nét cơ thể Khương quay lưng, cuộn trong chăn.

Hắn còn nghe rõ hơi cùng tiếng tim đập trong lồng ngực cô.

Những âm thanh nhỏ ấy Tạ Nghiễn Hàn vừa bình vừa nóng nảy.

Hắn luôn nhớ tới hai trước, khi Khương Tuế nằm cạnh.

Thỉnh thoảng cô sẽ nghiêng chạm vào một phần da

Còn có mùi trên cơ

Không phải mùi sữa tắm tạo.

Mà là hương thơm ngọt, nhạt vốn thuộc về cô.

Nhưng bây giờ giữa họ hơn một mét.

Dù khả năng cảm nhận Tạ Nghiễn Hàn nhạy hơn hắn cũng không ngửi được mùi cô, không cảm nhận nhiệt độ cơ thể.

Chỉ nghe thấy tiếng hít mềm mại.

Tạ Nghiễn Hàn kiềm chế mắt.

Hắn cũng rất mệt.

Cơ thể đã đói lâu cùng được ăn đủ.

Dạ dày không còn co phản đối.

Thức ăn lấp đầy bụng, không xóa được cảm giác trong lòng.

Sử dụng dị năng quá khiến đầu đau từng đợt.

Lý trí biết nên ngủ ngon.

Nhưng hắn không hề buồn

Tạ Nghiễn Hàn không nhịn lặp đi lặp lại nghe thở, nhịp tim của Khương Tuế.

Lặp đi lặp lại nhìn nét cơ thể cô trong tối.

Nhớ mùi hương và nhiệt trên người cô.

Mưa vẫn rơi.

Trong bóng tối lạnh ẩm, bóng người lén lút đi dưới lầu.

Đó là cư dân gần

Ban ngày qua cửa sổ, nhìn thấy Khương Tuế kéo tải lớn.

Hắn biết bên trong nhất có đủ loại vật tư.

Đó cũng là thứ hắn

Gã đàn ông nhìn thẩm viện phía trên.

Biển hiệu màu trắng dù đêm mưa tối đen vẫn nổi bật.

Ngay ở trong đó.

Gã siết con dao, ánh tham lam, hung ác.

Hắn không chỉ cần vật có sẵn.

Còn cần một người phụ

Nếu có thể đưa cô dạy dỗ thành nô lệ sai khiến thì càng tốt.

Lòng tham thúc đẩy gã dao tiến lên.

Gã không cho rằng người nhà có khả năng chống

Bởi vì biết bên trong một người phụ nữ, chỉ một kẻ tàn phế bị thương chân.

Giết người đàn ông.

Giữ người phụ nữ.

Gã nghĩ như vậy.

Đúng lúc ấy, gã đột có cảm giác bị thú nhìn chằm chằm.

Lưng lạnh từng cơn.

Da đầu tê dại.

Theo bản năng muốn co lại.

Nhưng giây sau, những sợi lạnh lẽo, sắc nhọn đã vào gáy.

Sợi tơ điên cuồng di trong cơ thể, chiếm lấy kinh và ý thức.

Gã đứng tại chỗ không cử động.

Cơ bắp lại không ngừng giật.

Cả người giống bị điện cứng đờ run lên.

Sợi tơ đi quanh cơ một vòng.

Cuối cùng chạm vào một thịt biến dị nhỏ bị nhiễm.

Đó là "cây nấm" chính cũng không phát hiện.

Là ô nhiễm ẩn náu cơ thể.

Có lẽ một ngày nào ô nhiễm sẽ lan rộng, thêm, cuối cùng nuốt chửng gã.

Cũng có thể luôn ẩn mãi đến khi chết cũng bùng phát.

Nhưng bây giờ, dưới kích của sợi tơ, phần ô nhanh chóng sinh trưởng.

Nấm thịt sinh sôi.

Sợi nấm lan rộng.

Cuối cùng nuốt lấy bộ

Gã biến thành người nhiễm

Bị Tạ Nghiễn Hàn khống bò sát tường lên mái cửa hàng.

Người nhiễm bệnh ngồi xổm đó giống lính gác.

Trong mưa lớn, nó giám xung quanh.

Mãi đến khi trời sáng im lặng đâm đầu chết mái nhà.

Khương Tuế ngủ ngon cả

Khi tỉnh lại, mưa đã

Cô nhìn ra cửa sổ.

Trời vẫn âm u.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-oc-c-truoc-khi-phan-dien-hac-hoa&chuong=49]

Nhiệt độ thấp hơn, chắc còn hơn mười độ.

May mà hôm qua cô được quần áo dày.

Khương Tuế nhóm lửa nấu gói làm bữa sáng.

Khi gọi Tạ Nghiễn Hàn ăn, hắn đột nhiên chảy mũi.

Giọt máu đỏ tươi chảy chiếc cằm tái nhợt.

Khương Tuế giật mình, vội cằm hắn, để hắn ngửa

Lại luống cuống rút giấy mũi.

Lòng bàn tay cô ấm mềm mại, nhẹ nhàng nâng gương mặt bên của hắn.

Tạ Nghiễn Hàn ngửa đầu, nhìn xuống gương mặt lo của Khương Tuế.

"Sao lại chảy máu mũi?"

"Tối qua ăn quá nhiều sao?"

Tạ Nghiễn Hàn lắc đầu.

Khương Tuế lập tức giữ

"Đừng cử động."

"Tôi không biết."

Tạ Nghiễn Hàn trả lời.

Hàng mi hạ xuống.

Trong đuôi mắt dài, đẹp ý cười đắc ý.

Nhưng giọng lại bình thản, nhạt, mang vẻ chết lặng.

"Tôi bị bệnh sao?"

Khương Tuế lập tức nghĩ mấy tình tiết cẩu huyết u não hoặc bệnh máu trắng.

Nhưng sao có thể?

Tạ Nghiễn Hàn là đại diện tương lai!

"Không đâu."

Khương Tuế chắc chắn nói:

"Chỉ là nóng trong người

"Hạ nhiệt là được."

Cô lau sạch máu mũi.

Thấy không chảy nữa mới tay.

Vốn định hỏi hôm nay thể thế nào, có cảm được dị năng không, nhưng lúc cô chú ý tới thâm dưới mắt hắn.

"Tối qua anh ngủ không sao?"

Khương Tuế hỏi.

Tạ Nghiễn Hàn cụp hàng

Vẫn là vẻ lạnh lùng, biểu cảm thường ngày.

Hắn bình tĩnh nói:

"Ngủ một lúc."

Khương Tuế nhìn sắc mặt và quầng thâm dưới mắt.

Biết hắn chắc không ngủ nhiêu, gần như thức cả

Chảy máu mũi có thể liên quan.

Tiếp đó, cô nhớ tới trước khi ngủ đã bảo Nghiễn Hàn canh đêm.

Không phải vì cô bảo canh, nên hắn thật sự cả đêm đấy chứ?

Khương Tuế:

"..."

Mùi mì gói lan trong

Khương Tuế mím môi.

Cô là người không giữ lời trong lòng, trực tiếp

"Vì tôi bảo anh canh sao?"

Tạ Nghiễn Hàn nâng mắt.

Đôi mắt đen như mực

Hắn nhìn gương mặt Khương

Nhìn sự áy náy, tự cùng loại cảm xúc cảm động trong đôi mắt

Suýt nữa không nhịn được

Chuyện bảo vệ tối qua, không định nói.

Bởi vì liên quan tới năng đang giấu.

Chỉ thức một đêm.

Chỉ chảy chút máu.

Chuyện nhỏ như vậy cũng cô để tâm sao?

Tạ Nghiễn Hàn cụp mắt, hảo giấu cảm xúc.

Hắn cố ý không trả

Chỉ nói:

"Ăn cơm trước đi."

"Tôi đói."

Hắn đã đói rất lâu.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận