Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 27  ·  29.6%
Nhặt rác trong trò chơi kinh dị
Nhát dao xuyên tim và quá khứ đáng thương
03/08/2025 17:48· 1,690 từ

Ngay bên tai vang lên một nói: “Vì hắn là đồ thái! Hắn thích đàn lại còn giết người vô Đàn chị Khương và Tài đều do giết! Đó không phải biến thái thì là gì? cả cậu cũng bị nhốt đây là vì hắn

Cảnh vật trước mắt dần trở tối đen, Hòa Nhạc cảm bản thân đang chìm đáy. Mới nãy là ai chuyện vậy? Cậu mở xung quanh chỉ toàn sương trắng mịt một màn cosplay Silent Hill*.

Một giọng nói quen thuộc vang phía sau: “Hòa Nhạc.”

Cậu quay đầu lại. Ở phía một cô gái tóc dài đứng. Vừa thấy rõ mặt, cậu giật bắn người lại mấy bước, là Bích Đồng!

“Đừng sợ, chị đến giúp em Cô ta rút ra một dao găm: “Chỉ cần con dao này vào tim mọi chuyện sẽ chấm Chị cũng sẽ được thoát khỏi cái toà quỷ quái này.” Giọng cô nghẹn lại, ánh mắt đầy cầu xin.

【Dao găm chứa oán khí】-  Đạo (Có thể nhặt)

“Thế… hắn thì sao?”

“Chị không biết… Hòa Nhạc, chị em… cứu chị với… Chị kẹt ở đây mãi, siêu thoát nổi. Hắn đúng đồ biến thái!”

Cô gái bật khóc nức nở. ta thực sự chết rất khiến Hòa Nhạc cũng chút không đành lòng.

“Được rồi…” Cậu nhận lấy dao. lẽ đây là đạo cụ qua màn, game sắp đến hồi kết rồi.

Khương Bích Đồng mỉm cười mãn gật đầu, rồi dần dần biến trong làn sương

***

Sương mù tan đi. Phía sau lên tiếng bước chân nhẹ mèo. Hòa Nhạc biết là Quan Vân Tuyết. Cậu đầu lại.

Khoảng cách chỉ còn vài bước Một thân thể xấu xí, đoạn giết người mất nhân tính. Thế nhưng, Hòa lại không hề sợ. cậu biết rõ, này sẽ không bao làm hại mình.

Nhưng mình phải giết hắn thật

Con dao trong tay nóng rực cục than mới ra khỏi

Hòa Nhạc do dự.

【Nhặt rác】→  Hãy giết hắn. Kết trò chơi.

Tin nhắn từ điện thoại khiến lạnh sống lưng. Đây là trò chơi. Quan Văn chỉ là một NPC, lại là phản diện biến Đừng mềm lòng nữa! thúc game, lấy tiền biến!

Hòa Nhạc ngẩng đầu, ánh mắt trở nên nghiêm túc.

“Hòa Nhạc…” Mùi hương lạnh nhè bao quanh lấy cậu, rất thuộc, là mùi của

Quan Vân Tuyết cao hơn cậu cái đầu, nhẹ nhàng ôm vào lòng.

Xin lỗi…

Một dao dứt khoát.

Đơn giản… đến bất ngờ.

Cặp mày thanh tú của thiếu khẽ nhíu lại. Hắn như nói điều gì: “Tôi…”

Dao găm đâm sâu vào quả đỏ rực như máu. Máu tươi trào ra như vỡ bờ, nhuộm đỏ bàn phải của Hòa Nhạc. Vân Tuyết cúi đầu vết thương, chẳng hận, chỉ có sự bất đến tuyệt vọng.

Ánh mắt bi thương của hắn Hòa Nhạc nhói đau trong Cậu thở dốc, lùi sau. Tại sao? Rõ ràng người kia đóng giả nữ để lừa mình. đầu đến cuối đều lừa dối. Sao lại thấy lỗi đến thế? Sao lại lòng đến vậy?

Quan Vân Tuyết lập tức kéo trở lại. Sức mạnh mạnh không tưởng, nhưng giọng yếu ớt đến đáng thương: lại với tôi đi… giây cuối thôi…”

Cơ thể hắn đang phân nhanh. Giờ đây hắn trông khác gì bộ xương phủ đầy thịt thối, quả trong lồng ngực dần tối sầm lại.

Hòa Nhạc đau đầu dữ dội, có thứ gì đó cố vào đầu cậu.

Một mảng đen kịt.

***

“Thằng oắt này! Tưởng mình trùm thì không ai nhận ra Cởi đồ nó ra, tiếp!”

Ầm ĩ, chói tai. Âm thanh đấm, tiếng rên rỉ, tiếng thề văng tục vang như cái chợ phiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-o-trong-truyen-kinh-di-nhat-rac&chuong=8]

Trong một góc con hẻm, một người đang vây quanh đánh cậu học sinh cấp

Hòa Nhạc mở mắt: “Cái nữa trời?!”

Kính vỡ nát. Tóc tai rối che kín mắt. Đồng phục tay bị xé nát. cậu ấy quấn đầy băng máu rỉ ra lấm bùn đất.

“Hừ! Mày bảo mày là bạn Nhạc mà? Sao cậu ta đến cứu mày nữa?”

Lúc này Hòa Nhạc mới để bên cạnh còn một cô đang đứng, mặt mũi chịu vô cùng. Là Khương Đồng. Trời ơi, cô dẫn người đến bắt Quan Vân Tuyết sao?!

“Chị Đồng, hay tụi mình bị rồi. Sao học sinh lớp lại quen biết thằng 6 này chứ?” (lớp ở là chỉ lớp đánh số thứ tự cùng như kiểu A, B, D ấy).

“Ê, tay nó bị gì vậy?” tên kéo băng gạc trên thiếu niên.

“Đừng!” Cậu thiếu niên hoảng loạn, gắng che lại.

Hòa Nhạc vội lao đến muốn bọn họ ra, nhưng cậu đi xuyên qua họ. sững người. Trơ mắt nhìn băng bị giật tung.

“Ẹ, da thằng này đầy mụn Bệnh gì ghê vậy?”

“Kinh vãi! Như cóc ghẻ ấy!”

Bọn chúng vội lùi lại. Cậu nhân cơ hội bò về tường, ôm chặt tay, dám để lộ chút da nào. Mặt bầm tím, cũng rách.

Khương Bích Đồng: “Lãng phí thời Vẫn không bắt Hoà Nhạc được…” Cô ta lắc rồi như nhớ ra gì nhìn thiếu niên bằng mắt thương hại:

“Nếu những gì mày nói vậy chắc là… Hòa Nhạc mày rồi… À, hoặc cậu ta chưa - từng xem - mày - - bạn.”

Cậu thiếu niên cứng đờ người. gục xuống tay, chôn sâu. ai để ý. Bọn vừa chửi vừa bỏ đi.

Chuyện gì đang xảy ra thế

Hòa Nhạc ngồi xuống cạnh cậu. tay thiếu niên đầy vết thân thể run rẩy. ấy bật khóc. Hòa Nhạc biết phải làm sao, đưa tay chạm vào, cùng chỉ đành dừng không trung.

Cậu thiếu niên dường như cảm được điều gì đó, ngẩng nhìn về phía Hòa với khuôn mặt đầm đìa mắt. Không biết đây lần thứ mấy Nhạc thấy người này rồi…

Nhưng chẳng có ai cả. Cậu niên thất vọng lau nước nhặt cặp rồi lặng bước đi. Hòa Nhạc lặng theo sau cậu ấy tận một khu ổ

Nhà cậu nằm trong khu phố xụp, chen chúc, bẩn thỉu. một nhà kho cũ, có toilet, cũng không có không có gì ngoài giường.

Nhà Hòa Nhạc tuy không giàu nhưng ít ra cũng có có nhà, có tiền ngân hàng. Mỗi tháng 1500 tiền tiêu, không hoang cũng đủ sống. nhỏ đến lớn cậu từng ‘khổ cực’ như thế

“Mày chết ở đâu đấy hả? mới vác mặt về!” Một cô trung niên nằm trên giường gào lên. Thấy về thì chửi um “Tao hỏi mà không lời là sao? Câm Tao đói chết rồi! Ra cái gì ăn nhanh!”

Bà ta nằm chình ình trên chơi điện thoại. Chẳng thèm tâm con trai toàn đầy thương tích. Thiếu niên lặng đặt cặp xuống, mấy đồng tiền lẻ ngoài.

Hòa Nhạc nhìn quanh, đúng kiểu nghèo rớt mồng tơi.

Bà mẹ kia dù đã phát nhưng nét mặt vẫn mang đường nét của Quan Tuyết… Hai người họ là con thật sao?

Một lát sau, Quan Vân Tuyết lại, tay xách hai hộp Không có bàn, cậu luôn lên ghế. Đưa cho một hộp rồi ngồi rất lâu, mới cất “Mẹ, con sắp lên 12 rồi. Cuối tuần… con muốn đi làm thêm nữa…”

“Cái gì?! Không muốn?! Mày không thì lấy đâu ra tiền ăn? Người thì đầy tật, tao lẽ ra phải chết mày từ bé! thằng cha khốn nạn có coi mày đâu!”

Bà ta quát rồi đạp cho một phát.

Thiếu niên bị đá lảo đảo, dám phản ứng, chỉ cúi lặng lẽ cầm hộp lên ăn.

“Ăn đi! Ăn cho chết đi tốt!”

Động tác ăn của cậu khựng Cắn môi, im lặng.

Hòa Nhạc nghẹn ngào: “Trời đấy, mà cũng gọi là cha à…”

Mắt đỏ hoe, Hoà Nhạc khẽ “Quan Vân Tuyết…”

Cảnh vật xung quanh dần tối Chỉ còn Hòa Nhạc và thiếu niên đầy thương Cậu đưa tay muốn chạm nhưng cậu thiếu niên như hoà tan vào bóng tối, biến mất chưa từng tồn tại.

***

“Tí tách…”

Ánh sáng trở lại. Hòa Nhạc chặt ‘bộ xương đen’, nước rơi cũng không hay Cậu khẽ thì thầm: “Xin

“Không sao đâu.”

Hắn nhẹ nhàng chạm vào trán Hòa Nhạc mở to mắt, tim trong lồng ngực đã hoàn toàn ‘đen kịt’.

Bộ xương hoá tan thành tro linh hồn Quan Vân Tuyết biến. Cả trái tim yêu cậu say đắm… cũng còn nữa.

Dao găm rơi xuống đất.

Tiếng cười vang vọng. Mọi thứ… chấm dứt.

【Nhặt rác】Chúc mừng! Bạn đã vượt “Kẻ đơn phương”!

*Quan Vân Tuyết thời niên thiếu sẽ gọi là ‘cậu’ nhé

*Silent Hill: (Đồi câm lặng) thương hiệu truyền thông kinh của Nhật Bản, tập vào một loạt các trò điện tử kinh dị tồn, do Toyama Keiichiro tạo, được Konami ty con Konami Digital Entertainment triển và xuất bản.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận