Sáng / Tối
Nghe lời bạn cùng phòng, tan học cái là Hòa Nhạc phi như bay đến câu lạc bộ dịch vụ của khoa Truyền thông quỳ lạy các 'cao thủ công nghệ giúp đỡ.
“Ừm, để anh phá máy thử xem nào”, anh chủ nhiệm câu lạc bộ đẩy gọng kính, cắm cáp vào máy tính: “Có backup (sao lưu) gì chưa?”
Hòa Nhạc gật đầu, “Có ạ, anh cứ làm đi.”
Anh chàng đeo kính gật đầu, im lặng, lướt chuột loáng một cái là máy đã được ‘reset’ xong. Khởi động lại, màn hình điện thoại sạch bong, chỉ còn những app hệ thống, không có thứ gì thừa thãi.
Anh chủ nhiệm quay lại, “Xong rồi, không phải virus gì đâu. Tụi bay học IT mà cái này cũng không biết làm à.”
“Thôi thì, mỗi người một nghề mà, cám ơn anh trai nha,” Hòa Nhạc ngượng ngùng cầm lại điện thoại. Lướt qua lướt lại không thấy cái icon màu xanh lá cây kia nữa, cậu mới thở phào nhẹ nhõm. Đúng là lo quá hóa mất khôn, trong mắt cậu cái app【 Nhặt rác 】kia cứ như phần mềm ngoài hành tinh ấy, ai ngờ chỉ cần ‘reset’ lại máy là xong.
Hòa Nhạc bĩu môi, chào các tiền bối rồi rời đi, đi bộ về ký túc xá.
Dạo này thời tiết khá ấm áp, mấy con mèo hoang cuộn tròn trên ghế đá sưởi nắng. Dưới đường lát gạch phủ đầy lá vàng, mỗi bước chân lại phát ra tiếng động khe khẽ. Thỉnh thoảng có xe điện lướt qua, cuốn theo vài chiếc lá khô. Bỗng, một bóng dáng quen thuộc bên đường thu hút sự chú ý của cậu.
Mái tóc dài hơi xoăn, mềm mượt như tơ, gương mặt xinh xắn, đôi mắt cười lên cong như vầng trăng khuyết, cực kỳ đáng yêu. Cô nàng đang quay đầu nói chuyện với bạn, trong trẻo và xinh đẹp như một bức tranh, khiến tim Hòa Nhạc đập thình thịch.
Bước chân cậu tự động chậm lại, chỉ dám đứng từ xa ngắm, chẳng dám tiến lên bắt chuyện. Nữ thần thì chỉ có thể ngắm từ xa, không thể tùy tiện tiếp cận. Chàng thanh niên rầu rĩ thở dài, âm thầm đi theo phía sau cách vài mét.
“Hi!” Bỗng nhiên, một bàn tay vỗ mạnh vào vai cậu.
Hòa Nhạc giật nảy mình, loạng choạng suýt ngã. Quay đầu lại, người kia đang đeo tai nghe bluetooth màu đen, tóc mái rủ xuống, đôi mắt đen sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, nở một nụ cười vừa nhiệt tình vừa có chút vẻ ‘công kích’.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-o-trong-truyen-kinh-di-nhat-rac&chuong=11]
Hòa Nhạc lần nào nhìn thấy người này cũng thấy không được thoải mái.
Cậu lắp bắp đáp lại, “Chào buổi sáng…”
Lục Nguyên Gia nhướn mày, “Sáng gì mà sáng, gần trưa rồi. Mà có điểm danh hộ tui không đấy?”
Hòa Nhạc đứng hình, “Cậu không đi học à?” Cậu vội vàng móc điện thoại ra, mở màn hình mới nhớ là mình chưa cài lại Wechat, bèn xấu hổ gãi gãi tai. “Sáng nay tui không để ý điện thoại. Nhưng môn này thì không cần điểm danh đâu, không cần lo.”
Đối phương gật đầu, “Điện thoại hỏng à?”
“Không hỏng,” Hòa Nhạc cứ gặp Lục Nguyên Gia là lại thấy mất tự nhiên. “Tui có tiền rồi, lát nữa sẽ chuyển khoản 5500 tệ cho cậu.”
“Không cần gấp, tui còn có cái máy điện thoại khác, nếu điện thoại cậu hỏng thì cứ mượn tui nhé,” Lục Nguyên Gia dường như bị thứ gì đó thu hút, cười ranh mãnh rồi huých cậu một cái, sau đó gọi to về phía bên cạnh, “Khưu Mẫn, trùng hợp ghê.”
Khưu Mẫn!
Má ơi! Sao tự nhiên đã đi tới cạnh nữ thần rồi? Hôm nay lại không mặc đồ đẹp, râu ria sáng ra chưa cạo sạch nữa, lỡ mà để lại ấn tượng xấu thì sao giờ? Chắc chết quá! Hòa Nhạc chỉ muốn chui đầu xuống đất giả vờ không quen biết.
Nghe thấy giọng nói, cô gái tò mò quay đầu lại, thấy là Lục Nguyên Gia, cô cười ngọt ngào, “Lục Nguyên Gia, Hòa Nhạc.”
Trái tim Hòa Nhạc như trúng một mũi tên tình ái, đầu óc nổ 'đùng đùng' pháo hoa đủ màu, đơ người không biết nói gì cho chuẩn bài.
Lục Nguyên Gia thấy cậu đơ như tượng, bèn bĩu môi, “Thôi, bọn tớ có việc đi trước đây,” rồi khoác vai lôi Hòa Nhạc đi.
“Lục Nguyên Gia, đợi đã, lần trước sinh nhật tớ còn chưa cảm ơn cậu,” Cô gái vén vài sợi tóc lòa xòa ra sau tai, một tay hơi lo lắng nắm chặt quai túi. Bỗng cô lại nhớ ra gì đó, bổ sung, “Cả Hòa Nhạc nữa, cám ơn món quà cậu tặng nhé, tớ thích lắm.”
Hòa Nhạc đỏ mặt, vẫy tay lia lịa, “Không... không có gì, cậu thích là được rồi.”
Lục Nguyên Gia liếc nhìn cô một cái, “Việc nên làm thôi, chúng ta đều là bạn học cả mà.”
Hòa Nhạc còn đang nghĩ cách để bắt chuyện với nữ thần thêm vài câu thì đã bị Lục Nguyên Gia kéo đi mất.
“Đúng là món quà này chọn không sai mà, may mà có cậu cho tui mượn tiền, ơn huệ này tui sẽ nhớ mãi không quên, dẫu nước sôi lửa bỏng cũng không từ chối,” Hòa Nhạc chắp tay, vẻ mặt phấn khích, vẫn còn chìm đắm trong câu nói vừa rồi của nữ thần.
“Xí, tui nói thật, tỏ tình luôn đi. Cậu tốn tiền tốn công sức, người ta chưa chắc đã nhớ tới đâu,” Lục Nguyên Gia nhìn thằng bạn ngốc nghếch như vậy thì thấy đau đầu. Không hiểu Khưu Mẫn có gì hay mà khiến cậu mê mẩn đến vậy. Nghĩ đến món quà sinh nhật đắt tiền Hòa Nhạc tặng cho cô ta, Lục Nguyên Gia nhíu mày.
“Không được, nhỡ cô ấy chưa sẵn sàng thì sao, không phải sẽ gây áp lực cho người ta à,” Hòa Nhạc kiên quyết từ chối.
Lục Nguyên Gia khuyên bảo nhưng không thành đành mặc kệ, “Tùy cậu.”
Vừa dứt lời, điện thoại trong túi quần cậu ta rung lên. Lục Nguyên Gia bĩu môi móc điện thoại ra, liếc mắt một cái rồi cúp máy thẳng thừng, sau đó cho số này vào danh sách đen.
Thấy tên người gọi đến, Hòa Nhạc ngạc nhiên, “Không phải đàn chị Diêu gọi à? Hai người có chuyện gì sao?” Năm ngoái nhờ đàn chị Diêu giới thiệu, hai người đăng ký học lái xe với giá cực kỳ ưu đãi. Thời nay không có người quen giới thiệu là mất oan ít nhất 700 tệ, vì vậy cậu rất biết ơn chị gái xinh đẹp và tốt bụng này.
Lục Nguyên Gia liếc nhìn cậu, "..."
Có vẻ là không muốn trả lời, Hòa Nhạc im lặng. Cậu đang định tìm một chủ đề mới thì...
“Cô ấy muốn quay lại.”
“Hả?!” Hòa Nhạc lảo đảo, lộ ra vẻ mặt “What?! Tui đã bỏ lỡ chuyện gì thế này?. Đàn chị gái cũng dám cua luôn á? Hai người quen nhau từ lúc nào vậy? Khoan đã, gần đây cậu có yêu đương à?” Thằng nhóc này bình thường chỉ rủ cậu chơi game, ngủ nướng, trốn học, cuối tuần cũng về nhà, lấy đâu ra thời gian đi hẹn hò vậy?
“Cậu không biết à? Tháng trước tui thay bốn người rồi.”
"..." Tía má ơi, Hòa Nhạc cảm giác như bị sét đánh, cả người hóa đá, đứng hình mất vài giây. “Không phải cậu bảo có bốn cô gái theo đuổi cậu à? Sao giờ thành người yêu cũ hết rồi.”
“Tui thử xem thôi.”
“Thử xem á?”
“Không hợp, chia tay hết rồi.” Lục Nguyên Gia dường như không để ý đến dáng vẻ hóa đá của cậu, nheo mắt nói tiếp, “Trừ cái bà chị kia ra, cứ lằng nhằng mãi,” giọng điệu tỏ vẻ rất khó chịu.
“Chị ấy là người tốt mà, cậu không sợ…”
“Sợ gì?”
Nghiệp quật!
Bên cạnh vang lên tiếng "tít" của khóa xe, quay đầu lại, Hòa Nhạc thấy chiếc xe thể thao màu vàng chói lọi của Lục Nguyên Gia. Cậu ta một tay đút túi quần, tay kia nhấn chìa khóa, quay sang hỏi, “Về khu P không? Đi chung?”
Hòa Nhạc nhìn chiếc xe, nuốt nước bọt, “Tuần này tớ không về, còn bài tập Triết chưa làm,” cậu thở dài. Ôi trời, người có tiền có khác! Đáng ghét nhất là vừa giàu, vừa cao ráo đẹp trai lại còn biết 'thả thính' nữa chứ. Đúng là kẻ thù của mọi đàn ông mà, không đọ lại được, không đọ lại được.
Lục Nguyên Gia gật đầu, mở cửa lên xe. Hòa Nhạc thở dài tiếp tục đi về phía ký túc xá. Bỗng nhiên, điện thoại trong túi quần rung lên. Cậu rút ra nhìn.
Tin nhắn mới:【Nhặt rác】Bạn Hòa Nhạc thân mến, bạn đã vi phạm quy tắc lao động, sau khi thảo luận, chúng tôi quyết định dành cho bạn một trò chơi trừng phạt. Hi vọng bạn có thể sửa đổi lỗi lầm. Trò chơi trừng phạt – 《Thợ săn》Thể loại: Kinh dị, mạo hiểm, độ khó: ★★☆☆☆.
Đầu óc Hòa Nhạc trống rỗng. Tiếng động cơ xe thể thao gầm rú từ phía sau. Cậu theo phản xạ quay đầu lại, chiếc xe lao thẳng tới cách đó vài mét. Cậu định chạy đi, nhưng cơ thể lại không cử động được. Tiếng phanh, tiếng va chạm, cậu cảm thấy cơ thể bay lên, lơ lửng rồi mất đi ý thức. Trước khi nhắm mắt, trong đầu Hòa Nhạc chỉ toàn là biểu cảm kinh hoàng của Lục Nguyên Gia trong xe, miệng cậu ta cứ mấp máy không biết đang gọi cái gì...
Cơ thể Hòa Nhạc giật nảy, đâm vào ghế trước. “Ái,” cậu hít một hơi, mở mắt. Bên tai là tiếng nói của hai người, một phụ nữ nước ngoài và một người đàn ông trung niên. Không gian trong xe jeep khá chật hẹp, bên ngoài trời vừa hửng sáng, hai bên đường là những kiến trúc phương Tây, giống hệt một cảnh trong phim Hollywood.
“Này, cậu tốt nhất nên cẩn thận một chút,” Mia liếc nhìn cậu một cái, rồi tiếp tục nói chuyện với người đàn ông trung niên.
Tiếng Anh! Điều kinh khủng nhất là cậu lại hiểu được, Hòa Nhạc hoàn toàn đứng hình. Bỗng, vai trái cậu bị ai đó ấn xuống.
“Hòa Nhạc.”
Cả người cậu giật mình, giọng nói này, không thể nào là...
Lục Nguyên Gia! Người đàn ông ngồi trên xe nheo mắt, đưa tay ấn ấn thái dương. Gương mặt vẫn vậy, nhưng có vẻ trưởng thành hơn một chút, thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn nhưng không hề thô. Hòa Nhạc vội cúi đầu nhìn cơ thể mình, vẫn y nguyên, không có thêm chút cơ bắp nào.
Bị đẩy một cái, cậu mới sực tỉnh, “Nguyên Gia... đúng là cậu thật à?”
Người kia gật đầu, đảo mắt nhìn xung quanh, rồi lại quay về phía cậu. “Chuyện gì vậy? Xe tui mất lái đâm vào cậu, rồi tui cũng ngất luôn... Chúng ta xuyên không à? Còn nói cả tiếng Anh nữa.”
Đúng vậy, cả hai vừa mở miệng là nói tiếng Anh lưu loát, khiến Hòa Nhạc vô cùng tuyệt vọng. Một tên mọt sách thi rớt bốn lần mà không qua nổi trình độ 4 thì tuyệt đối không thể nói tiếng Anh. Cho nên đây chắc chắn là trò chơi trừng phạt của 【Nhặt rác】 rồi.
“Không phải xuyên không, là trò chơi. Đều tại tui mà liên lụy đến cậu…” Hòa Nhạc vừa định giải thích ngọn ngành thì bị Mia cắt lời.
“Hai cậu kia, qua đây xem tài liệu này.”
Hòa Nhạc nhận lấy một xấp giấy, bên trên toàn là chữ tiếng Anh chi chít, kèm theo vài tấm ảnh. Toàn là nhà kiểu phương Tây, có căn cũ nát, có căn mới tinh. Cuối cùng là một bức ảnh đen xì, chỉ thấy một đường viền lờ mờ, và một con mắt dọc màu đỏ sậm như mắt thằn lằn, đáng sợ vô cùng.
Hòa Nhạc bất an khép lại tài liệu. Người đàn ông trung niên ngồi ở ghế phụ lên tiếng, “Tên đó rất xảo quyệt, đừng có lơ là…” Chú ta kéo vành mũ xuống, che khuất khuôn mặt. “Nó có vẻ hơi giống con người, thậm chí còn thông minh hơn vài người nữa. Nhìn ra ngoài đi.”
Chiếc xe jeep từ từ lăn bánh, đường phố vắng hoe, đi mãi mới thấy vài căn nhà bật đèn. Dù là nhà mới nhưng lại mang lại cảm giác đổ nát. Vài ngôi nhà còn có vết nứt, như thể bị tàn phá sau một trận động đất.
“Cư dân ở thị trấn nhỏ này ngày càng ít, những người có chút tài sản đều chuyển đi hết, chỉ còn lại người nghèo... Nó hoạt động loanh quanh ở khu này. Lần đầu tiên nó xuất hiện là ở nhà Đại tá Meller. Hôm nay hai cậu đi điều tra, phải cẩn thận đấy.”
Mia cười tự tin, “Cứ yên tâm, sếp. Ông bảo ban ngày ‘nó’ hiếm khi ra ngoài mà, chúng tôi chỉ tìm chút manh mối rồi chuồn, không nán lại lâu đâu.”
“Mong là vậy.”
Hòa Nhạc toát mồ hôi hột khi nghe cô nàng đào một cái hố rõ to.
Cuộc nói chuyện kết thúc, chiếc xe dừng lại. Mia mở cửa bước xuống trước, “Đồ ngốc kia, nhanh lên.”
Rõ ràng cô đang nói với Hòa Nhạc. Chàng thanh niên bất đắc dĩ bước xuống xe. Một thùng thiết bị được ném thẳng về phía cậu. Vụng về đón lấy, cậu thấy nó nặng quá, không biết bên trong có cái quái gì nữa. Cậu phải khom lưng đổi tư thế xách.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận