Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 27  ·  22.2%
Nhặt rác trong trò chơi kinh dị
Nữ quỷ ép buộc và cú đá chuyển giới
31/07/2025 20:57· 2,131 từ

Thanh niên nhắm mắt lại, nói: “Đồ ngốc…”

‘Nữ quỷ’ sững người.

“Nếu thích đến vậy, sao nói ra? Sao không nói cho biết?” Khuôn mặt nhợt của cậu dính đầy máu, nói nhẹ như lông vũ qua, nhưng ngữ khí lại rắn vô cùng.

Lúc này, Hòa Nhạc đã hết cốt truyện trò chơi này. đóng vai người Tuyết từng đơn phương khi sống. Theo yêu cầu của chơi, cậu bắt đầu đọc thoại hiện trên điện thoại.

Má ơi, đúng kiểu bi máu chó!

Cậu âm thầm mắng trong Quan Tuyết rõ ràng là cô ưu tú, sao lại cho nhân vật cô ấy ra cực đoan vậy? Vì mà tự sát? Nhập tâm nhân vật rồi, mà vẫn cứ sai sai!

Dù không muốn thừa nhận, Hòa Nhạc tự biết thân biết kẻ độc thân hơn mươi năm, chưa từng được tỏ tình, kiểu ‘lấy chết uy hiếp’ này đúng là thực tế vãi đạn.

Cô lắc đầu, giọng như cứa vào tim người ta: “Anh… chắn sẽ không chấp đâu…”

Bầu không khí trở nên ngượng ngùng. Hòa Nhạc nằm trong máu nhìn điện thoại, Quan Tuyết thì làm như có gì lạ, tiếp tục thoại với ánh mắt chan tình cảm. Trò chơi này là cần nâng cấp khẩn

Cậu định đổi tư thế thoại thì kéo trúng vết thương, nhăn như khỉ ăn yếu ớt đọc: “Anh sẽ nhận… Quan Tuyết… Lúc cùng chạy trốn, anh đã bắt thích em rồi. Không thì có cứu em mấy lần…”

Đọc xong, anh ngớ người. hình như mình thật sự có cảm tình với Quan Tiếc ghê, giá mà người có thật ngoài đời thì biết mấy.

Đột nhiên, trước mắt hiện hai lựa chọn:

【Tôi thích em.】

【Tôi không muốn thấy em

Hòa Nhạc chọn cái thứ phải từ tốn nhẹ nhàng chứ, kể em là người là quỷ, thích là thích không thay đổi được… Tuy chưa từng yêu ai, cũng rõ thích là thế nào, chỉ là… không muốn thấy buồn…”

【Nhặt rác】Chúc mừng! Độ hảo của Quan Tuyết tăng +5, đã

Lựa chọn đúng rồi! Hòa hí hửng trong bụng.

“Im đi, anh đang lừa Quan Tuyết cười buồn, tay ôm lẩm bẩm: “Rõ ràng là giả… nhưng sao lại như vậy… cảm giác trống như được lấp đầy…”

Thấy cô như vậy, Hòa thật sự thấy xót xa. Đọc mà nhập tâm dữ “Đi với anh đi… rời tòa nhà này… đừng để niệm trói buộc nữa…”

“Anh biết mình đang nói không?” Những ngón tay lạnh buốt cô lướt lên “Anh… không sợ tôi sao?”

“Không sợ.”

Cô khẽ nheo mắt lại, dài và sắc như thú dữ, nguy hiểm, “Nhớ kỹ anh nói… đừng có hối

Chưa dứt lời, cô đã môi mình lên môi Hòa Nhạc, cậu sợ tới mức cả điện thoại.

Ối giời ơi, mình bị hôn rồi!!!

Khuôn mặt quỷ quyệt, làn lạnh băng, chiếc lưỡi ẩm ướt toát xông thẳng vào miệng cậu, vừa dữ dội mạnh mẽ, như muốn nuốt cậu vào bụng.

Cái hôn của cô chẳng quy tắc nào cả, chỉ thấy đạo đến nghẹt thở. Nhạc dần dần không thở đưa tay định đẩy ra không nổi:

“Ưm… ư…”

Cậu phát ra tiếng khiến bừng tỉnh. Hòa Nhạc đỏ mặt hổn hển, cảm giác chân thật quá đi! Nụ đầu cậu gìn giữ suốt năm bị cướp trắng trợn!

Quan Tuyết dừng lại, vết trên mặt cô biến mất, đôi đen láy cũng đã dàng trở lại. Cô buông cậu ra, hôn nhẹ lên mũi, mắt cụp xuống trông kỳ thành kính. Mái tóc đen nhánh rối bời buông vai, vài lọn tóc qua má cậu.

Gì nữa trời?! Nhiệt tình này, cơ thể mình sao chịu

Vốn đã mất máu quá Hòa Nhạc thấy đầu óc càng càng choáng. Cảm giác lẽo như rắn bò dọc lưng, nỗi sợ ban đầu dần bị đẩy lùi.

Hai tay mảnh khảnh của ôm lấy mặt cậu, dùng đầu tay nhẹ nhàng vuốt làn da. Không biết bao sau, cô mới ngừng hôn, đầu lên. Hòa Nhạc nhắm điều chỉnh nhịp tim thì thấy giọng nam trầm thấp: Nhạc, lè lưỡi ra.”

Trong đầu còn mơ màng vẫn làm theo, rồi mới thấy gì đó… sai sai. mở mắt đã thấy đối lại tiếp tục hôn mình!

“Ưm…” Cậu theo phản xạ ra tiếng mũi.

Khoan… sao gương mặt Quan có gì đó khác khác? Ngũ sâu hơn, mặt góc rõ hơn, bàn tay cũng hơn… sao trông không giống gái?

Quan Tuyết nhận ra cậu phân tâm: “Đang nghĩ gì đấy?”

Giọng trầm, quyến rũ như vang trong phòng kín, khiến người như muốn tan chảy… đối với Hòa Nhạc, đây đòn chí mạng!

Khoan đã! Giọng… giọng nam??? trợn tròn: “Em… giọng em sao

Đối phương sờ sờ cổ cười như hoa lê nở rộ: mới là giọng thật em. Ảo thuật sắp hết Thích không?”

Thích cái quần què nhà á! Thằng nào thiết kế trò này ra đây cho đảm bảo không đánh chết

Hòa Nhạc vùng vẫy muốn dậy nhưng động trúng vết thương, đến rụng rời. Cậu bắp: “Ra… ra khỏi đây đã. Chúng ta còn nhỏ, mấy chuyện này… không lành đâu…”

“Không sao.” Chỉ thấy thiếu xinh đẹp cưỡi lên bụng anh, bung nơ cổ áo, khoá váy dài.

Muốn làm gì đây?!

Hòa Nhạc bắt đầu hóa Cái trò chơi này không có hạn độ tuổi à!?

Chưa kịp phản ứng gì, của cậu đã bị kéo xuống.

Thôi xong rồi! Cậu bừng thấy đối phương đang hăm hở quần mình. Trong lòng lớn: Thằng gay chếc tịt quần bố mày!!!

“Đừng đừng đừng!!!” Mặc kệ thương có đau hay không, hai cậu liều mạng giữ quần, quằn quại như cá cạn. Ngẩng đầu thì thấy phương mặt đen như đít Cậu gắng đánh trống lảng: Quan Tuyết là tên thật cậu à?”

“Tên tôi có quan trọng Cưng à, bỏ tay ra.” Giọng lạnh như băng, vừa dịu dàng bao nhiêu giờ nhẫn bấy nhiêu, một phát nát ảo tưởng của cậu.

Nhìn máu bắt đầu rỉ từ vết thương, Hòa Nhạc đau muốn nôn. Đệt, giờ cũng bá đạo thế này Không cởi quần là dọa Không còn đường lui, cậu vọng nhìn quỷ mỹ nhân sạch quần bò của mình, lùa tới, lạnh buốt dưới.

“Ngoan lắm. Tôi tên Vân Tuyết.” Đôi mắt sâu như hồ, hàng mày xếch tuyệt, ánh nhìn đầy yêu

Đối phương liếm vành tai một cái.

Mặt Hòa Nhạc xanh như lá chuối, dạ dày quặn thắt, nôn muốn ói tại Trò chơi không có lỗi, là do tao đã quá thơ. Quan Vân Tuyết, mi từ chối là đúng quá

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-o-trong-truyen-kinh-di-nhat-rac&chuong=6]

Anh em ơi! Dị tính là chân ái!

Dù có BAD END cũng thể bị phá trinh! Làm trai sắt thép, Hòa Nhạc răng, lén đưa tay vào quần bò rớt dưới đất.

Dùng vật phẩm: 【Thuốc hồi HP +40.

Vết thương lành được phân thể lực cũng khôi phục kha Đối phương đang mải liếm liếm, chưa nhận ra

Tên này là quỷ, chắc đánh đấm không ăn thua, phải chiêu một phát dứt mới có cửa thoát thân.

Bỗng, mặt trong đùi bị gì đó cứng cứng lạnh lạnh trúng, như thanh sắt. lập tức hiểu ra là gì.

Chính nó! Dù là quỷ, chỗ đó cũng phải là điểm Đang tính đá cho phát bẻ gãy niềm kiêu đối phương, thì một giọng rên rỉ vang lên bên “Hòa Nhạc, chạm vào tôi…”

Mỹ thiếu niên thở gấp, tay cậu đặt vào nơi đó. cậu cứng đơ, ngừng giây rồi thử… sờ sờ.

“Ưm… Hòa Nhạc…” Đối phương sướng vùi mặt vào cổ cậu, hổn hển như mèo dim: “Thật thích… em yêu em yêu anh…”

Cút! Ông đây không phải Hòa Nhạc rốt cuộc cũng bạo vung tay đập mạnh nơi đó một cú thật

“Aaaahh!!” Quan Vân Tuyết hét đau đớn, lăn xuống đất, mặt méo xệch, nước mắt ròng. Không thốt nên lời, Hòa Nhạc đứng dậy định nội tạng hắn như muốn tung, tim đau như bị toạc.

Hiệu quả quá trời! Cậu biết cú vừa rồi mạnh cỡ nghĩ tới mà chỗ cũng nhức theo. Hòa Nhạc quần, vừa định bỏ chạy

Chưa bước được bao xa bị hắn nắm chân kéo lại!

Ngoái đầu lại, đập vào là đôi mắt tuyệt vọng đến điểm. Giọt lệ rơi hoà vào máu trên nền, Hòa Nhạc thắt lại. Người cầu xin, không màng thể chỉ mong anh quay đầu, lẽ khóc, khuôn mặt kiều giờ nhuộm đầy nước buồn đến mức như bị cả trụ ruồng bỏ.

【Từ ngày hôm đó, Hòa chính là cả thế giới của

Xin lỗi…

Cuối cùng cậu vẫn chọn tay ra, trốn chạy trong áy

“Aaaahhhhh!” Tiếng khóc gào thê khiến tim cậu đập thình thịch.

Ngay từ đầu… có lẽ đã sai rồi…

【Nhặt rác】Quan Vân Tuyết hắc +50, điểm hắc hóa đạt mức đa.

Kích hoạt nhánh đặc biệt Cái chết của Khương Bích Đồng.

Hòa Nhạc cắm đầu chạy, thoại vang lên tin nhắn mới. quay lại nhìn hành vắng tanh, không có ai. dưới nước đã rút, nhưng chẳng thấy nhẹ nhõm gì, nặng trĩu.

Nhanh nhanh cho cái kết tao không muốn chơi nữa!

Vết thương đau nhói, tim loạn, bên tai chỉ toàn tiếng dốc và nhịp tim chính mình. Không gian tĩnh đến đáng sợ, như cả giới dừng lại. Tội lỗi giằng xé mọc rễ trong cậu.

Cậu nhớ đến lần đầu Quan Tuyết, cùng nhau chạy trốn, quái vật trong đêm, đến hai nụ hôn lạnh kia… Dù sao thì… cô chưa từng làm tổn thương Nhưng mình thì…

Bước chân cậu chậm lại. mắt là cổng ký túc xá 1.

Cậu quay đầu, vẫn không ai. Quan Vân Tuyết bỏ qua mình rồi? Cậu do

Chỉ còn vài mét, thế nào cũng tới rồi.

Bên ngoài trời u ám, sắc thế giới chỉ còn lại và xám.

“Xoạt.” Một âm thanh rất vang lên phía trên. Hai tờ lấp lánh ánh sáng xuống.

Hòa Nhạc giơ tay đón

【Trang nhật ký】×2

Cậu liếc nhìn, lập tức tròn mắt!

“AAAHHHHH——!!!” Tiếng hét chói tai phía trên truyền đến. Ngẩng đầu, bóng đen lao thẳng

Cậu đứng hình, đầu óc xóa.

“RẦM!!!” Máu bắn tung toé.

Người phụ nữ nện mạnh đất, chỉ cách anh một bước. thịt đầy vết thương, bị tra tấn đến chết.

Cô ta chết rồi.

Hòa Nhạc như tỉnh khỏi mộng. Toát mồ hôi lạnh, ngồi xuống đất, máu lan tay khiến cậu giật mình ra. Mặt mày tái mét, không chịu nghe lời nữa. ràng biết đây chỉ là mà vẫn không thể bình

Một giây trước còn nghĩ tiêu đời rồi… tử thần lại qua lần nữa, để nỗi sợ không thể xóa

Chất lỏng ấm nóng lăn má. Mất vài giây mới nhận mình đang khóc.

Cơ thể cậu đột nhiên cứng, giác quan thứ sáu cảnh có thứ gì đó sau.

Cậu quay đầu lại, thấy Vân Tuyết đang đứng phía xa, thân thối rữa, không chút xinh đẹp nào. Gương trắng bệch, đôi mắt trống mang theo hơi thở đau

Hắn cười.

Nụ cười méo mó kinh giọng khàn khàn khó nghe: “Chạy Sao không chạy nữa?”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận