Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 27  ·  11.1%
Nhặt rác trong trò chơi kinh dị
Quái vật băng gạc và cô em họ xinh đẹp
29/07/2025 22:32· 2,266 từ

Tay trái từ từ cửa ra, tay phải cầm dao, ngậm điện thoại, cậu cẩn thận sát khắp căn phòng. Rất thường, nhìn chẳng khác gì những ký túc khác. Hoà Nhạc mở toàn cửa ra, lấy viên nhặt được trước đó chèn chân cửa.

“Lần này ông cho khỏi đóng lại luôn, hứ!”

Sau khi chuẩn bị Hòa Nhạc mới bước vào phòng. giống như các phòng khác, có giường tầng trên, bàn học dưới. Trên chiếc bàn đầu tiên một tờ báo.

Báo năm 2014, tiêu đen nổi bật: “Nữ sinh đại ngoài ý muốn rơi xuống từ cao”, bên dưới là một ảnh, độ phân giải thấp, nhưng có thể nhận ra là một gái tóc dài nằm trong máu. Hòa Nhạc bất giác đến chủ nhân của tấm thẻ viên.

Cậu nhặt tờ báo liếc mắt nhìn sang bàn kế phát hiện có một cuốn sổ bằng da.

【Nhật ký của cô cụ (có thể nhặt).

Xuất hiện rồi! Đạo không thể thiếu trong các game dị để giải thích tình tiết nhật ký!

Hòa Nhạc không thể nén sự phấn khích trong lòng, nhanh đến lấy cuốn sổ. Khi chuẩn bị mở ra thì...

“Ong ong,” Tin nhắn 【Nhặt rác】Bạn đã đánh thức nó.

Một luồng khí lạnh đến từ phía sau. Tủ quần sau lưng phát ra tiếng “rắc”, chớp mắt, cửa tủ tự mở ra. Trước khi cậu kịp ứng, một bóng đen từ trong thẳng vào lưng Hòa Nhạc.

Phòng ký túc vốn nhỏ, hai bàn học đặt đối Hòa Nhạc mải nhìn đồ trong nên lưng hoàn toàn phơi trước miệng nó.

“Ư!” HP -15, máu chảy ra. Hoà Nhạc bị dọa nhật ký rơi khỏi tay, lăn dưới chân bàn.

Một con quái vật, thân quấn đầy băng gạc, vết màu nâu đã khô lại và tanh nồng bốc ra từ tủ. Hòa Nhạc vội quay lại một nhát dao vào nó, cúi nhặt lại nhật ký.

Quái vật gầm gừ, lao tới. Sức bật cực lớn, thể không biết đau. Nó không mắt, cũng không có mũi, mặt chỉ còn cái mồm há Nó lao tới cắn vai Hòa

HP -15.

Đau quá! Hòa Nhạc đẩy nó ra nhưng không được.

HP -3, HP -3.

Máu từ bả vai ngừng chảy ra, vạch máu trên diện tụt không ngừng. Hòa Nhạc răng.

“Cút ngay!” Cậu rống dùng mũi dao đâm vào cằm rồi đẩy mạnh ra ngoài. Da xương của quái vật cực giòn như xác khô, nửa hàm của nó bị gọt bay.

Hòa Nhạc vội kéo khoảng cách, vừa chạy vừa quay nhìn lại. Thấy thứ đó dùng lưỡi dài liếm sạch máu cậu còn sót lại, phần hàm gọt mất đang hồi phục nhanh

Rõ ràng không có mà lại có cảm giác nhìn chằm chằm vào mình. Hòa gồng mình bỏ chạy khỏi

“GRAAA!” Tiếng gầm phía vang lên, nó đang đuổi theo!

Hòa Nhạc vội quay định đóng cửa...

Viên gạch: Hello.

Hòa Nhạc: Mịa nó

Không kịp rồi! Cậu bỏ qua việc đóng cửa, quay chạy về hướng nam. Nó không xác sống thông thường, lại kỳ nhanh và khỏe, nếu không thận sẽ bị đuổi kịp mất!

“Ong ong,” Tin nhắn rác】Sự kiện đặc biệt đã được hoạt, ‘nó’ sẽ xuất hiện ngẫu trong hành lang, hãy cẩn

Vết thương trên vai rỉ máu, cứ mười giây lại một HP. Phải cầm máu ngay! chảy theo cánh tay nhỏ xuống sàn, nhưng cậu không còn gian để quan tâm nữa rồi.

Chạy đến cầu thang, Nhạc thấy cầu thang đi xuống hiện ra!

Thắng rồi sao? Cuối cũng xong!

Nhanh chóng lao xuống tim đập như sắp nổ tung. tác dụng của adrenaline, Hoà Nhạc trở nên vô cùng hưng gần như quên mất vết thương.

Khi xuống đến tầng cậu dừng lại thở dốc. Thứ không đuổi theo, may quá. Nhưng sao không thấy sinh viên khác…

Hành lang, cầu thang, cả ký túc cũng không một người. Vai trái bắt đầu tê cơn đau lan khắp cánh trái khiến Hòa Nhạc mặt trắng đành tìm một góc nghỉ ngơi máu.

Sử dụng [Thuốc hồi cầm máu và hồi lại 20

Vết thương sâu tới xương bắt đầu co lại vảy, cảm giác đau cũng dịu

Lúc nãy tụt gần HP, giờ đã hồi lại còn HP. Hòa Nhạc nhìn tin nhắn điện thoại, tâm trạng tụt Tình hình thật sự không mấy quan.

Ở đầu cầu thang một bảng thông báo. Cậu thấy báo nghỉ học vì bão.

Chẳng lẽ mọi người rời trường rồi?

Hoà Nhạc tiếp tục xuống. Đi được nửa cầu thang thấy tầng hai đã ngập nước lòm. Ngoài trời ngập như mực nước vẫn đang dâng cao. mưa cũng không biết từ khi đã chuyển sang màu đỏ.

Hòa Nhạc chửi thề tiếng, quay trở lại. Chuyện này xong, cậu rút cuốn nhật ký túi ra, trong lòng nghĩ: nhiên không đơn giản như vậy.

Quay lại tầng ba, tục khám phá và nhặt đồ mọi khi. Không có chuyện gì xảy ra, con xác sống quái cũng không xuất hiện. Hòa không quên mục đích chính của là kiếm tiền, cậu lại thêm vài cái laptop, chỉ là phòng mà Hoà Nhạc đi thì chẳng khác gì lũ bão qua vậy.

Cậu dùng băng gạc được để băng vết thương, nhét cả vật dụng có ích vào lô.

Hầu hết phòng ký đều mở cửa, có phòng còn cốc cà phê đang bốc khói ngút. Trong khung cảnh yên này, khói trắng ấy càng khiến ta rợn tóc gáy. Không giống mọi người rời đi, như... trong nháy mắt tất đều tan biến.

“Bộp, khụ khụ.”

Quỷ gì vậy! Hòa cầm dao xoay người, khom lưng thận áp sát nơi phát ra động, là phòng 3302. Tựa vách tường, có thể nghe thấy “xì xào” bên trong, giống như người đang nói chuyện.

Lông tay cậu dựng hết cả lên. Cửa phòng không chặt, chừa lại một khe nhỏ. ghé mắt nhìn vào, còn thấy rõ gì thì…

“Bộp!” Cửa bị ai kéo mạnh ra, Hòa Nhạc mất té vào trong.

“Cái đ** gì vậy!” hai đụng vào nhau. Người kia mình lùi lại vài bước.

Hòa Nhạc siết chặt lập tức vào thế phòng thủ, chú nhìn đối phương, là một viên mặc áo thun rằn quần short xám, dép lê xanh, hơn cậu một chút, mặt mũi lành.

“Hòa Nhạc? Mày rình cửa hù tao làm gì!”

Cậu nhíu mày, nhìn thoại bật lên:【Trâu Vĩ Tài】(bạn thân) Hảo cảm: 60

“Thằng quỷ, sao mày ở cửa phòng tao, nãy còn điện dọa bố mày,” nam sinh ra ngoài vài lần, “Bên sao yên tĩnh thế.”

Hòa Nhạc thu dao “Mày không nhận được thông báo học à?”

“Không, trường nghỉ hồi Trâu Vĩ Tài chạy sang mấy bên kiểm tra, mặt mày tái quay lại, “Mẹ kiếp, sao có ma nào thế này?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-o-trong-truyen-kinh-di-nhat-rac&chuong=3]

Cậu bình tĩnh đáp, nửa người thì còn đáng sợ

Trâu Vĩ Tài trợn “Thôi đừng đùa! Vào phòng trước Rồi kéo cậu vào.

Hoà Nhạc vào trong, hiện trong phòng còn có một gái, nghi ngờ hỏi: “ Bạn phòng của mày đâu?”

Trâu Vĩ Tài đốt thuốc, “Tụi nó ra ngoài hết đây là em họ tao, Tiểu mẹ con bé bảo nó đồ đến cho tao, không nghĩ mưa to quá nên không về

Cô gái nhìn Hoà khẽ cười với cậu, mái tóc dài qua vai, mặc một chiếc liền thân dịu dàng thục chân đi đôi giày da đỏ tua rua. Nhưng cô nàng quá xinh hơn cả hoa khôi G, đứng cạnh Trâu Vĩ toàn không giống người chung huyết khiến Hòa Nhạc không nhịn được nhìn thêm mấy lần.

“Nhìn chằm chằm em tao làm gì đấy?”

Hòa Nhạc đỏ mặt: có.”

Trâu Vĩ Tài khinh “Trả lời nhanh thế, có tật mình à.”

“Tắt điều hòa đi, quá.” Trong phòng vẫn có điện, hòa trên trần đang chạy. Hòa viện cớ để chặn miệng Vĩ Tài đang trêu chọc.

【Quan Tuyết】-  Hảo cảm:

“Anh là Hòa Nhạc?”

Tổn thọ quá, người giọng ngọt, otaku như Hoà Nhạc xong lập tức căng thẳng.

“Ừ.” Xin lỗi, nói với con gái là cậu sẽ trương, kể cả trong game cũng

Cô khẽ cười: “Em Quan Tuyết, thường nghe anh họ đến anh.”

“Ồ.” Bầu không khí ngắt, cậu lại đưa cuộc trò vào ngõ cụt rồi… trong lòng nổi lên bão tố. 

Trâu Vĩ Tài quay “Hai người nói chuyện gì thế?”

Hòa Nhạc: “Không nói cả.”

Cô gái: “Tán gẫu thôi.”

Hai câu trả lời ăn nhập gì nhau, làm bầu khí lặng ngắt như tờ. 

Tin nhắn mới: 【Nhặt cảm Quan Tuyết -5.

Đậu má! Đừng mà gái ơi, anh trai chỉ nói vụng về thôi, con gái giờ sao toàn thích mấy zai lẻo mép thế?

Trâu Vĩ Tài ho một tiếng: “Hòa Nhạc kể thử ngoài thế nào đi, nước ngập tầng hai rồi, mày lên bằng cách nào?”

“Tao đi từ tầng xuống, ở trên đó loanh quanh một tiếng, còn lỡ tay thả một thứ.”

Trâu Vĩ Tài cứng “Thứ gì?”

Hòa Nhạc: “Chắc là... sống.”

“M* nó, tao muốn chớt mày! Nghe như phim kinh thế, giờ làm gì được nữa?” Tài rút điện thoại “Không phải mày lừa tao chứ? vừa gọi điện cho mày xong, giờ bên ngoài lại thành này?”

Hòa Nhạc đưa điện của mình ra, màn hình hiển 6:44, trong khi điện thoại của Tài lại là 5:24 trùng với lúc cậu ta nhận tin nhắn thứ hai.

Trâu Vĩ Tài thở “Giờ giấc không khớp…”

Hai người đều im một lúc.

“Tao nhặt được một nhật ký, có thể bên trong manh mối.” Hòa Nhạc tiện tay ra cả tờ báo. “Đúng mày nhìn cái này xem.”

“Không phải là đàn Khương sao.”

“Mày biết cô ấy?”

“Nói nhảm! Chuyện lớn này mà. Ba năm trước đàn chị rơi từ trên tầng tao có nghe nói qua, không biết tên đầy đủ, lúc năm 2014, tao vẫn còn học ba mà.”

Sau khi xác định chị Khương là chủ nhân của IC, cậu lại hỏi: “Mày biết do cô ấy ngã không?”

“Nghe nói là vô rơi xuống.”

“Anh Hòa Nhạc nghĩ kỳ quái này có liên quan đàn chị hả?”

Hòa Nhạc gật đầu: thấy thẻ IC của cô ấy tầng sáu, ký túc xá số vốn là ký túc xá à?”

Trâu Vĩ Tài kinh “Vãi chưởng!”

Cô gái bổ sung: nói trước kia là ký túc nữ, sau này đổi cho nam chắc nhà trường nghĩ nam dương khí nặng hơn.” Quan Tuyết Hòa Nhạc có vẻ nghi hoặc, giải thích thêm, “Em cũng Sư phạm, nhưng ở mới.”

“Má nó, trường này đức thật, mạng nam sinh không là mạng chắc? Mà tao cũng từng nghe nói có tầng

Quan Tuyết vén tóc: này dễ giải thích thôi, ma người vốn không ở cùng một gian mà.”

Hòa Nhạc và Trâu Tài đồng loạt rùng mình.

“Hòa Nhạc, nếu tụi giết được con xác sống đó, khi nào thoát được không?”

Cậu không chắc: “Chắc có thể.”

“Bạn tao có con chặt, để tao qua đó lấy

Đừng làm liều chứ anh em! “Mày muốn đi một à? Không được, để tao đi

Trâu Vĩ Tài vỗ cậu: “Ngay phòng bên cạnh thôi, giúp tao trông chừng Tiểu Tuyết, còn nguyên vẹn đây, chẳng tao còn kém hơn mày à?”

Cô gái lo lắng:

Hòa Nhạc thấy cậu sắp ra khỏi cửa, liền kéo đưa con dao cùn: “Cầm lấy thân, gặp nguy hiểm nhất phải hét to.”

Hảo cảm Quan Tuyết

“Được rồi, Tiểu Tuyết mày đấy.”

Anh em à đừng nói như trăn trối vậy chứ! là cưỡng chế tách nhóm với họ. Hòa Nhạc tựa vào sốt ruột chờ đối phương quay

Đột nhiên, không gian ra làn khói đen trắng, càng càng dày đặc, Quan Tuyết sợ chạy tới: “Hòa Nhạc!”

Hòa Lạc định dùng xoa đầu an ủi”, nhưng lại chạm được vào vai: “Bình tĩnh.”

Hình như… cô nàng hơi cao đấy.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận