Sáng / Tối
“Mấy người lề mề quá đấy.” Giọng phụ nữ lạnh lùng vang lên, không hề có chút cảm xúc nào.
Cách đó vài mét là một người phụ nữ cao ráo, tóc màu nâu, ngũ quan sắc sảo. Cô ta mặc một bộ đồ bó sát màu sẫm, trông cực kỳ năng động. Bên hông treo đầy vũ khí và súng ống, giống hệt nữ chính có giá trị vũ lực cao trong mấy bộ phim tận thế.
Thấy cô ta, ông chú trung niên vội vàng xuống xe bắt tay, “Tạ ơn Chúa, cô thật sự đã đến. Có cô giúp đỡ, nhiệm vụ nhất định sẽ hoàn thành suôn sẻ,” chú ta thậm chí còn bỏ mũ ra, tỏ vẻ vô cùng cung kính.
“Hy vọng vậy,” sau khi bắt tay, cô nàng khoanh tay trước ngực, quét mắt qua cả nhóm Hòa Nhạc, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người Lục Nguyên Gia. “Mấy người mời cả thợ săn khác à?” Giọng điệu tỏ rõ sự không hài lòng.
Ông chú trung niên cười cười, “Cấp trên đột nhiên quyết định thế, cũng là để đảm bảo an toàn hơn... Hai trinh sát này xin giao lại cho cô.”
Từng lời của hai người nói lọt hết vào tai Hòa Nhạc và Lục Nguyên Gia. Lục Nguyên Gia xuống xe tay không. Hòa Nhạc thấy Mia không sai vặt cậu ta lấy đồ thì ngạc nhiên lắm. “Sao cậu ấy không phải xách đồ gì hết vậy?”
Mia đáp một cách hiển nhiên, “Thợ săn chỉ chịu trách nhiệm bảo vệ sự an toàn cho chúng ta thôi. Với lại, bên trong đây toàn là dụng cụ của cậu, cậu muốn sai ai lấy hộ?”
Lục Nguyên Gia là thợ săn à? Thế còn mình thì sao?
“Buzz... buzz…”
【Nhặt rác】Cài đặt: Bạn là trinh sát. Nhiệm vụ: Điều tra toàn bộ biệt thự bỏ hoang của Đại tá Meller. Tiến độ: Phòng ngủ 0/6, phòng vệ sinh 0/2, phòng khách 0/2, nhà xe 0/1.
Hòa Nhạc xem tin nhắn, thấy nhiệm vụ cũng khá đơn giản, bèn đưa điện thoại đến trước mặt Lục Nguyên Gia. “Đây là nhiệm vụ của game, chắc cũng là điều kiện để qua màn…”
“Cậu cho tôi xem gì thế? Màn hình điện thoại trắng trơn mà.”
Hòa Nhạc kinh ngạc, “Không thể nào, cái này…” Cậu chỉ vào tin nhắn hỏi, “Những chữ này cậu không thấy à?!”
Lục Nguyên Gia cau mày, “Tôi chả thấy gì cả. Cậu nói game là sao?”
“Dài dòng lắm,” Hòa Nhạc có hơi tự trách bản thân, liếm cái môi khô khốc. “Tôi muốn kiếm tiền quá nên trong lúc tìm việc làm thêm vô tình tải một cái app kỳ lạ. Đăng ký xong, nó lôi tôi vào một trò chơi ảo. Tối qua tôi chơi xong một màn, kiếm được hơn chục nghìn... Nhưng tôi thấy app đó ảo quá, kiếm đủ tiền trả cậu rồi nên gỡ ra, không định chơi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-o-trong-truyen-kinh-di-nhat-rac&chuong=12]
Ai dè nó tức quá, lôi cả hai tụi mình vào cái game trừng phạt này luôn.”
“Nghe cũng hay ho phết,” Lục Nguyên Gia lộ vẻ hứng thú. “Tụi mình đang ở trong game kinh dị à?”
Hòa Nhạc gật đầu, “Đúng vậy, mà trông cậu chẳng có vẻ sợ sệt gì nhỉ?”
“Sợ thì không sợ, có phải chưa chơi game kinh dị bao giờ đâu. Nếu thua thì sao, có hình phạt gì không?”
“Tôi cũng chỉ mới chơi màn hướng dẫn cho người mới. Thua ở đó thì có thể bỏ tiền ra để load lại game, còn bỏ dở giữa chừng thì sẽ mất hết vật phẩm trong túi đồ... Màn trừng phạt này thì tôi cũng không rõ, độ khó cao hơn màn hướng dẫn một sao lận. Trước khi hiểu rõ cơ chế trừng phạt, tốt nhất là chúng ta nên cẩn thận thì hơn.”
Lục Nguyên Gia đồng ý, “So với trong game, tôi lo cho thực tại hơn... Trước khi ngất, tôi còn lái xe đụng phải cậu, không biết cậu có bị thương không. Tôi ngồi trong xe thì khả năng bị thương thấp hơn cậu.”
Hòa Nhạc cười khổ, “Lúc đó cơ thể tôi đứng hình luôn mà. Tốc độ xe của cậu không nhanh lắm, chắc cùng lắm thì nằm viện một thời gian thôi,” cậu đeo thiết bị lên vai, đi ở cuối đội. Vừa lúc ông chú trung niên và nữ thợ săn nói chuyện xong.
Chú trung niên đội mũ lên, lên xe và lái đi. Hòa Nhạc ghen tị nhìn chiếc xe jeep khuất dần. Khi đuôi xe hoàn toàn biến mất ở cuối con đường, cậu mới quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của nữ thợ săn. Đôi mắt màu nâu của cô ta sắc như mắt diều hâu, nhìn chằm chằm cậu như đang dò xét gì đó. Hòa Nhạc còn đang thắc mắc thì cô ta lên tiếng, “Lính mới cũng đến tham gia loại nhiệm vụ này sao?”
Rõ ràng là không hài lòng với Hòa Nhạc.
Mia bèn chữa cháy, “Hòa Nhạc chỉ là nhìn trẻ con chút thôi, trông thì hơi đần một chút nhưng kỹ thuật trinh sát thì cực kỳ đỉnh.”
Hòa Nhạc: Ý là mình bị chê à?
“Tùy mấy người, đi thôi.” Cô gái hừ một tiếng, đi lên phía trước.
Có lẽ chỉ số AI của hai người đồng đội NPC khá cao, không còn xuất hiện hộp thoại như khi cậu game đầu tiên, tạo cảm giác rất chân thật.
“Chết tiệt, AR. đúng là khó nhằn như lời đồn. Không biết cấp trên làm cách nào mà mời được cô ấy nữa,” Mia nhíu mày, quay sang nói với Hòa Nhạc, “Lát nữa vào trong, cậu đi cùng cô ấy.”
“Hả? Nhưng mà, tôi và cô ấy…” Hòa Nhạc còn tưởng mình sẽ đi cùng Lục Nguyên Gia.
“Cô ấy là thợ săn tự do mạnh nhất hiện nay đấy, cậu còn không hài lòng cái gì nữa.”
Lục Nguyên Gia bên cạnh gật đầu với Hòa Nhạc, tỏ vẻ đồng tình với quyết định này. “Cả tôi và cậu đều không quen thuộc với game này. Sắp xếp như vậy, mỗi người chúng ta sẽ được một NPC dẫn dắt.”
Nghe cũng có lý. Mỗi cài đặt trong game đều có mục đích riêng. Hòa Nhạc bị thuyết phục.
“Buzz... buzz…”
【Nhặt rác】Độ hảo cảm của Mia: 60, độ hảo cảm của Lục Nguyên Gia: 70, độ hảo cảm của AR.: 20. Game trừng phạt chính thức bắt đầu, cố gắng qua màn nhé!
Lục Nguyên Gia mà cũng có hiển thị độ hảo cảm sao, lại còn đạt đến mức thân thiết rồi. Hòa Nhạc trước đây luôn hơi sợ cậu ta. Nhưng mà nhà hai đứa lại cùng khu, mỗi lần về đều đi cùng nhau, lâu dần thành quen. Hòa Nhạc bỗng nghĩ, độ hảo cảm của mình với Lục Nguyên Gia chắc chắn không cao như vậy, nhỡ bị thấy thì hơi kỳ...
“Điện thoại cậu đâu? Có nhận được tin nhắn không?” Hòa Nhạc ngượng ngùng đến gần hỏi.
Lục Nguyên Gia nghi hoặc sờ soạng khắp người, tìm ra một chiếc iPhone 8. “Điện thoại cũng vào game được à... Nhưng không có tin nhắn nào cả.”
Hòa Nhạc cau mày, “Sao lại thế được?” Thằng nhóc này có lừa mình không vậy.
“Có phải cậu có thể nhận được thông tin trong game qua tin nhắn nên mới đến hỏi tôi không?” Đôi mắt của cậu ta rất tinh tường, dường như có thể nhìn thấu tâm can của cậu.
Hòa Nhạc cũng không định giấu, gật đầu luôn. “Chẳng lẽ là do cậu không đăng ký app nên không nhận được tin nhắn?”
Sự khác biệt nhỏ này khiến Lục Nguyên Gia không yên tâm. Cậu ta im lặng một lát, “Trước hết hãy nói cho tôi điều kiện qua màn của cậu đi, những thứ khác tính sau.”
Hòa Nhạc dựa vào điện thoại, đọc lại nhiệm vụ một lượt.
Vừa dứt lời, một tin nhắn mới hiện lên trên màn hình: 【Nhặt rác】Lục Nguyên Gia sẽ cùng bạn chia sẻ tiến độ nhiệm vụ.
Trúng mánh rồi!
Hòa Nhạc vừa thấy, vừa kinh ngạc vừa phấn khích, đến nỗi Lục Nguyên Gia cũng cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc của cậu. Khi Lục Nguyên Gia nghe được tin nhắn mới này, cậu ta thở phào nhẹ nhõm. “Nói vậy, chỉ cần chúng ta điều tra hết các nơi là coi như qua màn... Tụi mình có thể tách ra để đẩy nhanh tiến độ game,” cậu ta cười vỗ vai cậu, “Lúc đầu tôi cứ tưởng thợ săn và trinh sát có nhiệm vụ khác nhau, làm tôi lo lắng mãi.”
“Đến rồi.”
Giọng nói không chút cảm xúc của AR. làm nhiệt độ không khí giảm đi vài độ. Trước mắt là một căn biệt thự đã bỏ hoang từ lâu. Sân trước rất rộng, vì không được chăm sóc nên cỏ mọc um tùm. Ánh sáng trong nhà rất tốt, có thể dễ dàng nhìn thấy cách bài trí bên trong qua cửa sổ, dưới ánh nắng ban mai trông nó hài hòa và xinh đẹp lạ thường. Hòa Nhạc ngạc nhiên một lúc, căn nhà này khác hẳn với căn biệt thự âm u trong tưởng tượng của cậu, trông không hề có vẻ nguy hiểm.
Tài liệu có bản đồ cấu trúc bên trong của biệt thự, phía sau nhà còn có một cái sân lớn, xây một bể bơi to đùng. Cậu không khỏi cảm thán sự xa hoa của giới thượng lưu.
Thấy Mia lấy thiết bị liên lạc ra đeo vào, Hòa Nhạc cũng bắt chước làm theo. Sau khi cả bốn người đã trang bị đầy đủ, AR. lên tiếng, “Đối chiếu đồng hồ.”
Sau khi chỉnh thời gian trên cổ tay cho khớp nhau, cả đội mới chính thức bước vào biệt thự.
Vừa bước chân vào sân, Hòa Nhạc cảm nhận một luồng gió lướt qua sau lưng, làm những ngọn cỏ hai bên đường ngã xuống. Hòa Nhạc cau mày nhìn về phía cửa chính biệt thự, trong đầu thoáng qua tấm ảnh đen xì kia. Gió sẽ mang mùi hương của họ đi. Giả sử con quái vật có khứu giác nhạy bén, ngay từ khi họ đặt chân vào khu vực này, nó đã phát hiện ra rồi...
Cánh cửa chính từ từ mở ra, phát ra tiếng kẽo kẹt. Cả bốn người lần lượt bước vào biệt thự.
Căn nhà đã lâu không có người ở, bước vào chỉ thấy toàn bụi bẩn. Đồ đạc bị vứt ngổn ngang trên hành lang, trên tường đầy lỗ đạn. Tất cả cho thấy nơi này đã từng trải qua một trận chiến khốc liệt.
Hòa Nhạc nhìn sơ qua, phong cách trang trí và nội thất kiểu Mỹ, bên trong rất sáng sủa. Cầu thang đặt ở bên cạnh cửa ra vào, phòng khách ở cuối hành lang, mờ ảo có thể thấy một ô cửa sổ lớn nhìn ra vườn cây ăn quả và bể bơi sau nhà.
Hòa Nhạc đang quan sát tình hình trong nhà thì bỗng bị gián đoạn.
“Khốn kiếp, hộp điện trung tâm hỏng rồi. Hòa Nhạc, cậu đi ra nhà xe sửa nó đi,” Mia đóng mạnh hộp điện, đề nghị.
Đây chắc là nhiệm vụ cốt truyện, Hòa Nhạc hơi sợ hãi, muốn tìm bạn đồng hành AR. đi cùng, nhìn quanh một hồi mới phát hiện cô ấy đã biến mất. “AR. đâu rồi?”
Mia nhún vai, “Cô ấy lúc nào cũng hành động một mình. Vừa nãy đi lên tầng trên rồi.”
Hòa Nhạc nhìn Lục Nguyên Gia, hành động một mình không phải là phúc lợi của nam chính sao? Thằng cùi bắp như mình có bị ăn hành không đây.
Lục Nguyên Gia cũng nghĩ như Hòa Nhạc, cảm thấy rất không yên tâm, “Tôi đi cùng cậu ấy.”
Mia không vui, “Không được, cậu phải ở bên cạnh để bảo vệ tôi... Hòa Nhạc, dù gì cậu cũng là đàn ông mà.”
Nếu không phải có hiển thị độ hảo cảm, cậu đã nghi ngờ Mia đang nhắm vào mình rồi. Thôi kệ, dù sao đối phương cũng là con gái. Lần chơi đầu tiên cậu cũng tự mình qua màn một mình, không có đồng đội chắc cũng không sao. Hòa Nhạc nghĩ bụng rồi nhận nhiệm vụ, “Thôi được rồi, lát nữa gặp nhau ở đây nhé.”
Mia: “Không thành vấn đề.”
Lục Nguyên Gia: “Cẩn thận đấy.”
Hòa Nhạc gật đầu, cầm chìa khóa đi ra khỏi cửa chính biệt thự. Cảnh vật bên ngoài vẫn vậy, thỉnh thoảng có tiếng chim hót. Sau biệt thự là một khu rừng, không khí rất trong lành, ở các thành phố của Trung Quốc khó mà tìm được một căn nhà như thế này. Nghĩ đến căn hộ cao tầng của mình, Hòa Nhạc bỗng cảm thấy tâm lý anti người giàu trỗi dậy. Bao giờ thì mình mới tậu được cái biệt thự 3 tầng đây trời.
Nhà xe ở một góc của căn nhà, với một cánh cổng màu đỏ. Hòa Nhạc dùng chìa khóa mở nó ra. Nhà xe hoàn toàn kín mít, có hai chỗ đậu xe, không khí bên trong rất ngột ngạt, bụi bẩn bám đầy sàn nhà. Không có điện nên đèn cũng không bật được, bên trong tối om. Cửa mở ở phía Tây nên ánh nắng khó mà lọt vào.
Cậu đi thẳng vào trong, tõm một cái, giẫm phải một vũng nước. Nước bắn ướt cả ống quần. Hòa Nhạc lập tức bật đèn pin, mới phát hiện ra một vũng nước lớn đọng lại ở góc tường phía Bắc, kéo dài đến tận cửa. Đúng là xui xẻo, bước đầu tiên đã giẫm phải.
【Nước mưa đọng lại sau nhiều trận mưa lớn.】
Một dòng chữ giải thích hiện lên trên vũng nước.
Hòa Nhạc thắc mắc, nước mưa từ đâu mà thấm vào được nhỉ?
Vũng nước có màu xanh rêu, trên tường ẩm ướt cũng mọc đầy rêu. Cậu nhìn một lát, thấy nước không sâu, xác nhận không có nguy hiểm gì mới yên tâm tìm vị trí hộp điện.
Ánh đèn pin lướt qua bức tường. Bỗng nhiên, Hòa Nhạc chú ý đến một bức tranh treo trên cao ở bức tường phía Bắc. Bức tranh vẽ một khu rừng và một người đàn ông, người đàn ông nhắm mắt, vẻ mặt rất an yên. Bức tranh vô cùng chân thật, cậu chỉ liếc nhanh một cái rồi liền rời mắt đi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận