Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nhặt rác trong trò chơi kinh dị

Sự chăm sóc đáng sợ của mẹ

Ngày cập nhật : 2026-05-02 11:52:02

Độ tự do của game ba sao cao hơn hai màn trước rất nhiều, sự thay đổi của thời gian cũng sẽ kích hoạt lời thoại khác nhau của NPC. Ví dụ như Bonnie lúc này, cô lại bắt đầu giữ Hòa Nhạc lại ngủ một đêm.


Hòa Nhạc tuy rất muốn từ chối, nhưng vừa mở cửa đã thấy rừng bên ngoài đen kịt, lập tức lui bước. Đen như mực mà lại không có đạo cụ chiếu sáng, ra ngoài chắc chắn là tìm đường chết, chẳng được mấy phút liền đi chầu ông bà.


Lúc này cậu vô cùng nhớ chiếc điện thoại hỏng bét của mình, ít ra nó còn có thể làm đèn pin!


Cậu đóng cửa lại, thỏa hiệp nói: “Được rồi, ở lại một đêm, trời sáng rồi con sẽ xuất phát.”


Bonnie cười dịu dàng: “Ừ.”


Cô quay người múc cho cậu một bát cháo đầy: “Ăn đi cho nóng.”


Trong cháo chỉ bỏ ít rau, nhưng ngửi rất thơm, khiến cậu cảm thấy có chút đói. Hòa Nhạc lặng lẽ uống hết cháo. Tay nghề của Bonnie quả thật rất tốt, cháo ngon đến mức cậu còn muốn ăn thêm một bát.


Cảm giác chân thực của game khiến cậu hơi sợ hãi. Trò chơi《Người thừa kế》này  còn tăng thêm cảm giác đói, nghĩ đến đã thấy tuyệt vọng, độ khó thông quan rõ ràng tăng cao rất nhiều.


Sau bữa tối, Bánh Mì đã cuộn tròn trong chăn ngủ khò khò, lộ ra cái bụng phấn hồng tròn vo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-o-trong-truyen-kinh-di-nhat-rac&chuong=27]

Cũng không biết Bonnie vừa cho nó ăn gì.


Trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn dầu nhỏ, phạm vi chiếu sáng rất hạn chế, góc phòng tối om. Gần trăm dặm không thấy một hộ dân nào, hoang vu như vậy, khiến Hòa Nhạc rất nghi hoặc.


Mẹ con cô nhi quả phụ ở nơi như thế này mà không sợ sao?


Cậu tự nhận thấy lá gan mình không nhỏ, vậy mà vẫn cảm thấy rợn người. Bên ngoài đã hoàn toàn tối đen, nhìn ra chỉ thấy đen kịt, không một tia sáng.


May mà cậu không có nhu cầu đi tiểu, không cần đi vệ sinh.


Tuy nhiên, Hòa Nhạc không lường trước được cái nết của trò chơi chết tiệt này.


“Con yêu, giúp mẹ ra sân múc một thùng nước được không?” Bonnie đang dọn dẹp thức ăn thừa trên bàn, nhất thời không rảnh.


Hòa Nhạc rất muốn từ chối, nhưng nghĩ đến tiến triển của cốt truyện, chỉ đành đáp ứng: “Vâ… vâng ạ.”


【Tiếp nhận yêu cầu của mẹ, Giá trị chính nghĩa +5】


Giá trị chính nghĩa? Hòa Nhạc nhìn dữ liệu mới xuất hiện ở góc dưới bên phải. Những lựa chọn khác nhau sẽ tăng thuộc tính khác nhau, từ đó ảnh hưởng đến kết cục cuối cùng. Đây là thiết lập rất phổ biến trong game.


Cầm lấy chiếc thùng gỗ duy nhất trong nhà, thanh niên đứng ở cửa phòng. Sân tối om như cái miệng sâu thẳm của vực thẳm.


Nếu giờ từ bỏ nhiệm vụ sẽ có ảnh hưởng gì không nhỉ?


Hòa Nhạc nhìn Giá trị tội ác đang là 0, khẽ nhíu mày, cuối cùng vẫn chọn không chơi liều. Cậu hít sâu một hơi, bước ra ngoài múc nước.


Ánh sáng yếu ớt trong nhà không chiếu tới được sân. Hòa Nhạc đi trên cỏ, rõ ràng nghe thấy tiếng côn trùng, tiếng ếch nhái kêu. Dù hơi tối, nhưng sau khi mắt thích nghi, vẫn có thể nhìn rõ đường. Giếng nước ở bên hông nhà.


Nhìn từ xa, giếng nước cực kỳ âm u quỷ dị, có chút đáng sợ. Hòa Nhạc đi đến bên giếng, bên trong đen như mực đặc, không nhìn thấy gì, cậu nuốt nước bọt, dùng thùng gỗ múc nước.


“Róc rách, róc rách.” Tiếng nước chảy trong trẻo.


Đợi thanh tiến trình kết thúc, Hòa Nhạc lấy thùng nước đầy xuống, hơi nặng. Cậu căng mặt dùng một tay xách lên, đang định quay về, lại phát hiện bên cạnh giếng có một cục nhỏ.


【Chuột chết】 Đạo cụ (có thể nhặt).


Mặt trăng đột nhiên ló ra khỏi tầng mây, môi trường vốn tối tăm trở nên sáng sủa hơn nhiều. Hòa Nhạc nhìn rõ con chuột chết, nó có đôi mắt đỏ, dưới ánh trăng lóe lên ánh đỏ, miệng há ra nằm bên giếng, đã chết cứng, nhưng nhìn vừa buồn nôn vừa hung ác.


Hòa Nhạc cân nhắc một hồi, vẫn chọn nhặt lên bỏ vào túi đồ. Trên người con chuột chết không có bất kỳ vết thương nào, không hiểu nó chết thế nào. Cảm giác cầm vào tay hơi ghê.


Trên đường về, cậu lại không thấy sợ như lúc đầu nữa. Có ánh trăng chiếu sáng, cả mảnh đất như đang phát sáng. Nhìn thấy đom đóm bay múa xa xa, bầu trời đầy sao trên đầu, tạo thành cảnh tượng lãng mạn, Hòa Nhạc không khỏi cảm thấy ở nơi như vậy cũng không tệ.


Khi cậu trở về phòng, Bonnie đã dọn dẹp xong xuôi. Thấy Hòa Nhạc liền vội lên đỡ.


Người phụ nữ đón lấy thùng nước từ tay cậu một cách nhẹ nhàng. Hòa Nhạc kinh ngạc đi theo sau, xoa xoa lòng bàn tay bị thùng hằn đỏ, cảm thấy mình thiếu rèn luyện quá.


“Hôm nay múc nhiều nước thế, có phải mệt lắm không? Cũng không gọi mẹ giúp.” Bonnie nói được nửa chừng thì dừng lại, nghi hoặc nhìn Hòa Nhạc, “Con yêu, con có phải chạm vào thứ gì không sạch không, trên người hơi hôi.”


Hòa Nhạc ngẩn ra: “Không có mà.” Cậu ngửi ngửi trên người mình, không có mùi lạ.


Người phụ nữ nheo đôi mắt vàng: “Có lẽ là ảo giác của mẹ. Mau lại đây rửa sạch đi.”


Chàng trai bị ‘mẹ’ ấn thẳng lên giường, đối phương cầm khăn sạch, lau mặt cho cậu.


Bàn tay ngọc cách lớp khăn lướt qua má, lực đạo không nặng không nhẹ, rất thoải mái.


Dưới sự hầu hạ của người đẹp, mặt Hòa Nhạc hơi nóng lên. Thế nhưng khăn lau càng ngày càng xuống thấp, Bonnie lại bắt đầu lột quần áo của cậu.


Khi cổ áo bị kéo ra, cậu chàng mới ngốc nghếch nhận ra không ổn. Cậu vội vàng nắm lấy tay người phụ nữ, kinh ngạc nhìn đối phương.


Bonnie không hiểu: “Sao vậy?”


Này! Câu này đáng lẽ phải là tôi hỏi chứ!


“Không muốn tắm sao?” Người phụ nữ lộ ra biểu cảm “đứa trẻ hư” này nhìn Hòa Nhạc, “Ngày nào cũng không muốn tắm như vậy là không được đâu. Hơn nữa hôm nay con ra ngoài chơi cả buổi chiều, chắc chắn cả người rất bẩn.”


Thấy Bonnie không chịu buông tha, vẫn muốn nhào lên lột quần áo mình.


Hòa Nhạc sợ đến mức trực tiếp chạy trốn: “Không cần, con tự rửa qua loa là được.”


Nhưng ‘mẹ’ không đồng ý. Hòa Nhạc không hiểu quy tắc của cá trò chơi này là sao, con trai muốn đi xa thám hiểm ‘mẹ’ còn có thể hiểu và đồng ý, nhưng không tắm thì dù thế nào cũng không được.


Trong căn phòng chật hẹp, Hòa Nhạc bị ‘mẹ’ đuổi chạy vòng vòng, diện tích quá nhỏ không chạy thoát, chẳng mấy chốc đã bị bắt lại.


Bonnie trở nên đặc biệt khỏe, bị cô nắm lấy căn bản không giãy ra được. Hòa Nhạc mặt như hóa đá, lại bị ‘mẹ’ đẩy ngã xuống giường.


Chiếc giường đôi tội lỗi này, cậu sai rồi, đáng lẽ trước bữa tối nên rời đi luôn!


Lần này Bonnie canh chừng cậu rất chặt, không ccho bất kỳ cơ hội chạy trốn nào. Cậu không hiểu sao một NPC nữ lại có sức mạnh lớn như vậy, gần như bằng quái vật trong game rồi!


Việc thám hiểm nguy hiểm như vậy nên giao cho ‘mẹ’ làm, Bonnie chắc chắn lợi hại hơn cậu gấp bội.


Hòa Nhạc vừa đau vừa nghĩ, chẳng lẽ trước đây nghề nghiệp của cô ấy là hiệp sĩ gì đó sao.


Trước ngực mát lạnh, quần áo bị người ta cởi ra. Hòa Nhạc tuyệt vọng đến vô cùng, toàn thân cơ bắp đều đang kháng cự: “Con tự tắm rửa được.”


Bonnie nghiêm túc từ chối: “Con còn nhỏ, tự tắm không sạch.”


What? Dù theo thiết lập game, cậu cũng đã 12 tuổi rồi, một thằng nhóc lớp sáu cũng nên tự tắm được chứ.


“Không không! Con đã lớn rồi, được mà,” áo khoác đã bị cởi ra, nhưng quần tuyệt đối không thể bị lột nữa, quá kinh khủng. Dù đối phương là mỹ nữ, nhưng nghĩ đến đó là ‘mẹ’, cậu liền cảm thấy điên rồ, không thể chấp nhận!


Bonnie bất đắc dĩ: “Con lúc nào cũng thế. Thời gian qua nhanh thật, dường như con đã lớn lên rất nhiều.”


“Vậy nên con tự làm là được!”


Cô ấy do dự một chút: “…Được rồi.” Mang theo vẻ tiếc nuối, Bonnie đặt khăn xuống rồi rời đi, “Mẹ đi lấy quần áo ngủ cho con.”


May quá đồng ý rồi! Cái game chó má này còn có chút đạo đức. Hòa Nhạc tranh thủ thời gian lau nửa thân trên một lượt, cũng không định lau nửa thân dưới, dù sao NPC cũng không nhìn ra. Vừa lau xong, Bonnie đã cầm quần áo ngủ quay lại.


Đôi đồng tử vàng của người phụ nữ quét từ trên xuống dưới một lượt, cô không nói gì. Hòa Nhạc lại bị nhìn đến toàn thân đổ mồ hôi lạnh, có cảm giác như làm chuyện xấu bị bắt quả tang.


Cuối cùng ‘mẹ’ mở miệng: “Quả nhiên, con tự tắm căn bản không sạch.”


Hòa Nhạc cứng miệng: “Con tắm sạch rồi.”


“Hừ.”

Bình Luận

0 Thảo luận