Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 12 / 12  ·  100%
QUÝ YẾN
Chương 12
07/09/2025 23:41· 1,399 từ

Tháng 5 năm 2020

Đúng như dự đoán, Lập nói làm mất sức, còn giả vờ thường một triệu đồng.

Tôi quyết định về ngay, nói rõ mọi cho Kiều Hân, để ấy sớm nhìn rõ chất của Từ Lập.

Nhật ký dừng lại đây.

Tôi nhớ hôm đó là ngày tôi nửa chạy về để nói thật cho Kiều Hân.

Nhưng hôm ấy, chúng đã cãi nhau kịch cô ta tức giận đi, còn tôi bất lên cơn bệnh, ngã mà không hề có dấu gì.

Tình trạng ngày càng nên nghiêm trọng, tôi còn cơ hội viết nhật ký nữa.

Kiều Hân không biết đọc bao nhiêu lần.

Cô ta chỉ ngồi động, ôm lấy cuốn ký, không nhúc nhích.

11

"Không!"

Kiều Hân bỗng nhiên lên một tiếng như dại, rồi cúi đầu mạnh vào bia mộ.

Bang! Bang!

Máu từ trán cô chảy xuống từng giọt.

Tôi cảm thấy chán nhắm mắt lại, chỉ tiếng gió rít qua

Chuông điện thoại lại lên.

"Hân Hân, lần trước nói về năm trăm đó, em có tiện Anh chuẩn bị đi tra ở bệnh viện

Giọng cười của cô bật ra từ điện không có âm thanh, có nụ cười khiến ta rùng mình.

"Anh ở đâu? Tôi ngay."

Cô ta bắt đầu chuyển, tôi bị buộc đi theo.

Tôi đã mệt mỏi cùng cực, chẳng muốn trò hề giữa bọn thêm nữa. Không biết bao giờ trời đất cho tôi tan biến hoàn

Cửa nhà mở ra.

Từ bên trong, Từ loạng choạng bước ra, đầy vẻ khó chịu.

"Hân Hân, em tới tốt quá. Anh chóng quá, cơ thể không phải đến bệnh viện để kiểm tra. Tiền em mang chưa?"

Cô ta rút ra chiếc thẻ, ánh mắt Lập sáng lên, định tay nhận lấy. Nhưng ta lại né đi, khỏi tầm với của anh

"Anh nói anh hiến cho tôi, những giấy thủ tục đó còn Đưa tôi xem qua."

Từ Lập lập tức người lại.

"Xem làm gì chứ? vứt rồi."

Cô ta lại cất "Không sao, bệnh viện lưu hồ sơ ca thuật. Tôi chỉ cần là biết."

Sắc mặt Từ Lập tức thay đổi!

"Ý em là gì? nay em bị làm vậy? Có phải cái Quý Yến kia uy em không? Anh ta gì với em? Đừng tin anh ta, anh ta chỉ phá chúng ta thôi!"

Từ Lập lập tức giọng, làm ra vẻ thương, còn thở dài tục.

"Không sao đâu, Hân người trong sạch thì cần giải thích. Vì anh chịu đựng bao cũng được."

Cô ta cau mày, Từ Lập như đang một người xa lạ. mắt phức tạp, tối khó đoán.

Thấy vậy, Từ Lập cố diễn, tay ôm bụng, dùng giọng điệu ớt nói:

"Hân Hân, em đừng cho anh. Anh không Bị Quý Yến hiểu cũng chẳng phải ngày ngày hai. Vì em, chịu đựng được tất cả."

Tôi lơ lửng trên không nhịn được muốn tay tán thưởng.

Nếu không trao giải cho gã này, quả phụ lòng tài năng xuất của anh ta.

"Anh cầm những món sức tôi cho đi rồi?"

Giọng cô ta đột lạnh lẽo.

"Trang sức gì?" Từ chưa kịp phản ứng, ngốc nhìn Kiều Hân.

"Có nghe không? Tôi anh, những món trang tôi đưa cho anh Giọng nói của cô cao vút lên, sắc như lưỡi dao.

"Bán... bán rồi. Xin em biết mà, mấy nay anh chịu di sau khi hiến thận, uống thuốc suốt. Thuốc đắt, anh cũng hết cách..."

"Hơn nữa, mấy món chẳng phải đều là giả sao? Đồ nhái có đáng gì đâu..."

Từ Lập bối rối, nói không đầu không rõ ràng là đang dạ.

"Hừ, thì ra anh từ lâu rồi."

"Biết gì cơ?" Từ vẫn cố chối.

"Biết rằng tất cả sức đều là hàng trị giá hàng tỷ!"

Đôi mắt cô ta lên, lồng ngực phập dữ dội.

"Hàng tỷ?" Từ Lập cười, cố che giấu: đùa gì vậy? Chính Yến còn nói đó đồ giả mà..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/qu-y-n&chuong=12]

Cô ta ném thẻ hàng xuống đất, ánh lạnh lẽo như băng thẳng vào Từ Lập.

"Anh đem chúng đi hết rồi! Vì sao? cho tôi biết tại

Từ Lập lắc đầu, muốn viện cớ.

"Tôi biết hết rồi! đã gọi điện cho dịch thuật, cô ấy hết với tôi rồi!"

Từ Lập thở dài, người định nhặt tấm miệng vẫn ngọt nhạt.

"Ôi, em biết cũng Em xem, anh yếu thế này, chẳng phải anh muốn sống để bên em lâu hơn

"Bốp!"

Câu nói bị chặn bởi tiếng hét đầy nộ của cô ta.

"Đồ nói láo! Thận cho tôi là của Yến, không phải anh!"

"Anh là đồ lừa Tại sao? Tại sao đối xử với tôi vậy?"

Giọng cô ta càng càng cao, cả người rẩy như sắp vỡ

12

"Bởi vì anh yêu Kiều Yến, anh yêu

Từ Lập cuối cùng mất kiểm soát, gào điên cuồng: "Anh ghét cưới gã! Anh ghét giàu có hơn anh! công bằng, mọi thứ đều công bằng!"

"Chỉ vì ghen ghét, luôn phá hoại tình của chúng tôi, luôn tình chọc tức Quý luôn lợi dụng sự hại, lừa dối tình cảm tiền bạc của tôi..."

Cô ta vừa nói, lấy ra một con gọt hoa quả từ xách, lao thẳng về Từ Lập.

Bốp!

Cô ta bị chiếc gạt ngã xuống đất, đập mạnh, máu lại ra.

"Đồ điên, con điên

Từ Lập hoảng loạn, chạy ra cửa vừa lên. Nhưng đi ngang Kiều Hân, anh ta cô ta nắm chặt chân.

Hai người vật lộn mặt đất, làm đổ đồ đạc trên bàn. chiếc nồi cơm điện xuống, đập thẳng vào Từ Lập, khiến anh ta tỉnh tại chỗ.

Kiều Hân giống như điên, cô ta cầm dao gọt hoa quả, nhát từng nhát đâm ngực Từ Lập, cho khi cả người anh ta thành một con nhím đầy mới thôi.

Không biết qua bao cuối cùng Kiều Hân sức, ngồi bệt xuống ánh mắt trống rỗng.

Trên người tôi bắt xuất hiện những điểm lấp lánh.

Tôi biết, đã đến rồi.

Cuối cùng, tôi cũng thể rời đi.

Rời xa khỏi thế này, rời xa khỏi đời của Kiều Hân.

Tôi lơ lửng tiến phía ban công, ngắm bầu trời xa xăm, ánh sáng chào đón

Kiều Hân bất ngờ bật dậy, ánh mắt ngạc dõi theo dải sáng lấp lánh mà để lại. Cô ta ra ban công, tay vịn thành lan can, nhìn chăm vào nơi tôi đang tan biến giữa bầu trời.

Trong khoảnh khắc mơ tôi nhìn thấy một dáng nhỏ bé từ cao rơi xuống, giống một con búp bê vụn.

Tôi khép mắt lại, mặc bản thân hòa quầng sáng ấm áp bao phủ lấy tôi.

Tất cả những nỗi oán hận, và gánh cuối cùng đã được bỏ.

Trong trái tim tôi, cảm giác ấm áp bình yên vô tận dần trỗi dậy...

(Câu chuyện đến đây kết thúc.)

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận