Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 337  ·  2.7%
(NP) Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót
Chương 9: Thời Yểm điên cuồng
10/04/2026 08:23· 2,229 từ

Thời gian đã trôi qua hơn vậy mà đối phương chưa dốc ngược đồng hồ cát anh bắt đầu nghi ngờ là cô đã quên rồi.

Nếu không, anh thật sự không hiểu nổi, rõ ràng sợ đến muốn chết, tại sao còn phải tuân thủ quy trò chơi?

Chẳng phải trước đây cũng nói rằng mình quên ngược đồng hồ cát đó sao?

Nhưng đó chỉ là vì sợ căng thẳng quá mức mới quên, chứ không phải bản vốn dĩ thành thật.

Nghĩ đến điểm này, lòng Thời dường như mới tìm được chút cân bằng.

"5, 4, 3..." Anh tiếp tục ngược những con số.

Mãi đến khi anh thốt ra "1", trong màn hình sát, Khương Sanh mới dốc ngược hồ cát lại, lặng lẽ đợi.

Thời Yểm không thể tin nổi, không phải quên, mà hoàn toàn làm theo quy luật chơi.

Chỉ có anh là không tuân quy luật, vẫn luôn lút xem toàn bộ camera giám mà trong đó, Khương Sanh trốn trong tủ quần run rẩy bần bật.

Thời Yểm vẫn cầm điện thoại, mắt vào màn hình sát, mãi không đặt xuống:

"Sáu mươi giây đã hết, tôi đầu đi bắt người Nếu bị tôi bắt được thì ngoan ngoãn để tôi giải đấy nhé!"

Trong màn hình, đối phương sợ đến mức trào nước nhưng vẫn cố gắng mím chặt cơ thể dù run rẩy đâu cũng không dám ra bất cứ âm nào, đôi bàn tay chặt lấy đồng hồ cát, trông đáng thương.

Thời Yểm giơ điện thoại lên, qua màn hình anh đã từ từ tiến đến tủ quần áo và dừng

"Tại sao không dốc ngược đồng cát sớm hơn?"

Anh hỏi. "Nếu lúc tôi đang cậu dốc ngược lại, biết đâu có thể lừa tôi để vượt qua thử cậu cũng sẽ không chết."

Đối phương không trả lời, Thời dần mất kiên nhẫn:

"Tôi biết cậu đang ở trong trả lời câu hỏi tôi đi."

Thấy đối phương vẫn im hơi tiếng, Thời Yểm trực mở toang cửa tủ, gạt hết quần áo đang che chắn mặt cô ra.

Hai người cứ thế nhìn nhau trân, trong khi cát đồng hồ mới chỉ chảy được nửa, cô đã thất bại

"Sắp chết đến nơi rồi, hỏi điều này còn ý không?"

Khương Sanh không muốn trả lời

"Trước khi tôi chết, anh dùng súng bắn tôi phát cho nhanh gọn được không? tôi được ra đi thanh một chút."

"Tôi hỏi cậu, tại sao không ngược đồng hồ cát hơn? Rõ ràng là có cơ sống, tại sao lại ngu chờ tôi đếm xong làm?"

"Làm gì có tại sao chứ?"

Khương Sanh khó hiểu.

"Chẳng phải chính anh đã nói phải đợi anh đếm sáu mươi giây mới được dốc đồng hồ cát sao?"

"Nhưng nếu cậu muốn sống sót, ràng có thể sớm hơn để tranh thủ thêm gian."

Khương Sanh im lặng, không trả câu hỏi của anh.

Cô không rõ yêu cầu của gì, cũng chẳng rốt cuộc anh đang muốn làm quái gì nữa.

"Cậu rõ ràng sợ hãi như

Vẻ mặt Thời Yểm càng lúc trở nên sắc lạnh.

"Tại sao không chọn con đường

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-ke-bi-ghet-bo-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot&chuong=9]

"Tôi chỉ làm theo những nói, tôi cũng không mình làm sai bước nào khiến không vui."

"Cậu rõ ràng có thể không theo lời tôi nói mà."

"Vậy thì rốt cuộc anh muốn làm theo lời anh không làm theo đây? Làm sao biết được trong lòng anh nghĩ cái gì chứ?"

Lần này, đến lượt Thời Yểm lặng.

Phải rồi, rốt cuộc anh muốn kết quả như thế đây?

Trước đây anh luôn cho rằng cũng là kẻ lừa nên cứ đợi để giải phẫu xong.

Nhưng giờ đây, biến số duy chính là người đàn trước mặt này.

Anh ghét nhất sự dối trá, cứ ngỡ cả thế này đều là phường lừa lọc, vì lợi ích cá nhân nói dối, vậy đàn ông trước mắt lại không làm thế.

Điều này khiến anh khó lòng nhận nổi, giống như tin bấy lâu nay hoàn toàn đổ.

Con người vốn dĩ giả tạo, kỷ, ngu muội, hám tham sống sợ chết, không và không nên có ngoại nào cả.

Thấy Thời Yểm với dáng người gầy, mái tóc rối ánh mắt đượm chút u đứng trước mặt mình mãi chưa ra tay, Khương cũng mất dần kiên

"Anh muốn giết tôi thì nhanh một chút, đừng có phí thời gian tàn phá tinh và ý chí của tôi

Quá trình chờ đợi cái chết đỗi giày vò, bây chỉ muốn được giải thoát chóng, sau đó hồi lại lưu game để chơi từ đầu.

Lần này, cô có chết cũng không bước chân xuống một nữa.

[Độ hảo cảm của Thời Yểm hiện tại là -98.]

Anh không hề ra tay với Sanh, ngược lại còn lưng rời đi.

Khương Sanh ngồi trong tủ quần kiên nhẫn chờ đợi, chờ mãi cả phút rồi mà phương vẫn chưa quay lại.

Vì chờ đợi quá giày vò, bước ra khỏi tủ đi tìm anh, thì thấy anh đang ngồi bên bàn thí mổ xẻ chuột lang.

Vậy giờ chuyện này là thế

Rốt cuộc khi nào thì anh mổ xẻ cô? Hay không mổ nữa?

Bởi vì ban nãy dường như hảo cảm lại tăng một cách đầy kỳ lạ.

"Anh có còn giết tôi nữa đấy?" Khương Sanh hỏi.

Nhưng Thời Yểm không trả lời anh vẫn đang xử nội tạng chuột lang.

Cảnh tượng đó khiến Khương Sanh thấy hơi buồn nôn vội quay lưng đi.

Nhìn theo bóng lưng Khương Sanh, Yểm vừa mổ xẻ lang vừa vô thức nói ra sự của mình:

"Cậu đã bao giờ bị lừa

"Là con người thì ai chẳng bị lừa chứ, có lời đùa giỡn, có khi lời nói dối thiện ý, nào chẳng gặp phải."

"Đã bao giờ bị cha mẹ chưa?"

"Tôi đã nói rồi, có những nói dối thiện ý

"Vậy việc cha mẹ tôi nghiên cứu gen giết của tôi mà định mổ xẻ tại sao còn phải nói để chữa bệnh cho

Họ đẩy tôi lên bàn thí tiêm thuốc mê, mổ mổ bụng tôi ra, lấy những bên trong đó ra để cứu từng thứ một..."

"Đừng nói nữa!"

Khương Sanh cảm thấy buồn nôn, thể nghe tiếp được hội thoại này.

"Anh rõ ràng vẫn đang sống sờ ra đó, tại còn phải bịa ra câu chuyện để dọa tôi chứ?"

"Anh muốn cho tôi biết anh mổ bụng và não tôi ra, rồi làm chuyện này nọ như anh vừa nói không?"

Thời Yểm nở nụ cười

"Tôi còn sống là vì người họ mổ xẻ là mẫu tôi nghiên cứu ra, đó bản sao của tôi, giống tôi nhưng cũng không là tôi."

"Tôi đã nhìn thấy bộ mặt tởm của họ qua giám sát, vì thế, tôi đã sạch cả hai kẻ lừa đó!"

"Tôi đã làm lại tất cả họ từng làm tôi lên chính cơ thể họ... ha ha ha ha ha

"Thật sự rất sảng khoái, cái giác giết người ấy."

Nghe tiếng cười u ám của Khương Sanh cảm thấy sợ hãi lại vừa có chút cảm, lúc này cô cũng biết nên nói phải.

"Tại sao cậu không nói gì?"

Anh hỏi:

"Thấy tôi là con quái vật tay sát hại cha mình sao? Bị tôi dọa sợ à? Hay là càng sợ hơn?"

"Anh... Chắc hẳn cũng đau khổ nhỉ?"

Thời Yểm nắm chặt tay thành đấm, lớn tiếng phản

"Cậu có biết thế nào giết người không?

Những kẻ mang loại gen này hề có tình cảm, với họ, giết người cũng bình như ăn cơm vậy, sẽ có bất cứ cảm nào khác, ngay cả giết chính cha mẹ

"Tôi không hối hận vì đã họ, nên sẽ không đau khổ."

"Nhưng nếu không đau khổ, tại anh lại ghét bị dối đến vậy?"

Khương Sanh trực tiếp vạch trần.

"Anh hận họ đã lừa dối thực chất là vì vẫn còn để tâm đến họ, chưa hoàn toàn buông bỏ đây vẫn luôn thắt trong lòng anh."

"Đừng có làm như cậu hiểu tôi lắm vậy."

Thời Yểm quát lớn.

"Cái đồ nhân loại ngu muội tri kia, cậu nên cho tình cảnh của mình đi hơn."

"Hổ phụ sinh hổ tử, họ thể tuyệt đường sống người thân thì tôi cũng có tôi đương nhiên chẳng khác họ cả."

"Cậu xót xa cho tôi thì sao? Muốn dùng cách để nịnh bợ tôi, an ủi để tôi tha thứ cho à?"

"Cậu đừng có mơ."

"Tôi không hề muốn anh tha cho tôi, tôi chỉ thật lòng mình thôi."

Khương Sanh bình tĩnh nói.

"Bất luận là ai, bị cha ruột đối xử như đều sẽ không thể dễ chịu đúng không?"

"Không phải!"

Thời Yểm tiến đến trước mặt Sanh, bóp chặt lấy cô, nhưng giọng nói lại mang chút nghẹn ngào như sắp

"Tôi nói cho cậu biết, nói thế đi nữa, tôi vẫn sẽ giết cậu."

"Sự thương hại, đồng cảm của chẳng có chút tác nào với tôi hết."

"Tôi sẽ không mủi lòng đâu, chính là con quái giết cha giết mẹ đó."

Thế nhưng lực tay của Thời lại không quá chặt, Sanh đánh bạo đưa tay lên dàng xoa đầu anh:

"Thời Yểm, anh vốn dĩ không phải chịu đựng những này, lúc đó anh cũng chỉ một đứa trẻ mà thôi."

Cô có thể đồng cảm với Yểm lúc này, cũng thứ mà Thời Yểm khao là gì.

Và cô quả thực đã thành

Thời Yểm buông tay ra, ngồi xuống đất, cuộn tròn lại, vùi mặt vào đầu gối không muốn để lộ vẻ đuối của mình.

Lúc này anh chỉ còn lại bàng hoàng, không chốn tựa, vừa ấm ức lại vừa mang.

[Độ hảo cảm của Thời Yểm hiện tại là -93.]

Khương Sanh ngồi xuống trước mặt lặng lẽ vỗ nhẹ vai anh:

"Tôi thấy với năng lực của mẹ anh, chắc hẳn không đến mức không phân biệt sự khác nhau giữa anh bản sao đâu, liệu ẩn tình gì khác

Khương Sanh đã đọc qua tiểu nên rất rõ ngọn bên trong, nhưng cô không thể hết cho anh ta nghe làm vậy chỉ khiến ta nghi ngờ thân của cô, cho rằng có mưu đồ bất chính.

Dẫu sao họ cũng mới quen không lâu, chưa đến thể hoàn toàn tin tưởng

Đúng lúc này, bên ngoài vang tiếng gõ cửa.

Khương Sanh theo bản năng đứng chạy về hướng có cửa và trực tiếp mở ra.

Nhìn thấy Tạ Tranh, Khương Sanh cùng bất ngờ, sống chợt cay cay.

Bởi vì vừa rồi vẫn còn ranh giới giữa chết và sự sống, giờ đây nhiên gặp lại anh, cô như nhìn thấy hy kích động đến mức tới ôm chặt lấy

Tạ Tranh thấy cô không sao thở phào nhẹ nhõm, cái ôm đột ngột này vẫn anh có chút không quen.

Anh định đẩy đối phương ra lại vòng tay eo anh, ôm thật chặt.

Hành động này làm Tạ Tranh thật ngượng ngùng:

"Hai thằng đàn ông ôm ấp thế này còn ra thống gì nữa? Cậu mau buông ra."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận