Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 12 / 337  ·  3.6%
(NP) Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót
Chương 12: Lấy hộ tôi cái quần lót
10/04/2026 08:25· 1,805 từ

"Cậu đến đây để trò cười của tôi đấy à?"

Khương Sanh lắc đầu:

"Tôi chỉ cảm thấy xinh đẹp thế này, chắc hẳn thiếu đàn ông theo đuổi, không gì phải vì một người không đáng mà làm bản thân phiền."

Tần Thục Uyển đỏ nàng ngẩng cao chiếc cổ kiêu bày ra bộ dạng bề trên

"Cậu học lớp nào."

"Lớp F, tôi tên Khương Sanh."

"Lớp F?"

Ánh mắt Tần Thục đầy vẻ khinh khi.

"Chẳng trách lại tìm lấy lòng tôi. Cái đám lớp các người đúng là lắm mưu kế, có phải cậu cũng muốn bợ tôi, ở bên tôi mong một bước lên đổi đời thoát xác không?"

"Tôi chỉ thấy lớp điểm của chị bị lem, sẵn khăn ướt nên đưa cho chị

"Hừ."

Tần Thục Uyển khẽ nhạt.

"Cái loại đàn ông kém muốn ăn cơm mềm như người tôi gặp nhiều rồi."

"Tần Thục Uyển tôi chọn người ưu tú hơn mình, hạng như cậu, chẳng khác nào rưởi, dù có dốc hết vốn cũng đừng hòng lọt vào tôi."

Khương Sanh không tranh chỉ lẳng lặng đi vòng qua nàng rồi rời đi.

Tần Thục Uyển chống hét theo: "Bị tôi nói trúng đen rồi chứ gì? Không diễn à? Mau nản chí thế sao?"

Khương Sanh bất lực bước, ngoảnh lại đáp một câu:

"Tôi thích đàn ông, không có ý đồ gì với đâu."

"Vừa rồi đưa khăn là vì tôi thấy chị đang nó thôi."

Nói xong, cô đi về ký túc xá.

Lần này, Tần Thục nắm chặt tờ khăn ướt, không thêm lời nào nữa.

Khương Sanh vừa bước vào phòng, Tạ Tranh đang ở phòng tắm nghe thấy tiếng cô liền gọi với ra ngoài:

"Lấy hộ tôi cái lót với."

Khương Sanh: "?"

Lời thỉnh cầu đột này khiến Khương Sanh đỏ bừng cô ngượng nghịu đáp:

"Sao anh không tự mà lấy?"

"Tôi đang tắm, không

Tạ Tranh nói như đó là chuyện đương nhiên.

"Cậu cứ lấy đại cái đi."

Cực chẳng đã, Khương đành phải đến tủ quần áo anh lục tìm, cô dùng hai tay kẹp lấy một chiếc rồi tới trước cửa phòng tắm, cửa:

"Của anh đây."

Cô xoay lưng về phòng tắm, chìa tay đưa qua.

Thế nhưng đối phương đón lấy mà lại bảo: "Cửa khóa đâu, cậu mang vào đây

"Sao cứ nhất thiết bắt tôi vào trong đó?"

"Cậu là đàn ông trai sao mà cứ lóng ngóng nhỉ?"

Tạ Tranh khó hiểu.

"Tay tôi đang dính bọt dầu gội, không tiện, mắt không mở ra được."

"Vậy em để nó cửa nhé, anh gội đầu xong tự ra mà lấy."

Tạ Tranh: "..."

Thật là, vào đây chút thì bộ anh ăn thịt chắc?

Hình như Khương Sanh là người đồng tính cơ mà, sao cậu ta cứ phải tránh một gã trai thẳng như anh

Làm như anh mới người đồng tính, còn Khương Sanh trai thẳng không bằng.

Tạ Tranh trực tiếp ra khỏi phòng tắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-ke-bi-ghet-bo-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot&chuong=12]

Lúc này Khương Sanh cầm một chiếc ghế nhỏ định trước cửa, kết quả là thấy Tranh trần như nhộng đứng ở phòng tắm, cứ thế hiên tiến lại gần cô chìa tay ra:

"Quần lót, đưa đây."

"Á!"

Khương Sanh buông tay, quần lót lẫn ghế đều rơi xuống đất, cô dùng hai tay mắt, người run cầm cập.

"Sao anh không mặc mà đã chạy ra ngoài rồi?"

"Không thấy trên đầu đang đầy bọt à?"

"Dù vậy anh cũng thể cứ thế này mà bước chứ."

Gương mặt Khương Sanh lựng, cô không dám nhìn anh, nói càng lúc càng nhỏ dần.

"Chẳng phải em định cho anh rồi sao."

"Em định đặt lên để ở ngoài cho anh tự sao anh lại tự tiện ra thế này? Lại còn chẳng đánh một câu."

Sau khi nhặt được lót, Tạ Tranh bước lướt qua cô.

Nhìn cô đang nhắm mắt, anh cảm thấy có chút cười:

"Tôi thật không hiểu một thằng đàn ông như cậu lại cứ e lệ thế nhỉ?"

"Bình thường cậu không bồn tiểu đứng à, chưa thấy quý' của đàn ông bao giờ

"Anh nói năng có bớt thô tục đi được không?"

"Xem cái vẻ thuần của cậu kìa."

Tạ Tranh càng thêm mò.

"Phim nóng cũng chưa bao giờ à?"

Mặt Khương Sanh đỏ trong nháy mắt, nóng như muốn hỏa:

"Anh... Anh có tắm nữa không thì bảo?"

Nhìn dáng vẻ thẹn này của Khương Sanh, Tạ Tranh dưng có phản ứng.

Anh cảm thấy mình không bình thường rồi, người trước là đàn ông cơ mà!

Lại còn là người tính nữa!

Anh đúng là điên mới nảy sinh "ham muốn bắt mãnh liệt với cô như thế.

[Độ hảo cảm của Tranh +1, hiện tại là -91.]

Tạ Tranh sải bước vào phòng tắm, đứng dưới vòi sen để làn nước dội thẳng đỉnh đầu xuống, cố gắng khiến thân tỉnh táo lại để tắt ngọn lửa đang cháy trong lòng.

Đợi đến khi anh xong bước ra, Khương Sanh mới phòng tắm, ngồi xuống bồn cầu giải quyết nỗi buồn.

Đúng lúc này, bên vang lên tiếng vặn tay nắm Khương Sanh biết đối phương không được nên cũng chẳng để tâm, ngờ giây tiếp theo:

Tạ Tranh dùng chìa mở cửa phòng tắm, thản nhiên về phía cô.

Khương Sanh sợ đến người, cả người chết trân tại cô ra sức che chắn phần của mình:

"Anh... Sao anh có tự tiện xông vào như vậy?"

"Lấy điện thoại."

"Lấy điện thoại thì không thể đợi em xong việc sao?"

"Tôi không chê cậu thôi, cậu lại còn dám quát à."

Tạ Tranh đứng bên cầu, cầm lấy chiếc điện thoại kệ.

Lúc rời đi, anh ngoái lại nhìn cô: "Không đi à?"

"Anh có ham muốn hữu với cả chuyện vệ sinh người khác sao?"

Tạ Tranh: "..."

Ánh mắt Tạ Tranh dọc theo khuôn mặt cô xuống dưới:

"Che chắn kỹ thế gì? Tôi thực sự hơi tò đám đồng tính các cậu thì mô' thế nào."

"Anh thật kỳ quặc! có nhìn!"

"Sao người cậu lại thế nhỉ?"

Tạ Tranh cảm thấy cổ bỏng họng.

"Đùi vừa trắng vừa lại chẳng có chút lông chân

"Mấy đứa làm 'thụ' cậu ai cũng trắng trẻo sạch thế này à?"

[Độ hảo cảm của Tranh +1, hiện tại là -90.]

"Tạ Tranh!"

Cô không gọi anh anh Tranh nữa mà gọi thẳng cuống đến mức nước mắt sắp ra.

"Anh lấy điện thoại thì mau ra ngoài đi."

"Nhìn một cái cũng mất miếng thịt nào đâu."

Tạ Tranh dù miệng thế nhưng vẫn bước ra khỏi tắm.

Khương Sanh lúc này toàn không còn tâm trí đâu đi vệ sinh nữa, cô vội lau sạch, kéo quần lên rồi khỏi phòng tắm, giữ một cách nhất định với Tranh.

Tạ Tranh bị phản này của cô làm cho bật

"Tôi có ăn thịt đâu mà phải trốn xa thế? biết rốt cuộc ai mới là đồng tính nữa."

"Tại sao anh lại tiện xông vào phòng tắm?"

"Cậu không thấy tôi lấy điện thoại à?"

"Anh làm thế là rồi!"

Khương Sanh tức giận án.

"Anh không thể vào vệ sinh tùy tiện khi chưa người ta cho phép!"

"Cậu có phải đàn con gái đâu mà tôi vào chút thì đã làm sao?"

Tạ Tranh khó hiểu.

"Cậu có cần phải ứng thái quá thế không?"

"Em..."

Khương Sanh có khổ không nói được, dứt khoát không lý đến anh nữa.

Cô ngồi trên giường mình trừng mắt nhìn anh, nhìn nhìn mãi...

Nghĩ đến việc thân bị bại lộ có thể sẽ họ đánh cho tan xương nát cô thấy tủi thân đến mức mũi cay cay, nước mắt chã rơi xuống.

Hành động này khiến Tranh hoảng hốt.

Phụ nữ khóc thì thấy nhiều rồi, chứ đàn ông thì đúng là nghìn năm có

Anh chẳng qua chỉ phòng tắm lúc cô đang đi sinh thôi mà, nhìn cô ủy thế kia, ai không biết lại anh vừa làm nhục bằng.

"Nói chuyện thì cứ thôi."

Tạ Tranh đầy vẻ lực.

"Đang yên đang lành lại khóc?"

Khương Sanh lại lặp "Sao anh có thể vào phòng khi chưa được đồng ý?"

Tạ Tranh: "..."

Lại là câu hỏi lại xoay vòng vào ngõ cụt.

Cuối cùng, Tạ Tranh phải đầu hàng:

"Được rồi, được rồi, này chỉ cần cậu ở trong vệ sinh, khi chưa được cậu ý, tôi tuyệt đối không bước như vậy được chưa?"

Lúc này Khương Sanh bước đến trước mặt anh, giơ tay út ra:

"Ngoắc tay làm chứng."

"Lớn tướng thế này còn ngoắc tay?"

Ngón út của Khương trực tiếp móc lấy ngón út Tạ Tranh.

Trong lúc giằng co, lẩm bẩm:

"Ngoắc tay đóng dấu, này ai tự tiện vào nhà sinh khi chưa được phép thì đó là heo."

Ngón cái của cô ấn lên ngón cái của anh đóng dấu.

Ngoắc lấy bàn tay nhắn trắng trẻo mềm mại của Tạ Tranh cảm thấy như có luồng điện xẹt qua cơ thể, bàn tay anh bỗng đỏ lên một cách kỳ

Anh thậm chí còn nghĩ...

Bàn tay như thế liệu mình có thể nắm lấy chặt không?

[Độ hảo cảm của Tranh +5, hiện tại là -85.]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận