Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 28 / 337  ·  8.3%
(NP) Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót
Chương 28: Tạ Tranh muốn giúp cô tắm rửa
10/04/2026 08:25· 1,701 từ

"Cậu đã đi đâu hả?"

"Em đi siêu thị ạ."

"Đi siêu thị từ hôm qua, bây giờ là lúc rồi?"

Khương Sanh cúi gầm mặt xuống: xin lỗi."

"Xin lỗi cái gì?"

Tạ Tranh đầy vẻ bất lực.

"Cậu có lỗi gì đâu."

Khương Sanh nhất thời không biết đáp lại Tạ Tranh nào, cô cũng không muốn chuyện thành ra thế này.

Nhìn dáng vẻ nhỏ bé, đáng và bất lực của Sanh, Tạ Tranh dù có đến mấy sau một ngày tìm cô cũng buộc phải cơn giận xuống.

Anh đã đi tìm cô từ qua đến tận bây thức trắng một đêm không

Cứ ngỡ cô đã gặp phải trắc gì rồi.

Anh bốc một nắm kẹo từ túi lớn mà Khương đang ôm:

"Thôi bỏ đi, còn sống rồi."

Lúc này Khương Sanh mới ngẩng lên, không còn sợ như trước nữa:

"Anh nếm thử đi, ngọt lắm ạ."

Tạ Tranh bóc vỏ kẹo, tùy nếm thử một viên ngậm trong miệng.

Khương Sanh nhìn anh đầy mong "Ngọt không anh?"

"Ừ."

Nghe được câu trả lời mong Khương Sanh vui mừng xiết:

"Em biết mà, chẳng ai lại thích kẹo cả."

Khương Sanh cũng bóc một viên bỏ vào miệng.

Sau khi sắp xếp xong những đồ đã mua, cô bỏ sách vở cần dùng tiết học vào túi, định chuẩn bị rời đi.

Tạ Tranh phát hiện sau lưng có vết đỏ, liền lên giữ cô lại.

Khương Sanh bị nắm trúng vai, trớ trêu thay lại ngay chỗ bị trúng đạn.

Cơn đau khiến cô thốt lên: đau quá."

Tạ Tranh lập tức tiến tới, tiếp vạch áo cô và nhìn thấy lớp băng sau lưng đã thấm đẫm

Khương Sanh hốt hoảng, hai tay trước ngực để tự vệ mình, cô nhìn Tạ rồi từng bước lùi lại:

"Anh Tranh, anh định làm

"Sau lưng cậu bị làm sao này?"

"Thì..."

Giọng Khương Sanh nhỏ dần, chột dạ.

"Em bị ngã ạ."

"Ngã đến mức chảy máu luôn

"Thực ra không sao đâu ạ."

Khương Sanh kéo lại quần áo, thêm một chiếc áo che chắn.

"Em phải đến nhà ăn làm rồi, có gì về nói sau nhé anh."

Cô lấy cớ rời đi, Tạ bước hai bước đã đứng lối đi của cô, giận đến mức sắp ngất được:

"Thương thế này mà còn đi Lỡ vết thương bục thì sao? Cậu không biết à?"

"Em bôi thuốc rồi, thực ra

Không đợi Khương Sanh nói hết Tạ Tranh đã ngắt

"Lưng đầy máu, mới chạm nhẹ đau thế kia mà còn bướng à?"

Bị mắng, Khương Sanh vừa cấp vừa bất lực, bị đến mức đỏ cả mắt:

"Đi muộn là bị trừ lương ạ..."

"Nghỉ việc đi."

Thái độ Tạ Tranh vô cùng quyết.

"Cậu thiếu tiền, tôi thì thiếu chạy việc, cậu làm lý cho tôi, lương tôi gấp đôi ở nhà ăn."

"Nhưng mà..."

"Còn nhưng nhị cái gì nữa?"

Tạ Tranh giận không hề nhẹ.

"Làm việc cho tôi làm cậu ức lắm hay cậu sợ vết thương không bục Muốn phế luôn cái vai này hay sao mà cứ đem thân thể mình ra trò đùa vậy?"

"Em không có ý đó."

Khương Sanh nỗ lực giải thích:

"Em chỉ cảm thấy nếu anh dĩ không cần trợ thì cũng không cần vì mà phải..."

"Cậu tưởng mình quan trọng lắm

Tạ Tranh bực dọc.

"Tôi là vì bản thân tôi không phải vì cậu."

"Vậy em..."

Tạ Tranh mất kiên nhẫn, trực bế bổng Khương Sanh đưa cô về phòng rồi ngồi xuống giường.

Anh cất tiếng hỏi: "Bao lâu thay thuốc một lần?"

"Chắc là... Buổi trưa ạ."

"Ngồi yên đây, không được đi hết."

"Phía nhà ăn..."

"Tôi không cho cậu đi thì sẽ không dùng cậu Còn vấn đề gì không?"

Khương Sanh: "..."

Thấy tâm trạng người đàn ông mặt không được tốt, giận có vẻ hơi lớn Khương Sanh quyết định im là vàng.

Cô cũng chỉ muốn nói nhà ăn cô cần báo một tiếng rồi mới việc được.

Dù sao cũng không thể ra mà không một lời biệt.

Khương Sanh lấy điện thoại ra, tiếp liên lạc với phụ trách nhà ăn để về chuyện này.

Khương Sanh v: [Cô ơi, lưng bị thương nên sau chắc cháu không qua được ạ, cháu xin lỗi cô.]

Khương Sanh v: [Tiền bồi thường đồng cháu có thể cô vào tháng sau được ạ? Cháu vừa tìm được việc khác, cháu sẽ trả cho cô một chút tiền thường ạ.]

Thế nhưng, đối phương lại gửi cô một cái phong lì xì kèm theo lời

Cô quản lý v: [Mấy ngày cháu vất vả rồi, nhận lấy đi.]

Khương Sanh v: [Cháu không vất đâu ạ, đó là cháu nên làm. Chỉ là giờ cháu nghỉ việc, các tìm người mới cũng mất gian, khối lượng công việc tăng lên, tất cả là do của cháu.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-ke-bi-ghet-bo-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot&chuong=28]

Cô quản lý v: [Chút việc có đáng gì đâu, nhận thì cứ nhận đi. bồi thường cũng không cần lúc đầu cô quy định là để mấy đứa sinh đừng tới quậy phá thôi, chứ lại đi thu tiền các cháu bao giờ?]

Cô quản lý v: [Cháu cứ đi, không là cô kết bạn đấy.]

Cuối cùng, Khương Sanh vẫn nhận xì và phản hồi đối phương.

Khương Sanh v: [Cháu cảm ơn ạ.]

Trả lời xong tin nhắn của quản lý, Khương Sanh điện thoại xuống, lấy ra tranh xếp hình mình đã

Cô dựng chiếc bàn nhỏ trên rồi bắt đầu ngồi

Tạ Tranh thấy cô cầm từng ghép đặt vào khung nhất thời tò mò liền lại gần:

"Cậu đang làm gì đấy?"

"Xếp hình ạ."

Khương Sanh chủ động mời mọc.

"Anh muốn chơi cùng không?"

"Con nít mới thích mấy trò

Khương Sanh mỉm cười dịu dàng: vị lắm ạ, em người trên mạng vẽ một tranh theo ảnh của tụi sau đó gửi cho cửa làm thành bộ xếp hình

Tạ Tranh bỗng thấy hứng thú: mình?"

[Độ hảo cảm của Tạ Tranh hiện tại là -70.]

"Vâng ạ."

Khương Sanh giải thích:

"Chẳng phải chúng ta là bạn phòng sao? Em muốn xong bức này rồi tìm chỗ thật đẹp để treo

Tạ Tranh ngồi đối diện Khương nhìn những mảnh ghép xíu, anh cầm một mảnh ngắm nghía:

"Miếng nhỏ thế này cơ à."

Khương Sanh vừa xếp vừa đáp: cũng thấy nó nhỏ không ạ? Miếng nhỏ như mà phải xếp đầy cả khung lớn thế kia."

"Chắc là còn lâu mới xong

Tạ Tranh nhìn bốn góc Sanh đã xếp xong, cũng chỉ có đúng bốn đó thôi, anh lắc đầu:

"Có khó đến thế không?"

"Chẳng lẽ không khó sao ạ?"

Tạ Tranh trải hết đống mảnh ra, chỉ nhìn lướt mẫu tranh, sau đó đôi thoăn thoắt ghép từng mảnh vào đúng vị trí, tốc nhanh đến mức một giây được bốn năm miếng.

Anh ra tay nhanh như chớp, Sanh chỉ biết trố nhìn, thậm chí còn chưa phản ứng gì.

Dù cô rất muốn hợp tác Tạ Tranh, nhưng cách xếp hình giống như ở đẳng cấp hoàn toàn khác

Chưa đầy một tiếng đồng hồ, nghìn mảnh ghép đã anh ráp lại hoàn chỉnh.

Khương Sanh từ đầu đến cuối biết ngồi xem, vì cô vừa cầm mảnh ghép để đối chiếu thì chưa ghép được miếng nào, Tạ đã lấy đi những mảnh tay cô và trên bàn để vào xong xuôi.

Cô chỉ xếp được đúng bốn vì chỉ có bốn đó là có cạnh cong định ở các góc.

Nói cách khác, cô chỉ ghép bốn mảnh, còn Tạ đã xử lý nốt 9996 còn lại.

"Anh..."

Khương Sanh chân thành cảm thán.

"Anh giỏi quá đi mất."

"Chỉ cần ghi nhớ họa tiết các mảnh ghép là thôi mà? Chỉ có điều tay lắp đi lắp lại đúng là hơi nhạt nhẽo."

"Nhiều như vậy... Sao anh nhớ được ạ?"

"Nhìn qua là nhớ thôi."

Khương Sanh trợn tròn mắt nhìn kỹ, nhưng cô cũng nhớ nổi, mấy mảnh ghép cái nào trông cũng na nhau mà.

Phải công nhận một điều, ngỡ chỉ có Thời hay Phó Hàn Thanh mới tài năng này chứ.

Dù sao Phó Hàn Thanh cũng học thần, còn Thời là một thiên tài.

Vậy mà Tạ Tranh này, một lãng tử chính hóa ra trí nhớ cũng đến vậy sao?

"Thẩn thờ cái gì đấy?"

Tạ Tranh lồng bức tranh vào rồi tìm một vị đắc địa treo lên.

"Cậu đang bị thương, chắc tắm rửa lắm nhỉ?"

"Tắm ạ?"

Khương Sanh ngơ ngác.

"Tắm cái gì cơ?"

"Tắm rửa cơ thể ấy."

"Hình như cũng có một chút khăn ạ."

"Để tôi tắm giúp cậu."

Khương Sanh: "!"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận