Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 30 / 337  ·  8.9%
(NP) Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót
Chương 30: Tạ Tranh có ý đồ bất chính với cô
10/04/2026 08:25· 1,958 từ

Khương Sanh bị hỏi đến ngẩn chỉ biết ngây ngô lại một câu:

"Tính là... Bạn bè chăng?"

Lúc này trong lòng Tạ Tranh nghẹn ứ, một bụng giận mà chẳng biết trút đâu.

Đúng vậy, họ là bạn bè, đối xử tốt với cô tử tế với người thì anh có quyền gì giận chứ?

Họ chỉ là bạn bè, chứ phải người yêu đâu, lấy tư cách gì mà cầu cô chỉ được tốt mỗi mình anh?

Khương Sanh đâu phải của riêng

"Thôi bỏ đi."

Tạ Tranh tiếp tục bôi thuốc Khương Sanh.

"Tôi đúng là đang đàn gảy trâu mà."

Bôi thuốc xong xuôi, anh đặt băng gạc trước mặt Sanh: "Xong rồi đấy."

Người đàn ông xoay người đi phòng tắm.

Khương Sanh khó nhọc tự băng vết thương cho mình, từ sau lưng ra trước thắt lại thành một chiếc bướm nhỏ xinh.

Đợi đến khi Tạ Tranh tắm lạnh xong bước ra phòng tắm thì Khương Sanh ngủ thiếp đi rồi.

Ánh đèn nhỏ nơi đầu giường rọi khiến khuôn mặt nhắn của cô trông thật áp và hiền hòa.

Tạ Tranh phát hiện cô rất tiến lại gần hơn thấy lông mi cô rất trên gương mặt nhỏ nhắn những đường nét thanh tú, nhưng hút nhất chính là đôi hơi phúng phính như bánh bao nhỏ.

Sao lại có người đàn ông trông đáng yêu và khiết đến thế này?

Tạ Tranh không kìm lòng được chọc nhẹ vào má rồi lại không tự chủ mà nhìn chằm chằm vào môi nhỏ nhắn như cánh hoa anh ghé sát lại, và thực sự đã hôn đó.

Chỉ là chạm môi thôi mà Tranh cảm thấy cả mình như muốn bùng cháy, thể như có luồng điện qua.

Thật đáng chết, nhịp tim anh chốc đập nhanh hơn

Tạ Tranh kìm nén sự điên của mình, nhanh chóng khỏi đôi môi cô.

Khương Sanh dù sao cũng là ông, sao anh có có ý đồ bất chính một người đàn ông được

Anh là tay chơi lão luyện, phụ nữ nào mà từng thấy qua, nếu cuối lại bị một người đàn bẻ cong thì đúng là chẳng mặt mũi nào nhìn ai

Nghĩ đến đây, Tạ Tranh đứng xóa sạch khung cảnh rồi ra khỏi tâm trí, bản thân không được nghĩ lung tung.

Anh leo lên giường của mình, lưng về phía Khương và nhắm mắt lại.

Nhưng mãi anh vẫn không ngủ trong đầu cứ vô hiện lên gương mặt của Sanh, thậm chí còn thoáng hình ảnh nếu anh và xa hơn thì sẽ ra

Hai người đàn ông thì sẽ thế nào?

Anh thậm chí còn tưởng tượng khung cảnh đó.

Để ép mình tỉnh táo lại, Tranh chỉ còn cách phương pháp truyền thống là cừu để dỗ giấc ngủ.

Từ một con đến hơn chín con, càng đếm lại thấy tỉnh.

Mãi về sau khi đầu óc hơi choáng váng vì sức, anh mới chìm vào ngủ sâu.

Trong mơ.

Anh đã hôn Khương Sanh, và làm những chuyện mật nhất.

Cảnh tượng thay đổi, Lệ Tu bắt gặp và đem rêu rao khắp trường.

Tất cả mọi người đều biết thích đàn ông.

Tạ Tranh bị cơn ác mộng làm cho giật mình giấc.

Khi anh mở mắt ra thì buổi chiều, còn Sanh thì không còn ở phòng nữa.

Nửa tiếng trước.

Sau khi ăn trưa xong, Khương quay về phòng thấy Tranh vẫn còn ngủ, cô bụng ra ngoài đi dạo chút vì không muốn làm phiền nghỉ ngơi.

Nhưng vừa mới ra khỏi cửa, Tu Nhiên đã gửi nhắn cho cô.

Lệ Tu Nhiên v: [Ăn cơm

Khương Sanh v: [Rồi ạ.]

Khương Sanh v: [Có chuyện gì anh?]

Lệ Tu Nhiên v: [Chẳng phải muốn tìm tôi chơi

Lệ Tu Nhiên v: [Lên đây.]

Khương Sanh nghĩ bụng đằng nào ngoài cũng là đi vẩn vơ, chi bằng lên Lệ Tu Nhiên nghỉ ngơi lát.

Cô bước vào thang máy, nhấn bốn.

Đi đến trước phòng Lệ Tu gõ cửa.

Cửa tự động mở ra, Khương bước vào, nhìn thấy Tu Nhiên đang bấm điện

Cô ngồi xuống chiếc ghế sofa cạnh anh.

Lệ Tu Nhiên đưa tay ra, Sanh không hiểu ý đặt tay mình lên tay

Lệ Tu Nhiên: "!"

Lệ Tu Nhiên sợ hãi lập hất tay cô ra: đồ đồng tính lắm mưu kế này, rốt cuộc cậu làm cái gì hả?"

Khương Sanh: "..."

Khương Sanh uất ức giải thích: ràng là anh đưa ra trước mà."

"Tôi đưa tay ra là bảo đưa điện thoại cho chứ không bảo cậu đặt lên!"

"Điện thoại ạ?"

Khương Sanh tuy khó hiểu nhưng ngoan ngoãn đưa điện của mình cho Lệ Tu

Lệ Tu Nhiên trực tiếp mở điện thoại của Khương anh có chút bất ngờ cô thậm chí còn không mật mã, dường như chẳng hề tâm việc anh xem điện của mình.

Không có chút riêng tư nào

Nhưng Lệ Tu Nhiên cũng không lung tung, anh vào hàng ứng dụng và tải một trò chơi.

"Vương Giả Vinh Diệu, đã chơi giờ chưa?"

"Đó là cái gì ạ?"

"Chẳng phải mày nói muốn tìm chơi sao? Còn có là cái gì nữa?"

"Trò chơi ạ?"

Lệ Tu Nhiên nhìn Khương Sanh ánh mắt khinh bỉ:

"Đến cái này mà cũng không còn đòi chơi với

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-ke-bi-ghet-bo-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot&chuong=30]

"Nhưng đâu phải con trai nào thích chơi game đâu

"Đến cái này cũng không biết, phải đàn ông không đấy?"

Khương Sanh hơi chột dạ, không trả lời, bởi vì vốn không thích nói dối, cũng chẳng biết nói dối.

Sau khi dùng điện thoại của tải xong trò chơi, Tu Nhiên mới trả máy cho cô:

"Làm hết phần hướng dẫn cho mới đi, hiểu rồi chúng ta làm một ván."

Khương Sanh ngoan ngoãn làm theo dẫn của trò chơi, hiểu được sơ sơ.

Lệ Tu Nhiên gửi lời mời, người cùng lập đội đấu.

Khương Sanh chọn một cô cáo xinh đẹp, nhưng Lệ Nhiên lại nhắc nhở:

"Người mới thì nên chơi từ trí hỗ trợ đi."

"Cái nào là hỗ trợ ạ?"

Lệ Tu Nhiên nhấn vào Thái Cơ.

Nhìn mô hình 3D của Thái Cơ, Khương Sanh nở cười rạng rỡ:

"Bé này dễ thương quá, giọng cũng hay nữa."

"Cậu chẳng phải thích đàn ông Nhìn tướng nữ mà mẩn cái gì?"

"Thích đàn ông thì vẫn có thưởng thức cái đẹp phụ nữ mà anh."

"Song tính luyến ái à?"

Thấy đối phương không trả lời, Tu Nhiên lại nghiêm cảnh cáo:

"Tôi cảnh cáo cậu đấy, dám ý đồ với Cẩn là tôi lấy mạng cậu

"Tôi không bao giờ nương tay tình địch đâu."

Khương Sanh im lặng, mấy lời Lệ Tu Nhiên đã đi nói lại rất nhiều rồi, cô sắp thuộc lòng rồi.

Vào trận đấu, Khương Sanh nhìn nhìn tây, ngắm nghía cảnh xung quanh, lại còn vuốt ve mấy con quái vừa bấm nút đánh thường vừa

"Mấy con vật nhỏ này là vậy ạ? Nó đi theo em mãi, nhưng một đoạn lại thôi."

"Đó là quái rừng, khu vực đầu trận là dành người đi rừng, cậu bớt lung tung đi, lên đường

"Đường trên là đường nào ạ?"

"Góc trên bên trái bản đồ ấy, đi theo tôi, có chạy bậy."

Khương Sanh đi về hướng trên trái, kết quả là thẳng vào trụ của đối thế là "vẹo" luôn.

"Sao màn hình của em đen rồi?" Khương Sanh hỏi.

Lệ Tu Nhiên: "..."

Lệ Tu Nhiên không đáp. Sau Khương Sanh đếm ngược giây để hồi sinh, Lệ Nhiên đã bấm biến về

Anh đi đến trước mặt Khương "Bây giờ, đi theo không được đi đâu hết."

Khương Sanh ngoan ngoãn đi theo vật Marco Polo ra trên.

Lệ Tu Nhiên lại dạy cô năng của một số bấm, cũng như cách chơi bản.

Khương Sanh miễn cưỡng hiểu được chút, hoàn toàn làm lời anh.

Nhưng đến đoạn sau, lúc Marco đang đánh giao tranh Khương Sanh vốn có thể thoát, nhưng cô lúc đó cạn máu, hết năng lượng, lại ra chắn ngay trước mặt Polo, và rồi biến trong nháy mắt.

Lệ Tu Nhiên giận đến mức lời: "Cậu điên à? thì cạn, năng lượng thì cậu lao lên làm cái

"Để bảo vệ anh mà."

Khương Sanh tủi thân nói: "Em sai rồi ạ?"

Lệ Tu Nhiên ngẩn người tại quên mất mình định gì tiếp theo.

Cuối cùng, anh vốn đã có dùng kỹ năng hai chạy thoát, vậy mà lại đần ra đó không nhúc để bị đánh chết.

Lúc này, anh lại nhớ về tượng Khương Sanh đỡ thay cho mình.

Cũng giống như lúc này vậy.

Rõ ràng là một kẻ yếu chẳng có chút sức trả nào, còn anh thì máu, chiến đấu giỏi như cần cô bảo vệ từ bao chứ?

Vậy mà cô cứ thế lao vừa kỳ lạ, vừa nghếch.

[Độ hảo cảm của Lệ Tu +5, hiện tại là

"Cạn máu thì đừng có lo tôi."

Giọng điệu của Lệ Tu Nhiên trở nên dịu dàng hẳn lúc nãy.

"Nếu không chỉ làm gánh nặng cả đội thôi."

"Em xin lỗi, hình như em sự rất vô dụng."

Khương Sanh có chút tự trách.

"Cứ ngỡ là có thể giúp anh, nói là muốn cùng anh, kết quả lại hại thế này."

"Cậu rất muốn giúp tôi sao?"

"Vâng."

Khương Sanh chân thành nói: "Em giúp được anh, cũng anh thích em."

Lệ Tu Nhiên: "!"

[Độ hảo cảm của Lệ Tu -1, hiện tại là

Cô thế mà lại thích anh

Cái đồ đồng tính lắm chiêu hóa ra mục tiêu cô từ đầu tới cuối là anh.

Vậy nên cô tiếp cận Tống Hòa cũng là để cơ hội liên lạc với sao?

"Tôi cảnh cáo cậu đấy!"

Lệ Tu Nhiên lộ rõ vẻ loạn.

"Tôi không thích đàn ông, tốt cậu nên dẹp ngay tâm tư không đứng đắn đi!"

Khương Sanh: "?"

Khương Sanh: "!"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận