Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 25 / 337  ·  7.4%
(NP) Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót
Chương 25: Tình cảm của Tống Cẩn Hòa
10/04/2026 08:25· 1,763 từ

Nụ hôn bất ngờ khiến Tri Thanh ngượng ngùng chạy đi mất.

Khương Sanh sờ lên mặt cũng chẳng hiểu vì sao các cô gái xinh đẹp như đều thích hôn cô.

Thực ra con gái thân với nhau, hôn lên má cái cũng chẳng sao.

Nhưng lần nào cũng là môi, Khương Sanh luôn thấy gì đó sai sai.

Điều kỳ lạ hơn chính

Khương Sanh nhìn sang Tống Hòa, lòng đầy thắc mắc, hiểu sao đang yên đang Chúc Tri Thanh hôn cô cái mà chị nữ lại trừ độ hảo

Khương Sanh ướm hỏi: "Chị Hòa, chị không vui sao

"Chị có không vui đâu."

"Vậy chị..."

Tống Cẩn Hòa cười gượng

"Lúc nãy nghe nói em bị Tần Thục Uyển hôn giờ lại..."

"Xem ra ở cái trường em rất được chào đón

Khương Sanh ngượng nghịu, ánh hơi né tránh: "Thực ra bình thường thôi ạ."

[Độ hảo cảm của Tống Hòa -1, hiện tại là

Khương Sanh: "!"

Mình nói sai chỗ nào Sao lại giảm hảo cảm rồi?

"Được săn đón thế này tha hồ mà chọn lựa."

Tống Cẩn Hòa nói giọng mai: "Xem ra em cũng cần đến chị."

Tống Cẩn Hòa dứt lời bỏ đi thẳng.

Khương Sanh đứng sững tại nhất thời không biết nên gì tiếp theo.

"Thế này là ý gì Cô không hiểu nổi.

Nhìn bóng dáng Tống Cẩn dần xa khuất đến khi còn thấy nữa, Khương Sanh chút nản lòng quay về ký túc xá.

Đang đi thì cô bỗng được một tin nhắn.

Mở ra xem, đó là nhắn của Tạ Tranh gửi nội dung ghi: "Sân bóng nhà thi đấu, đến xem đi."

Khương Sanh không hề do vẫn quyết định đến nhà đấu một chuyến.

Kết quả là sân bóng đã chật kín người, Khương tìm mãi không thấy chỗ

Đúng lúc này, một nhân công tác đi đến bên cô, anh ta đối chiếu chụp trên điện thoại rồi sát kỹ gương mặt Sanh, vẻ không chắc hỏi:

"Cậu là Khương Sanh?"

Khương Sanh gật đầu.

"Cậu đi theo tôi."

Người nhân viên đi trước, hiệu cho cô theo sau.

Khương Sanh vừa đi theo hỏi: "Chúng ta đi đâu ạ? Anh không phải người chứ?"

"Tạ Tranh bảo tôi đưa vào khu vực bên trong."

Lúc này Khương Sanh mới tâm đi theo anh ta, khỏi khán đài để xuống dưới sân, nơi rất gần cầu thủ.

Đội cổ vũ cũng đang reo cổ vũ nhiệt tình.

Người nhân viên đưa cô bên cạnh băng ghế dài: có thể ngồi đây xem, họ nghỉ giữa hiệp sẽ đây."

"Vâng ạ."

Khương Sanh ngoan ngoãn gật

"Em cảm ơn."

Thực ra cô không hiểu về bóng rổ, bình thường chẳng bao giờ xem.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-ke-bi-ghet-bo-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot&chuong=25]

Lúc này chỉ thấy quả được chuyền tay qua lại những người khác nhau, có vừa đập bóng vừa ném rổ.

Mỗi khi bóng vào rổ, ít người lại reo hò ĩ.

Khương Sanh có thể đoán được đôi chút qua tiếng reo, cũng hiểu sơ sơ vài quy tắc trò chơi.

Ánh mắt Khương Sanh luôn theo người bạn cùng phòng Tranh, bấy giờ mới phát cả nhóm F4 đều có nhưng hình như họ ở cùng một đội.

Đây chắc là một trận hữu nội bộ trong trường.

Khương Sanh nhận ra Tạ dường như đang nhắm vào Tu Nhiên, bộ dạng rất hăng, mấy lần va chạm Lệ Tu Nhiên khiến hai trông như thể tiếp theo sẽ lao vào nhau ngay được.

Hơn nữa khi chuyền bóng, Tranh còn cố tình ném vào mặt Lệ Tu Nhiên.

Lệ Tu Nhiên trông cũng bốc hỏa ngùn ngụt:

"Tạ Tranh! Cậu chưa xong không hả!"

Tạ Tranh không đáp, Lệ Nhiên cũng chẳng vừa mà trả lại quả bóng về anh, mùi thuốc súng nồng

Khương Sanh nhìn mà thấy mình sợ hãi.

Rất nhanh sau đó đã giờ nghỉ giữa hiệp, đội vũ bắt đầu đưa nước lau mồ hôi cho các thủ.

Khương Sanh chớp thời cơ, trái cầm khăn lông, tay cầm chai nước khoáng, chạy phía Tạ Tranh.

Cô đưa khăn cho Tạ rồi lại...

Khương Sanh thấy Lệ Tu có vẻ rất khó gần, Phó Hàn Thanh thì lạnh đến mức khiến người ta dám lại gần.

Thế là cô đành đưa nước khoáng trong tay cho Yểm, người mà hiện tại hảo cảm chắc là đứng hai.

Thời Yểm thản nhiên nhận chai nước rồi mở ra

Tạ Tranh: "?"

[Độ hảo cảm của Tạ -1, hiện tại là -71.]

Lệ Tu Nhiên: "..."

[Độ hảo cảm của Lệ Nhiên -5, hiện tại là

Sắc mặt Tạ Tranh tối lại, vẻ mặt đầy khó anh trả lại chiếc khăn Khương Sanh:

"Sao cậu không đưa luôn cho Thời Yểm đi?"

"Khăn đưa cho anh, nước cho Thời Yểm, chẳng phải chia rất đồng đều và bằng sao?"

"Công bằng?"

Tạ Tranh bị chọc cho cười.

"Cậu đúng là thú vị đấy."

[Độ hảo cảm của Tạ -1, hiện tại là -72.]

Khương Sanh: "?" Lại làm nữa đây?

Chẳng phải Tạ Tranh và Yểm là anh em tốt

Cô đối xử tốt với Yểm thì tại sao anh trừ hảo cảm chứ?

Còn nữa...

Cái độ hảo cảm của Tu Nhiên này cứ giảm chưa bao giờ thấy tăng, ta dường như thực sự ghét cô.

Chạm phải ánh mắt của Sanh, Lệ Tu Nhiên đầy khinh bỉ:

"Nhìn cái gì mà nhìn? là tôi móc mắt cậu không?"

"Tôi ghét nhất hạng người hót như cậu, thấy sang quàng làm họ, chuyên chọn tôi để lấy lòng, cậu tôi không nhìn thấu cái mưu hèn kế đó của cậu chắc?"

"Tạ Tranh và Thời Yểm thể mắc bẫy, chứ tôi không!"

Tạ Tranh nghe không lọt nữa, anh giật phắt chai Thời Yểm đang uống dở, tiếp hắt thẳng vào người Tu Nhiên.

Lệ Tu Nhiên ngẩn người: Tranh! Cậu điên mẹ nó

"Trượt tay."

Lệ Tu Nhiên giật lấy khăn trong tay Khương Sanh, khăn mà Tạ Tranh vừa mồ hôi xong, bị Lệ Nhiên quăng thẳng vào Tạ Tranh.

Lệ Tu Nhiên giận dữ trả: "Tôi cũng trượt tay

Giờ nghỉ giữa hiệp kết quay lại sân đấu.

Phó Hàn Thanh liếc nhìn Sanh một cái: "Chia rẽ cảm giữa bọn tôi, vui sao?"

"Anh... Đang nói tôi sao?"

"Thật biết diễn."

Phó Hàn Thanh lần đầu hạ thấp một người một trực diện như vậy.

"Tôi ghét nhất hạng đàn giả tạo như cậu."

[Độ hảo cảm của Phó Thanh -10, hiện tại là

Phó Hàn Thanh cũng quay sân thi đấu, Khương Sanh thấy nản lòng, cả ngày nay hảo cảm chẳng tăng nhiêu mà bị trừ rõ lắm.

Cả hảo cảm của nam lẫn nữ chính đều bị sạch.

Cô vốn tưởng đưa nước khăn cho họ sẽ tăng chút điểm cộng chứ.

Nhưng giờ cô thực sự hiểu nổi Tạ Tranh nữa

Rõ ràng trước đây chỉ đối xử tốt với anh sẽ tăng hảo cảm mà.

Đúng là khó quá đi

Trận đấu bóng rổ tiếp Lệ Tu Nhiên và Tạ lại đối đầu gay gắt nhau.

Nhưng dường như Tạ Tranh có thêm một đối tượng để nhắm vào, hình như Thời Yểm?

Khương Sanh không hiểu trận này, lại thấy không khí họ quá căng thẳng, đặc là mỗi khi ánh mắt Tu Nhiên ném về cô đều sắc lẹm dao găm, muốn băm vằm ra thành trăm mảnh, khiến cô sợ hãi vừa thấy khó

Thay vì ở lại đây trừ hảo cảm, chi bằng đi sớm một chút cho mắt họ.

Nghĩ vậy, Khương Sanh rời nhà thi đấu rồi gửi nhắn cho Tạ Tranh:

Khương Sanh v: [Cứ tưởng xem anh thi đấu thì sẽ vui hơn một chút, hình như em đã làm bét mọi chuyện rồi.]

Khương Sanh v: [Nếu em chỗ nào làm chưa tốt, cứ nói ra, em nhất sẽ sửa, em không muốn ghét em đâu.]

Khương Sanh v: [Em xem đây thôi ạ, chúc anh đấu thuận lợi, nhưng cũng để mình bị thương nhé.]

Khương Sanh vội vàng chạy nhà ăn để chuẩn bị công việc múc cơm buổi

Trong lúc đó, tiếng thông máy móc lại vang lên lần nữa.

[Độ hảo cảm của Tạ +1, hiện tại là -71.]

Dù không nhiều, nhưng đối Khương Sanh lúc này, tăng một chút ít ỏi như cũng đã rất không dễ rồi.

Đợi đến khi Khương Sanh xong việc thì trời đã hẳn.

Cô đi siêu thị một để mua ít đồ dùng hoạt.

Trên đường từ siêu thị lại trường, cô bỗng thấy một con hẻm nhỏ có đông người tụ tập.

Cô tiến lại gần thì từ một góc, Lệ Tu đang ngồi bệt dưới đất, người đầy máu.

Anh dường như đang bị nhóm người cầm dao gậy vây.

Lệ Tu Nhiên trông có bị thương rất nặng.

Ngay lúc một tên trong đó định vung gậy sắt xuống người Lệ Tu Nhiên, Sanh đã thốt lên:

"Dừng tay lại!"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận