Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 27 / 337  ·  8%

Khương Sanh ngẩn ra một dè dặt hỏi: "Anh cũng đường xa quá sao? Vậy thì..."

Khương Sanh lưỡng lự giây rồi đành chấp nhận số "Vậy để em tự xem bản đi tới đó cũng được ạ."

"Ý của tôi là..."

Lệ Tu Nhiên nhắc lại nữa.

"Chỉ là đến ga tàu ngầm thôi sao?"

Khương Sanh ngoan ngoãn gật "Nếu không thì em nên đâu nữa ạ?"

"Cậu đã cứu mạng tôi

Lệ Tu Nhiên nhấn mạnh.

"Cậu đã nghĩ kỹ chưa, sự chỉ cần tôi đưa ra ga tàu điện ngầm thôi

"Sau khi tôi đưa cậu đó, chúng ta sẽ không nợ ai nữa. Tôi vẫn sẽ cậu, vẫn muốn kết liễu cậu, vẫn cấm cậu không được gần Cẩn Hòa!"

Thấy Lệ Tu Nhiên cứ đi hỏi lại mãi một đề, Khương Sanh cảm thấy hình anh không muốn đưa mình đi định bụng tự rời khỏi.

"Cậu đi đâu đấy?"

"Đến ga tàu điện ngầm."

"Đi tàu điện ngầm đến

"Về trường."

Lần này Lệ Tu Nhiên hỏi thêm gì nữa lên dẫn đầu:

"Để tôi lái xe đưa về trường."

"Thật sao ạ?"

Khương Sanh vui mừng khôn

"Vậy thì, cảm ơn anh

"Tôi bắt đầu nghi ngờ biết đầu óc cậu đề gì không nữa."

Lệ Tu Nhiên lầm bầm bai.

"Cứu mạng tôi mà chỉ đưa ra ga tàu điện

"Chẳng biết cái đầu lợn cậu đang chứa cái

Khương Sanh: "..."

Cô dường như đã dần với việc bị Lệ Tu mắng nhiếc nên cũng chẳng buồn trả.

Bởi vì có đối đáp thì cũng chưa chắc anh đối xử tốt với cô hơn ngừng mắng mỏ.

Khương Sanh không muốn lãng thời gian vào những việc nghĩa và không có kết quả.

Cô bước lên xe của Tu Nhiên, ngồi ở hàng sau, tựa đầu vào cửa sổ.

Do vết thương ở lưng còn đau, cộng thêm việc máu quá nhiều khiến cô cảm hơi chóng mặt.

Cô tựa sát vào kính nhắm mắt nghỉ ngơi một

Lệ Tu Nhiên nhìn qua chiếu hậu thấy gương mặt ngủ rất thanh thản của Khương trong lòng bỗng nảy sinh một giác khác lạ.

Cái tên này thật kỳ liều chết cứu anh cuộc chỉ đòi đưa ra ga

Thật sự quá khó hiểu.

Chẳng lẽ đây là cách Khương Sanh dùng để thu Tạ Tranh và Thời Yểm sao?

Rốt cuộc cậu ta có đích gì?

Lệ Tu Nhiên vừa lái vừa suy nghĩ về động của cô, thỉnh thoảng lại nhớ cảnh tượng cô không chút do chắn đạn cho mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-ke-bi-ghet-bo-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot&chuong=27]

[Độ hảo cảm của Lệ Nhiên +5, hiện tại

"Cậu là mèo sao?"

Lệ Tu Nhiên lẩm bẩm mình.

"Có tới chín cái mạng

Rất nhanh sau đó, xe về tới trường.

Lệ Tu Nhiên đang định cô xuống xe thì thấy vẫn còn đang ngủ, có vẻ rất ngon.

Thấy cô ngủ say như anh bỗng không nỡ đánh cứ thế ngồi lặng lẽ trong bầu bạn cho đến khi cô lại.

Lúc Khương Sanh tỉnh dậy xung quanh đã là một đêm tĩnh mịch.

Cô định đứng lên thì đập mạnh vào trần xe cái rõ đau.

Lệ Tu Nhiên đang ngồi ghế lái lúc này mới điện thoại xuống, bật đèn trong lên:

"Tỉnh rồi à?"

"Đã về tới trường chưa

"Ừ."

Lệ Tu Nhiên mở cửa

"Cậu cũng khéo ngủ thật

Khương Sanh bước xuống xe, tay chào anh: "Vậy em trước nhé, cảm ơn anh, tạm

Lệ Tu Nhiên lặng lẽ theo sau cô.

Đi được vài bước, dường cảm nhận được tiếng bước phía sau, Khương Sanh ngoảnh lại Lệ Tu Nhiên vẫn còn đó, hơi khó hiểu:

"Anh cũng về trường ạ?"

"Chẳng phải chúng ta ở một khu ký túc sao? không có rảnh mà bám theo đâu."

"Vậy chúng ta cùng về."

Khương Sanh đứng lại chờ sóng vai cùng đi.

Lệ Tu Nhiên không phản

Vào đến bên trong trường, đi ngang qua dưới lầu túc xá, Khương Sanh nhận lấy kiện hàng chuyển phát nhanh rồi ngay tại chỗ.

Cô lấy ra từ trong hàng mấy viên kẹo, đưa trước mặt Lệ Tu Nhiên: "Anh không?"

"Lớn tướng thế này rồi ăn kẹo?"

"Ngọt lắm đấy ạ."

Lệ Tu Nhiên thuận tay một viên rồi bỏ vào

Khương Sanh nhìn anh với mắt đầy mong đợi: "Ngọt đúng không? Ngon không anh?"

Nhìn dáng vẻ tươi cười Khương Sanh, Lệ Tu Nhiên sát kỹ mới nhận ra cô lúm đồng tiền, lúc cười lên thật xinh đẹp.

[Độ hảo cảm của Lệ Nhiên +1, hiện tại

"Bình thường."

Lệ Tu Nhiên kiêu ngạo

"Đàn ông đích thực không ăn kẹo, mấy thứ này dành cho mấy đứa con gái

Lời nói của Lệ Tu khiến Khương Sanh hơi chột cô liền lảng sang chuyện khác:

"Thang máy mở rồi, chúng vào thôi."

Lệ Tu Nhiên và Khương cùng bước vào thang máy.

Khương Sanh bấm tầng ba, Tu Nhiên bấm tầng bốn.

"Hóa ra anh ở ngay tầng tụi em."

Khương Sanh chủ động bắt

"Vậy lần sau em có lên tầng tìm anh chơi

"Cái hạng lớp F như thì có gì hay

"Có nhiều thứ hay lắm

Khương Sanh bấm đốt ngón bắt đầu liệt kê.

"Em cũng biết một vài chơi mà con trai hay nữa."

Lệ Tu Nhiên không trả khiến Khương Sanh cảm thấy thất vọng.

Cho đến khi thang máy lại ở tầng ba cửa, Khương Sanh vẫy tay chào biệt anh:

"Lệ Tu Nhiên, chúc anh ngon, nghỉ ngơi sớm nhé, biệt."

[Độ hảo cảm của Lệ Nhiên +1, hiện tại

Lệ Tu Nhiên thầm nghĩ: gì mà đáng cười thế biết? Suốt ngày cười."

Trong lúc đó Khương Sanh ra khỏi thang máy về phòng.

Nhưng bên trong tối om, Sanh bật đèn lên cũng thấy bóng dáng Tạ Tranh đâu.

Nghĩ bụng chắc Tạ Tranh đi chơi bời, đến quán hay đi chơi với cô nàng đẹp nào đó thâu đêm rồi Khương Sanh cũng không nghĩ nhiều, cô cắm sạc thoại.

Vừa lúc điện thoại kết được với WiFi của trường.

Cô mở giao diện trò lên thì thấy Tạ Tranh gửi cho cô rất nhiều tin

Tạ Tranh v: [Sao giờ còn chưa về ký túc

Tạ Tranh v: [Đi chơi phải báo cho bạn cùng một tiếng cho an tâm chứ? về không đấy?]

Tạ Tranh v: [Cậu gặp gì rồi phải không?]

Tạ Tranh v: [Còn không lời tôi là tôi báo sát đấy.]

Tạ Tranh v: [Sao gọi thoại mãi mà cậu không

Tạ Tranh v: [Khương Sanh, nay không phải ngày Tư đâu, cậu đi đâu rồi?]

Tạ Tranh v: [Nhận được thì liên lạc với tôi lập tức.]

...

Khương Sanh kéo lên xem, có hơn 99 thông báo nhất thời không thể đọc hết

Cô liền gọi điện ngay Tạ Tranh, nhưng kết quả điện thoại báo hết tiền.

Hèn gì.

Hèn gì Tạ Tranh gọi cô không nhận được.

Khương Sanh đành phải nạp điện thoại trước, sau đó gọi lại cho Tạ Tranh.

Đối phương gần như bắt ngay lập tức: "Cậu đang đâu? Cứ bình tĩnh nói, không vội, tôi đến cứu cậu đây."

"Em..."

Khương Sanh cảm thấy hơi xử.

"Em đang ở ký túc rồi, không cần cứu đâu

"Cậu ở ký túc xá?"

"Vâng..."

"Tại sao đến tận bây mới gọi lại cho tôi?"

"Điện thoại em bị hết ạ."

Khương Sanh vô cùng tự

"Xin lỗi anh nhé anh đã làm anh lo lắng

Chỉ nghe thấy tiếng "tút tút", hình như đối phương cúp máy.

Khương Sanh hơi run rẩy, vì qua cuộc điện thoại rồi, giọng của Tạ Tranh nghe vẻ đang rất tức giận.

Cô ôm túi kẹo lớn, đầu đang ấp ủ xem làm thế nào để Tạ Tranh giận.

Thời gian trôi qua, nửa sau, cửa phòng ký túc bật mở.

Khương Sanh đứng dậy, chủ sáp lại gần Tạ Tranh, mở túi kẹo ra bưng đến mặt anh:

"Anh Tranh, mời anh ăn ạ. Anh bốc được bao thì là của anh bấy nhiêu, ngọt lắm, anh đừng giận em nhé."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận