Sáng / Tối
⋆⋆⋆
Lúc này, Mẫn Sơ mới nhớ ra dời tầm mắt sang Ngụy Trường Xuyên, sau khi nhìn rõ thứ anh đang cầm trên tay, cậu lập tức hoảng sợ.
Ngụy Trường Xuyên giơ một khẩu súng lục, họng súng nhắm thẳng vào sinh vật đang dang cánh cách đó không xa: “Lùi lại.”
Lời anh vừa dứt, giọng nam cáu kỉnh lại vang lên lần nữa, nói bằng tiếng Anh: “Này, anh muốn làm gì? Tôi nói cho anh biết, anh làm thế này là vi phạm công ước hỗ trợ giữa các căn cứ đấy ——”
“Đoàng!”
Lại một tiếng súng vang lên, lần này viên đạn bắn trúng vị trí chỉ cách đuôi cánh chừng một tấc.
Khuôn mặt Ngụy Trường Xuyên lạnh lùng, lặp lại mệnh lệnh: “Lùi lại.”
Người nọ dường như rốt cuộc cũng bị dọa cho sợ hãi, đôi cánh khổng lồ rũ xuống, anh ta đứng dậy từ trên mặt tuyết, giơ hai tay lui về phía sau: “Ok, anh thả lỏng một chút, đừng kích động, tôi lui là được chứ gì ——”
Phía sau Ngụy Trường Xuyên, Mẫn Sơ hít vào một hơi, kinh hãi trợn tròn mắt.
Nhờ vào chút ánh sáng yếu ớt nơi chân trời, cậu rốt cuộc đã nhìn rõ hình dáng nguyên bản của sinh vật cách đó không xa —— đó là một người đàn ông mang đôi cánh khổng lồ.
Anh ta rất cao, nhìn qua đại khái tương đương với Ngụy Trường Xuyên, cơ thể cường tráng, có mái tóc ngắn màu vàng kim, là người da trắng, trên người mặc bộ đồng phục có kiểu dáng tương tự nhưng lại có chút khác biệt tinh tế so với của Ngụy Trường Xuyên.
Nhưng dù diện mạo ra sao, sự chú ý của Mẫn Sơ gần như bị thu hút hoàn toàn bởi hai sải cánh khổng lồ phía sau lưng anh ta. Cậu nhìn trừng trừng vào đôi cánh ấy, ánh mắt thật khó nói là đang chiêm ngưỡng, mà gần như phải nỗ lực lắm mới không lộ ra vẻ hoảng sợ.
Đôi cánh đó khác xa với cánh thiên thần trong truyện cổ tích, từ đầu đến cuối hoàn toàn không có một sợi lông vũ nào, nhưng lại vô cùng to lớn, lớp da mỏng dính bị căng ra hết mức, đạt đến độ gần như trong suốt.
Theo động tác đứng dậy của người đàn ông, đôi cánh mở ra, kéo theo luồng không khí tạo thành cơn gió nhẹ, lúc này Mẫn Sơ mới nhìn ra bên dưới lớp da mỏng tang của đôi cánh khổng lồ được chống đỡ bởi mấy khúc xương trắng lớn.
Mẫn Sơ: “Oẹ.”
Ngụy Trường Xuyên một tay giơ súng lục, vẫn còn phân tâm liếc nhìn cậu một cái: “Sợ thì đừng nhìn.”
Mẫn Sơ một tay túm chặt lấy vạt áo sau lưng anh, sắc mặt hơi tái đi: “Em không phải sợ.”
Cậu chỉ là thấy hơi buồn nôn, giống như trước mắt đột nhiên xuất hiện một đôi cánh gà bị vặt sạch lông, lại còn là phiên bản siêu cấp phóng đại rộng tới mấy mét, thật sự có chút ô nhiễm tinh thần.
“Đây…… Đây là cái gì vậy?” Mẫn Sơ kinh ngạc lẩm bẩm: “Siêu nhân KFC à?”
Ngụy Trường Xuyên: ……
Dường như cạn lời với cậu, Ngụy Trường Xuyên liếc nhìn cậu một cái rồi thu hồi ánh mắt: “Anh ta là người miễn dịch.” Tiếp đó, anh xoay người lại, họng súng khẽ hất lên: “Thu cánh lại.”
Mẫn Sơ nhất thời ngẩn ngơ. Người miễn dịch? Cậu nhìn về phía người đàn ông tóc vàng có cánh ở đằng xa, nhớ lại những gì Ngụy Trường Xuyên từng nói trước đây, người miễn dịch sẽ sản sinh ra một loại đột biến gen nào đó, chẳng lẽ chính là cái này sao?
Mẫn Sơ nhìn chằm chằm vào hai sải cánh xương khổng lồ kia, ngoài sự kinh ngạc, cậu còn cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo.
Dưới sự đe dọa của Ngụy Trường Xuyên, người đàn ông tóc vàng không dám nhúc nhích. Tuy cách khá xa nhưng Mẫn Sơ có thể thấy qua sự co rút cơ bắp trên lớp da cánh rằng anh ta đang rất uất ức, nhưng vì áp lực vũ trang của Ngụy Trường Xuyên, cuối cùng anh ta vẫn phải phục tùng.
Trong không khí vang lên tiếng kẽo kẹt khiến người ta ghê răng như tiếng xương người cọ xát vào nhau, tiếp đó, đôi cánh khổng lồ kia gập lại như một chiếc ô thu vào, lớp da mỏng tang xếp chồng lên nhau, cuối cùng biến mất sau lưng người đàn ông.
Mẫn Sơ lặng lẽ bịt miệng lại.
Nếu nói vừa rồi cậu chỉ thấy hơi buồn nôn, thì bây giờ là phải gắng gượng khống chế cơ cổ họng lắm mới không nôn ra ngoài.
Phía xa, người đàn ông vặn vẹo bả vai, phát ra tiếng xương khớp lệch vị trí, sau đó lườm Ngụy Trường Xuyên: “Giờ có thể hạ súng xuống được chưa?”
Ngụy Trường Xuyên nhìn anh ta một lát rồi buông súng xuống.
Người nọ hiển nhiên tức giận không hề nhẹ: “Này anh lính, tôi thấy anh uống nhầm thuốc rồi!” Anh ta nói tiếng Anh với tốc độ rất nhanh, mơ hồ có thể nghe ra chất giọng Anh: “Anh muốn làm gì hả?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-song-lay-lat-tren-ao-greenland-en-ngay-tan-the&chuong=22]
Vì sai sót của căn cứ Viễn Đông các anh mà hại tôi phải bay suốt đêm hơn hai trăm dặm Anh tới đây, thế mà anh lại dám lấy súng chỉ vào tôi ——”
Anh ta hậm hực lẩm bẩm, nhưng khi Ngụy Trường Xuyên hạ tay cầm súng xuống, anh ta thoáng thấy sau lưng anh còn có một bóng người:
“Sau lưng anh có người à?” Anh ta lập tức ngừng chửi bới, sau đó kinh ngạc thốt lên: “Ở đây vẫn còn người sống sót sao?!”
Ngụy Trường Xuyên không nói gì, che chắn cho Mẫn Sơ lùi lại phía sau: “Anh đứng xa ra một chút.”
Câu nói này gần như đã xác nhận việc người đứng sau anh là một người bình thường may mắn còn sống sót. Ôn dịch phát triển đến giai đoạn này, con người gần như đã chết sạch, những người được cứu thoát trước đó đều bị nhốt trong căn cứ, kẻ có thể lang thang bên ngoài toàn là những người miễn dịch hình thù kỳ quái, người đàn ông tóc vàng đã lâu lắm rồi chưa gặp được người sống sót "hoang dã" nào ở bên ngoài:
“Không hổ danh là Greenland.” Người đàn ông khoa trương dang rộng hai tay, phấn khích tiến lên một bước: “Vĩ độ Bắc 70 độ, vương quốc của băng tuyết, nơi này quả nhiên là nơi thuần khiết duy nhất, ngợi ca Chúa Jesus ——”
Nhưng lời anh ta chưa dứt, Ngụy Trường Xuyên đã nổ một phát súng trúng vào nền tuyết chỉ cách mũi giày anh ta chừng một tấc: “Lùi lại.”
Người nọ kêu quái dị một tiếng, sau đó nổi giận lôi đình:
“Này —— lạy Chúa tôi! Anh có thể bình tĩnh một chút không? Tôi bay trực tiếp từ căn cứ ra, bay dọc theo vòng Bắc Cực tới đây, trừ phi virus cũng mọc thêm cánh, nếu không thì căn bản chẳng dính được lên người tôi đâu! Hơn nữa ở đây hiện tại là âm 30 độ, bán kính lây lan tối đa của virus không quá 100 mét, tôi hiện giờ cách anh tới hơn 500 mét đấy!”
Họng súng của Ngụy Trường Xuyên vẫn bất động.
Người nọ không còn cách nào khác, đành phải lùi lại một bước, đứng đúng vị trí cũ. Miệng vẫn không phục mà lẩm bẩm, lần này trực tiếp chuyển sang công kích cá nhân:
“Cái lũ bạo quân, những kẻ độc tài ở căn cứ Viễn Đông các anh, một lũ đàn ông nhạt nhẽo từ lúc sinh ra đến khi chết đi chẳng có nổi biểu cảm thứ hai, đạn dược đầy đủ thì ghê gớm lắm à? Có giỏi thì anh lấy đạn mà bắn chết virus đi?”
Người đàn ông cứ lải nhải suốt, sau khi anh ta thu cánh lại, Mẫn Sơ nuốt nước bọt, bước ra từ sau lưng Ngụy Trường Xuyên, nhỏ giọng hỏi: “Anh ta là người miễn dịch à? Đến đây làm gì vậy?”
Ngụy Trường Xuyên không quay đầu lại, đáp: “Lấy mẫu virus.”
Mẫn Sơ lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, tàu ngầm hỏng rồi, cậu còn tưởng căn cứ sẽ phái thêm một chiếc tàu khác, không ngờ họ lại phái trực tiếp một người miễn dịch biết bay tới.
Đúng lúc này, người đàn ông ở đằng xa la ó lên: “Hai người đang nói gì đấy? Không được nói thầm bằng cái thứ ngôn ngữ tôi không hiểu!”
Mẫn Sơ lúc này mới nhớ ra ở đây còn có một vị bạn bè quốc tế, trong xương tủy cậu vẫn duy trì đức tính hiếu khách truyền thống, bèn hơi ngượng ngùng đổi sang tiếng Anh:
“Xin lỗi.” Cậu nói tiếp: “Tôi có thể nói tiếng Anh.”
Người nọ dường như không ngờ cậu lại thực sự xin lỗi, lại còn lịch sự như vậy, nhất thời ngây người, sau đó giọng điệu đột ngột thay đổi:
“Ôi cưng ơi! Cậu đúng là một người lịch sự.”
Anh ta lại dang rộng cánh tay, Mẫn Sơ chú ý thấy sải tay anh ta rất rộng, vóc người dường như ngang ngửa với Ngụy Trường Xuyên:
“Một đứa trẻ ngoan có giáo dục như cậu sao lại đi chung với tên lính này chứ? Tôi nói cho cậu biết, anh ta chính là một kẻ quái dị chính hiệu, một tên cuồng kiểm soát hết thuốc chữa. Cậu nhìn đôi mắt anh ta mà xem? Chỉ có những dã thú không có trái tim mới có ánh mắt kiểu đó thôi, bảo bối à, cậu là người thông minh, phải học cách tránh xa loại đàn ông này ra ——”
Mẫn Sơ há hốc mồm kinh ngạc. Tiếng Anh của cậu không tồi, thậm chí còn từng đi du học, nhưng người đàn ông tóc vàng này rõ ràng là một kẻ lắm lời, vốn từ vựng của cậu không tài nào theo kịp, chỉ có thể khô khốc đáp:
“Vâng —— cảm ơn?”
Nghe cậu nói vậy, anh ta dường như càng vui vẻ hơn: “Bảo bối, cậu đúng là một thiên thần.”
Mẫn Sơ thật không ngờ người nước ngoài nói giọng Anh chuẩn này lại nhiệt tình đến thế, vừa có chút kinh ngạc lại vừa thấy ngại ngùng, chẳng biết nên nói gì.
“Cậu trông trẻ thật đấy.” Người đàn ông nói: “Cậu bao nhiêu tuổi rồi? Đã thành niên chưa? Lại còn biết đỏ mặt nữa, đáng yêu quá ——” Anh ta cứ như thể nhìn rõ diện mạo của cậu mà không ngừng buông lời khen ngợi, giọng điệu mang theo sự hưng phấn bất thường, hệt như đã mở lời là không dừng lại được: “Hay là cậu về căn cứ Bắc Mỹ với tôi đi, ở đó ấm áp hơn chỗ này nhiều, tôi chắc chắn sẽ lãng mạn hơn tên lính kia, chúng ta sẽ có một khoảng thời gian tuyệt vời bên nhau ——”
Mẫn Sơ không ngờ anh ta lại nói ra những lời như vậy, còn chưa kịp hết kinh hãi thì giọng nói lạnh lùng khác thường của Ngụy Trường Xuyên đã truyền tới: “Người chim, bớt nói nhảm đi.”
“Này, thả lỏng, thả lỏng nào ——” Người đàn ông lập tức giơ tay làm tư thế đầu hàng, dường như có chút bất đắc dĩ nhún vai: “Bình tĩnh chút đi, anh bạn lính, tôi không bắt chuyện với bé cưng của anh nữa là được chứ gì.”
Người chim? Mẫn Sơ bắt được từ khóa trong miệng Ngụy Trường Xuyên, thầm nghĩ đúng là đủ hình tượng thật. Cậu dần nhận ra người đàn ông tóc vàng này và Ngụy Trường Xuyên đang dùng mật danh nào đó để gọi nhau. Người tóc vàng gọi Ngụy Trường Xuyên là “Binh lính”, còn Ngụy Trường Xuyên gọi anh ta là “Người chim”.
“Chúng ta đúng là chẳng hợp nhau chút nào.” Dưới ánh mắt như phủ một lớp sương lạnh của Ngụy Trường Xuyên, người đàn ông bị gọi là người chim nhún vai, tâm trạng có vẻ đã bình tĩnh lại đôi chút: “Vậy thì nói chuyện chính sự đi.”
Anh ta ngẩng đầu nhìn về phía Ngụy Trường Xuyên, ra hiệu:
“Mẫu virus đâu?”
Ngụy Trường Xuyên nhìn anh ta một hồi lâu, bỗng nhiên giơ tay lên. Mẫn Sơ còn chưa nhìn rõ động tác của anh thì đã thấy người đàn ông ở đằng xa giơ tay lên, bắt gọn lấy chiếc ống nghiệm, sau đó nhẹ nhàng xoay ống nghiệm giữa các ngón tay một vòng:
“Chính là cái này à?” Anh ta nói: “Màu xanh lam, cũng đẹp đấy chứ.”
Anh ta nhìn qua hai cái rồi cất ống nghiệm đi: “Nếu đã vậy, tôi không làm phiền buổi hẹn hò của hai người nữa.”
Mẫn Sơ còn chưa kịp chú ý đến hai chữ ‘hẹn hò’, đã thấy đôi cánh khổng lồ sau lưng người đàn ông lại một lần nữa dang rộng.
Giữa đêm tối, người đàn ông tóc vàng cúi mình giữa những khúc xương trắng hếu dang ra như hình mạng nhện sau lưng, tay trái đặt lên ngực phải, cúi người chào hai người, mái tóc vàng hơi xoăn rũ xuống theo động tác:
“Chúc hai vị có một buổi tối vui vẻ.”
Dứt lời, người đàn ông tóc vàng đột ngột vọt lên không trung, đôi cánh rộng bốn, năm mét vỗ mạnh vào không khí tạo ra lực nâng, thổi bay từng lớp tuyết đọng trong bán kính mấy trăm mét xung quanh, những bông tuyết trong suốt bị cơn lốc cuốn lên, bay lả tả rải rác trong không gian.
Cảnh tượng này có thể nói là đầy ma mị, nếu bỏ qua đôi cánh thịt trần trụi gần như ô nhiễm tinh thần kia, thì màn người biến dị tóc vàng vỗ cánh từ từ bay lên không trung này hệt như một thiên thần giáng thế trong phim điện ảnh.
Giữa làn bụi tuyết tung mịt mù, Ngụy Trường Xuyên đứng chắn trước người cậu. Mẫn Sơ không khỏi nheo mắt lại, ngẩng đầu nhìn người đàn ông bay lên trời cao, dần dần hòa làm một với màn đêm, biến thành một bóng đen mờ ảo.
Dường như bắt được ánh mắt của cậu, giọng nói mang đậm âm điệu Anh của người đàn ông từ trên bầu trời truyền xuống:
“Tạm biệt nhé, chàng trai Châu Á đáng yêu.”
Vì khoảng cách quá xa, Mẫn Sơ không còn nghe rõ tiếng anh ta nữa, nhưng lại cảm giác được một cách mơ hồ có ánh mắt đang đặt lên người mình:
“Cậu trông có vẻ không được khỏe mạnh cho lắm, nếu tên lính kia đưa cậu về Siberia, nhớ là đừng có vào căn cứ, bảo anh ta tìm một nơi sạch sẽ ở ngoại ô mà nuôi cậu ——”
Lời anh ta còn chưa dứt, viên đạn của Ngụy Trường Xuyên đã bay tới.
Chỉ thấy anh lên đạn trong tích tắc, nâng cánh tay lên, gần như không cần ngắm bắn đã bóp cò, hai tiếng súng nổ vang, đằng xa truyền lại tiếng kêu quái dị, tiếp đó là tiếng cánh xé gió ở tốc độ cao.
Mẫn Sơ trợn tròn mắt nhìn bầu trời đêm mênh mông, bầu khí quyển vùng địa cực loãng nên dải ngân hà lấp lánh hiện rõ mồn một, nhưng bóng đen kia đã mất hút.
Cậu không ngờ anh lại thực sự nổ súng, há hốc mồm kinh ngạc, hồi lâu mới thốt nên lời: “…… Anh, anh bắn người ta làm gì? Lỡ bị thương thì sao?”
Ngụy Trường Xuyên buông tay, thu súng lại: “Không trúng đâu.”
Mẫn Sơ: “…… Thật không?”
Nhưng sao cậu lại cảm giác, vừa rồi hình như nghe thấy âm thanh gì đó nhỉ? Mẫn Sơ chau mày hồi tưởng, âm thanh đó rất nhỏ, nếu cố mô tả thì nó hơi giống tiếng dùng kim châm thủng bong bóng vậy.
Mẫn Sơ đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên nhớ tới lớp da mỏng dính trên cánh của người miễn dịch tóc vàng kia, nhất thời rùng mình một cái:
“Anh, chắc chắn là anh bắn trúng người ta rồi.” Mẫn Sơ quay đầu lại, níu lấy tay áo Ngụy Trường Xuyên: “Em nghe thấy ——”
Lời cậu chưa dứt đã bị Ngụy Trường Xuyên vươn tay ôm lấy: “Đi về thôi.”
Mẫn Sơ bị ép phải xoay người, lòng bàn tay nóng rực của người đàn ông ấn vào gáy cậu, sau đó trượt xuống, tiện tay bịt lấy đôi tai đang lạnh ngắt của cậu:
“Đừng có nghe lung tung.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận