Sáng / Tối
⋆⋆⋆
Mà nơi Ngụy Trường Xuyên ở chính là một tiểu đội tàu ngầm, tiểu đội cũng đều là những người miễn dịch, quanh năm xuyên qua giữa biển sâu để đến các nơi trên thế giới thực hiện nhiệm vụ. Lần này đến đảo Greenland, Ngụy Trường Xuyên cũng là ngồi tàu ngầm mà tới.
“Tại sao không ngồi máy bay?” Mẫn Sơ tò mò hỏi: “Máy bay hẳn là nhanh hơn chứ, chẳng lẽ trên bầu trời cũng có virus sao?”
Ngụy Trường Xuyên trả lời cậu: “Không phải, nhưng hiện tại quá lạnh.”
Trải qua mấy năm liên tục nhân loại ném mạnh các loại đạn hóa học vào tầng khí quyển để hạ nhiệt độ, nhiệt độ không khí đã giảm xuống rất nhiều. Hiện tại nhiệt độ ở tầng bình lưu của bầu khí quyển đã tới mức ảnh hưởng đến tính lưu động của nhiên liệu máy bay, chỉ cần một tầng hơi nước mỏng cũng có thể làm cánh máy bay đóng băng, mà với trình độ sản xuất công nghiệp vốn đã lùi lại nhanh chóng do mất mát lượng lớn dân cư trong tám năm qua, nhân loại căn bản không thể sản xuất ra loại máy bay chống đông lạnh trong thời gian ngắn.
Hơn nữa nơi ôn dịch bùng nổ chính là thông qua mạng lưới đường hàng không bận rộn trên không trung toàn cầu, gây ra việc dân số sụt giảm cực nhanh. Bởi vậy, hiện tại căn cứ nhân loại chỉ cho phép những người miễn dịch sử dụng phương tiện giao thông. Khi trở về căn cứ còn cần một thời gian dài cách ly và tiêu độc, để tránh mang virus từ thế giới bên ngoài vào trong căn cứ, lây nhiễm cho những con người bình thường yếu ớt.
Mẫn Sơ lúc này đã tắm nước nóng xong, đang cuộn mình trong ổ chăn, cả người đều ấm áp: “Vậy anh về căn cứ chẳng phải cũng phải cách ly sao?”
Ngụy Trường Xuyên vòng tay qua người cậu, nửa nhắm mắt đáp: “Đúng vậy.”
Mẫn Sơ hỏi: “Phải cách ly bao lâu?”
Ngụy Trường Xuyên: “Ba tháng.”
Mẫn Sơ nghe vậy thì hoảng hốt: “Lâu như vậy sao?” Thế này đã gần nửa năm rồi, Mẫn Sơ hỏi: “Tại sao lại lâu như vậy?”
Ngụy Trường Xuyên hơi nhướng mắt, thấy vẻ mặt đầy tò mò của Mẫn Sơ đang nhìn mình, anh lại nhắm mắt lại, kể cho cậu nghe một câu chuyện.
Khi ôn dịch phát triển đến giai đoạn giữa, dân số toàn cầu đã giảm đi một nửa, chính phủ các nước quyết định thành lập “Tổ chức bảo tồn văn minh nhân loại”, đồng thời xây dựng các căn cứ sinh tồn cho con người ở những khu vực vĩ độ cao với nhiệt độ lạnh giá.
Để né tránh loại virus lơ lửng không chỗ nào không có trong không khí, phương Đông và phương Tây đã lần lượt xây dựng các căn cứ ngầm tại Siberia và miền Bắc Canada, dựa vào các hệ thống tuabin lọc trên mặt đất để loại bỏ virus trong không khí.
Cùng lúc đó, một nhóm nhà khoa học phương Tây khác lại phát hiện ra sự hạn chế về độ cao trong việc truyền bá của virus, loại không khí đầy virus giống như chất keo này chỉ có thể lắng đọng dưới một độ cao nhất định. Bởi vậy, chính phủ cùng đông đảo nhà khoa học, kiến trúc sư đã cùng nhau thiết kế và xây dựng một tòa thông thiên cự tháp.
Tòa nhà cao tầng được xây dựng gần bờ hồ nước ngọt lớn nhất thế giới, tổng cộng 369 tầng, được chia từ trên xuống dưới thành ba phần, gọi là “Hạ thành”, “Trung thành” và “Thượng thành”. Ở những tầng nằm phía trên độ cao an toàn, người ta xây dựng những căn hộ xa hoa với cửa sổ sát đất, cư dân bên trong có thể mở cửa sổ, hít thở không khí trong lành, trong khi 100 tầng chung cư thấp nhất lại đến cả cửa sổ cũng không có, cư dân chỉ có thể hít thở không khí đã qua tuần hoàn tinh lọc.
Tòa căn cứ nhân loại cao nhất thế giới này được gọi là “Tháp Babel”, trùng tên với tòa tháp khổng lồ trong truyền thuyết của vương quốc Babylon cổ đại.
Thế nhưng nó lại chẳng được nữ thần may mắn chiếu cố, một người miễn dịch sống ở tầng cao đã mang virus vào, khiến ôn dịch bùng nổ từ nơi cao nhất, những danh gia vọng tộc từng bỏ vốn lớn mua biệt thự cao cấp tầng cao chen chúc xuống tầng dưới, mang theo virus đi xuống suốt dọc đường, cuối cùng cư dân trong tháp chết sạch. Tòa căn cứ nhân loại từng được mệnh danh là xa hoa nhất, gần gũi nhất với chất lượng cuộc sống trước mạt thế này, chỉ sau gần tám tháng khánh thành đã tuyên bố thất thủ, trở thành một tấm bia mộ khổng lồ chứa đầy thi thể của những người nhiễm bệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-song-lay-lat-tren-ao-greenland-en-ngay-tan-the&chuong=19]
Trong đó, hệ thống điện lực mạnh mẽ sau khi tất cả các hộ gia đình tử vong vẫn cứ liên tục vận hành gần một năm trời, mỗi đêm đều đúng hạn thắp sáng ánh đèn, chiếu rọi vào những thi thể bên trong từng ô cửa sổ sát đất, diễn ra từng buổi trình diễn ánh sáng tươi đẹp mà quỷ dị.
Chỉ nghe thôi mà sau lưng Mẫn Sơ đã nổi lên một lớp da gà, cậu nắm chặt lấy cánh tay người đàn ông: “Anh, anh đừng làm em sợ!”
Ngụy Trường Xuyên nhắm mắt, không nói gì, tay anh vỗ vỗ sau lưng cậu trấn an: “Đừng sợ.”
Trong đầu Mẫn Sơ hiện lên cảnh tượng trong tòa nhà toàn là thi thể, không nhịn được xích lại gần Ngụy Trường Xuyên thêm chút nữa, túm lấy cánh tay anh hỏi:
“…… Đây là lý do tại sao phải cách ly ba tháng sao?”
“Đúng vậy.” Ngụy Trường Xuyên gật đầu, thuận tay kéo thanh niên đang áp sát mình vào lòng: “Nhìn từ góc độ này, căn cứ cũng không an toàn đến thế.”
Mẫn Sơ nghe vậy thì ngẩn ra, có chút kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Ngụy Trường Xuyên.
Chỉ thấy người đàn ông nhắm mắt, hàng lông mi rậm rạp che khuất hốc mắt sâu thẳm, khuôn mặt rất bình tĩnh:
“Dân cư bên trong quá dày đặc, một khi có người nhiễm bệnh, coi như xong hết.”
Con người quá yếu ớt trước virus, hai căn cứ ngầm hiện có đều chỉ dựa vào hệ thống lọc không khí vận hành không ngừng nghỉ 24 giờ để bảo vệ cư dân không bị lây nhiễm, nhưng vì tài nguyên kỹ thuật hữu hạn, điều kiện sinh hoạt bên trong căn cứ chẳng thể gọi là thoải mái.
Bên trong căn cứ không có mặt trời, không có không khí trong lành, cũng chẳng có tự do, tất cả cư dân đều do Tổ chức bảo tồn văn minh nhân loại quản lý tập trung, chỉ có thể duy trì những nhu cầu sinh hoạt hằng ngày tối thiểu. Còn về những hoạt động giải trí như du lịch, tản bộ, dã ngoại, dạo phố trước mạt thế, giờ chỉ có thể tồn tại trong ký ức của mọi người.
Mà một khi có virus xâm nhập vào bên trong căn cứ, những cư dân trong đó giống như cá nằm trong chậu, chỉ mất vài giờ là ôn dịch sẽ bùng phát.
Ngụy Trường Xuyên mở mắt trong bóng tối, nhìn về phía thanh niên trong lòng.
Mẫn Sơ mấy ngày nay đã quen được anh ôm, khuôn mặt trắng trẻo rất thuận theo dựa vào bên gáy anh. Cơ thể thanh niên rất nhẹ, cũng rất mềm, giống như một chú mèo quá đỗi gầy yếu, nằm trên ngực anh mà chẳng thấy chút trọng lượng nào.
Ngụy Trường Xuyên nhìn cậu, hồi lâu sau mới nâng tay lên, nhẹ nhàng vuốt sợi tóc rối nơi thái dương thanh niên:
“Cho nên tôi không thể mang cậu đi theo.”
Anh thấp giọng nói.
Mẫn Sơ nghe vậy thì sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Ngụy Trường Xuyên, chạm phải đôi mắt đen trầm của người đàn ông. Cậu không đọc ra được trên mặt Ngụy Trường Xuyên có thần sắc gì, giữa đôi mày anh dường như có chút cảm xúc, lại dường như chẳng có gì cả:
“Đường đến căn cứ phải đi xuyên qua một loạt khu vực lây nhiễm, cho dù ở bên trong tàu ngầm cũng không nhất định an toàn tuyệt đối.” Anh nhìn Mẫn Sơ, bình tĩnh nói: “Đợi đến được Siberia, người sống sót cần cách ly ba tháng mới có thể vào căn cứ, trong lúc đó cũng không thể bảo đảm an toàn tuyệt đối.”
Từ khi các căn cứ nhân loại bắt đầu được xây dựng, hàng trăm triệu người sống sót từ các khu vực lây nhiễm trên khắp thế giới đã di chuyển về phía căn cứ, có thể nói là cuộc đại di cư quy mô lớn nhất của loài người hiện đại, nhưng cuối cùng số người có thể đến được căn cứ mười người không còn được một. Ngụy Trường Xuyên là người trực tiếp tham gia cứu viện, có khi người sống sót vừa trải qua kiểm tra lây nhiễm xong một giây trước, thì trong vòng 24 giờ sau có thể đột phát triệu chứng rồi chết bất đắc kỳ tử, bởi vậy cả xe cả thuyền người sống sót đều bị lây nhiễm. Rất có thể lúc cứu viện là một xe người sống, đến nửa đường đã là một đống thi thể. Việc di dời đến căn cứ là một ván cược, trong đại ôn dịch không có bất kỳ biện pháp bảo vệ hữu hiệu hay thuốc đặc trị nào, mỗi người chỉ có thể dựa vào hệ thống miễn dịch của chính mình, cùng với sự chiếu cố của nữ thần may mắn.
Anh biết rõ sự yếu ớt của con người trước virus, bởi vậy càng không dám lấy tính mạng của Mẫn Sơ ra mạo hiểm.
Thanh niên nhỏ bé yếu ớt như thế, có lẽ không cần đến virus, chỉ cần sự oi bức tăm tối bên trong tàu ngầm cũng đủ làm Mẫn Sơ đổ bệnh, dạng người yếu ớt trong mắt virus chính là giường ấm tốt nhất.
Đảo Greenland là hòn đảo cô độc duy nhất hiện nay ngăn chặn hiệu quả sự xâm nhập của virus, thị trấn nơi Mẫn Sơ ở lại càng vắng vẻ không bóng người trong phạm vi mười mấy kilomet, xét theo góc độ nào đó, nơi này còn an toàn hơn cả căn cứ.
Những điều này Ngụy Trường Xuyên không nói ra, nhưng Mẫn Sơ đều đã hiểu.
Cậu nhìn vào mắt Ngụy Trường Xuyên, bỗng nhiên nhận ra người đàn ông này hoàn toàn đang suy nghĩ cho mình.
Hơn nữa vào lúc trước khi cậu còn chưa biết chân tướng mạt thế, nhiều lần thỉnh cầu Ngụy Trường Xuyên đưa mình về nước, người đàn ông cũng đã suy nghĩ cho cậu rồi, vì vậy mới mấy lần từ chối thỉnh cầu rời đảo của cậu.
Nếu Ngụy Trường Xuyên chỉ là một người bạn bình thường, lúc này trong lòng cậu hẳn chỉ có sự cảm kích, nhưng không biết có phải vì con người ta thường trở nên cảm tính vào ban đêm hay không, lúc này lòng cậu mềm nhũn, có rất nhiều lời muốn nói nhưng lại chẳng thốt nên lời.
Mẫn Sơ nhìn Ngụy Trường Xuyên, cuối cùng chỉ khẽ cười nói: “Anh, em hiểu rồi.”
Ngụy Trường Xuyên nhìn thấy nụ cười của cậu, đôi mày ẩn hiện trong bóng tối khẽ động đậy.
Phòng ngủ rất tối, Mẫn Sơ không nhìn rõ thần sắc của anh, nhưng Ngụy Trường Xuyên dựa vào thị lực ban đêm mạnh mẽ sau khi biến dị lại có thể thấy rõ nụ cười mang chút thương cảm của thanh niên.
Ngụy Trường Xuyên im lặng không nói gì.
Trong bóng tối, anh trầm mặc nhìn thanh niên, yết hầu khẽ chuyển động nhưng cuối cùng cũng chẳng nói gì, chỉ đưa tay ấn gáy thanh niên, để cậu dựa vào lồng ngực mình: “Ngủ đi.”
Mẫn Sơ chẳng nhìn thấy gì cả, nên đã bỏ lỡ một thoáng giằng xé trên nét mặt Ngụy Trường Xuyên.
Cậu tuy có chút thương cảm nhưng cũng thấy may mắn vì hai người rốt cuộc đã nói rõ ràng với nhau, vì thế mãn nguyện xích lại gần, tìm một tư thế thoải mái trong lòng người đàn ông, tin cậy tuyệt đối mà nhắm mắt lại.
Ngụy Trường Xuyên ôm cậu, bàn tay từng chút từng chút vuốt ve mái tóc nơi gáy cậu, động tác vô cùng dịu dàng.
Nhưng ánh trăng xuyên qua cửa sổ, chiếu lên mu bàn tay anh, lại làm lộ ra từng đường gân xanh nổi lên.
·
Mấy ngày kế tiếp đều là những ngày nắng, mặt trời mọc vào lúc gần trưa và lặn vào buổi chiều. Ánh nắng rực rỡ chiếu rọi trên bình nguyên băng giá, những tinh thể băng lấp lánh tỏa sáng, đó là chút nhiệt lượng cuối cùng hòn đảo nhỏ vùng địa cực này phát ra trước khi bước vào chuỗi ngày đêm cực cô tịch.
Tranh thủ lúc thời tiết tốt, Mẫn Sơ bắt đầu chuẩn bị cho việc bước vào chuỗi ngày đêm cực.
Nhân lúc còn chút ánh nắng, cậu đi đến kho thóc một chuyến để lấy hết trứng gà mới về, kết quả vừa quay về đã thấy Ngụy Trường Xuyên không biết từ lúc nào đang kéo một tấm lưới đánh cá khổng lồ từ xa đi tới. Trong lưới là những con cá nhảy tung tăng, con nào con nấy đều rất béo tốt, đuôi quẫy mạnh trên mặt băng phát ra tiếng bành bạch có thể nghe thấy từ cách xa vài mét.
“Anh, cái này ——” Mẫn Sơ kinh ngạc: “Anh đi bắt cá từ lúc nào thế??”
Ngụy Trường Xuyên buông lưới cá xuống: “Vừa xong, cho cậu ăn qua mùa đông.”
Mẫn Sơ nhìn xuống đất, chỗ lưới cá này tính sơ sơ cũng phải 200 con, đừng nói là mùa đông này, cả năm cậu ăn cũng đủ rồi.
Tiếp đó, Ngụy Trường Xuyên xử lý tất cả số cá đó cực kỳ hiệu quả, anh cắt chúng thành từng khúc, từng phiến cá, mổ bỏ nội tạng những con để nguyên, rồi cất vào hầm băng cho Mẫn Sơ.
Đêm đó, hai người không ngoài dự đoán đã ăn một bữa tiệc toàn cá.
Mẫn Sơ dùng phiến cá cùng nước cốt lẩu thừa hôm qua làm món cá nhúng cay, lại đem cá nguyên con kho cùng đậu phụ, cuối cùng dùng xương cá và thịt vụn còn thừa nấu canh cá.
Ngụy Trường Xuyên ăn cơm cậu nấu lâu rồi nên đã rất quen với việc ăn cay, anh ăn từng miếng thịt cá tươi cay, giữ tốc độ ổn định chén sạch hơn nửa bát thịt luộc đó.
Mẫn Sơ thì gắp một miếng cá kho, thịt cá biển béo ngậy, hàm lượng mỡ và dinh dưỡng rất cao nhưng cảm giác khi ăn vẫn kém cá sông một chút. Mẫn Sơ nếm một ngụm, nhai rồi nuốt xuống, nói:
“Nếu có hành tươi thì tốt biết mấy.”
Cảm giác khi ăn cá biển tương đối thô ráp, mùi tanh cũng khá nặng, nếu thêm được chút hành gừng tươi thì hương vị sẽ tốt hơn nhiều. Đáng tiếc theo việc người dân rời đi, vật tư trên đảo không còn lưu thông, đồ dự trữ của cậu cũng chẳng còn bao nhiêu.
Đúng lúc này, Ngụy Trường Xuyên nói: “Thời gian tới sẽ có người mang vật tư đến.”
Mẫn Sơ sửng sốt, ngẩng đầu thấy Ngụy Trường Xuyên đang cúi đầu gắp một miếng cá vào bát: “Đến lúc đó đừng ra khỏi cửa, cứ để người đó vứt đồ ở trong sân.”
Mẫn Sơ chớp mắt: “Sẽ có người tới sao?” Cậu ngạc nhiên: “Là ai vậy?”
Ngụy Trường Xuyên liếc nhìn cậu một cái rồi lại cúi đầu: “Người của căn cứ Bắc Mỹ.”
Mẫn Sơ nghe vậy thì bừng tỉnh, quả thực xét về khoảng cách thì căn cứ ở miền Bắc Canada gần nơi này hơn so với căn cứ Viễn Đông ở Siberia.
Nhưng dù sao cũng cách một eo biển, hiện tại nhiệt độ mỗi ngày một thấp, vùng biển gần đây đều là băng trôi.
“Có phiền phức quá không anh?” Mẫn Sơ hơi lo lắng hỏi: “Nếu phiền quá thì thôi, đồ đạc ở chỗ em vẫn đủ ăn.”
Ngụy Trường Xuyên đầu cũng chẳng ngẩng, nói: “Không đâu. Người đó nợ tôi một ân tình.”
Mẫn Sơ nghe vậy thì ngẩn người, cách Ngụy Trường Xuyên mô tả giống như anh đang lấy tư cách cá nhân để nhờ vả ai đó vậy. Cậu không hỏi thêm mà ngoan ngoãn gật đầu, vật tư nhiều một chút vẫn tốt hơn ít, dù sao cũng chẳng ai biết mùa đông này sẽ kéo dài bao lâu, và mùa hè bao giờ mới tới.
Nói xong chuyện đó, hai người yên tĩnh ăn cơm, bữa tiệc toàn cá bị Ngụy Trường Xuyên quét sạch sành sanh.
Mẫn Sơ nhìn mà thấy vui lòng, dù sao đây cũng là bữa cơm cuối cùng Ngụy Trường Xuyên ăn ở chỗ cậu, đợi khi lên tàu ngầm chắc là chẳng có gì ngon lành, nên tranh thủ lúc còn có đồ ăn thì ăn nhiều một chút.
Sáng sớm hôm sau, họ xuất phát ra cảng.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận