Sáng / Tối
⋆⋆⋆
Sau khi thiết bị truyền tin hoàn toàn mất tín hiệu, cả hai người dường như đều có chút lúng túng không biết đối mặt với tình huống bất ngờ này ra sao, trong nhất thời không ai nói câu nào.
Gió biển thổi rối tung lọn tóc trên trán Mẫn Sơ, cậu khẽ há miệng, vẻ mặt có chút trống rỗng.
Nghe có vẻ, hình như, không ổn cho lắm?
Cậu nhìn về phía những con sóng vỗ vào bờ, con cá voi khổng lồ kia đã chẳng còn thấy bóng dáng đâu.
Mẫn Sơ ngẩn người một lát, lại ngẩng đầu nhìn Ngụy Trường Xuyên, dè dặt hỏi: “Anh, tàu ngầm còn đến nữa không?”
Ngụy Trường Xuyên: ……
Nhìn sắc mặt anh, hình như là sẽ không đến. Lòng Mẫn Sơ chùng xuống, lo lắng nói: “Vừa rồi nghe tiếng như thể tàu ngầm đâm phải cá voi, liệu có chuyện gì không anh?”
Ngụy Trường Xuyên nhìn về phía mặt biển, hồi lâu sau mới quay đầu nhìn Mẫn Sơ: “Không sao đâu.”
Trên tàu ngầm đều là người miễn dịch, ít nhiều đều có năng lực đặc biệt, dù có rơi trực tiếp xuống biển cũng không chết được. Chắc là tàu ngầm vô tình va phải con cá voi đột nhiên xuất hiện, gây ra trục trặc máy móc nên không thể nổi lên mặt nước được.
Mẫn Sơ lẩm bẩm: “Đúng vậy…… Gần bờ thường không có cá voi.”
Lời cậu vừa dứt, mọi thứ lại chìm vào tĩnh lặng. Hai người song song đứng bên bờ biển, cũng chẳng biết nói gì thêm, bầu không khí có phần trầm mặc.
Lúc này, vệt ráng tím cuối cùng nơi chân trời ẩn vào tầng mây, bầu trời chuyển sang màu xanh thẳm, chỉ còn cách bóng tối hoàn toàn một ranh giới mong manh, eo biển và sông băng phía xa dần mất đi hình dáng mờ ảo, nhiệt độ bắt đầu giảm mạnh.
Một luồng gió lạnh thổi tới, Mẫn Sơ không khỏi rụt cổ lại, cảm thấy mũi hơi ngứa: “Hắt xì!”
Mẫn Sơ hắt hơi một cái, ngay sau đó lại hắt thêm cái nữa.
Ngụy Trường Xuyên như bừng tỉnh, quay đầu nắm lấy cánh tay Mẫn Sơ, bắt đầu dắt cậu đi rời xa bờ biển: “Về trước đã.”
Mẫn Sơ đi theo anh xoay người, có chút hoảng hốt ngoái đầu nhìn lại mặt biển: “Anh…… Nhưng mà, không cần đợi thêm chút sao?”
Ngụy Trường Xuyên trả lời: “Không cần.”
Tiếp đó dường như sợ Mẫn Sơ lo lắng, anh giải thích thêm: “Họ sẽ liên lạc lại với tôi.”
“Thế sao.” Nghe vậy, Mẫn Sơ yên tâm hơn: “Vậy thì tốt rồi.”
Sau đó, cậu rũ mắt xuống, nhìn thấy hai bàn tay đang nắm chặt. Tay Ngụy Trường Xuyên vừa rồi đặt trên cánh tay cậu, cách lớp quần áo nên không cảm thấy gì, giờ hai người nắm tay nhau, Mẫn Sơ lập tức cảm nhận được cái lạnh như đóng băng từ tay anh.
Hiện tại nhiệt độ nước biển gần bằng không độ, vừa rồi lại dội hết lên người Ngụy Trường Xuyên, lạnh như vậy cũng không lạ. Mẫn Sơ theo bản năng thốt lên: “Anh, tay anh lạnh quá.”
Nghe vậy, bước chân Ngụy Trường Xuyên khựng lại, ngay sau đó gần như lập tức buông tay cậu ra.
Mẫn Sơ sửng sốt, ngẩn ra vài giây mới thu tay về.
Theo động tác này, không khí giữa họ bỗng trở nên có chút kỳ quái.
Mẫn Sơ đút tay vào túi áo, rụt cổ lại, quấn chặt chiếc áo khoác hơn.
Hai người một trước một sau bước đi trên bình nguyên băng giá, bốn bề vô cùng yên tĩnh, bầu trời đã tối đen hoàn toàn. Trên hòn đảo vùng địa cực này không có ô nhiễm ánh sáng, vào đêm không mây, vầng trăng khuyết trên cao hiện lên to và sáng lạ thường, ánh trăng vằng vặc như đèn pha soi sáng cánh đồng tuyết, kéo dài cái bóng của hai người đang xuyên qua những rặng đá ngầm.
Mẫn Sơ đi theo sau Ngụy Trường Xuyên, cúi đầu rụt cằm vào chiếc cổ áo xù lông, khi cảm giác bàng hoàng sau sự cố bất ngờ vừa rồi dần nhạt đi, cậu nhớ tới cái ôm lúc nãy, đỏ bừng mặt vì muộn màng, tiếp đó lại thấy hơi xấu hổ.
Cậu không ngờ Ngụy Trường Xuyên lại nói ra những lời đó trước khi rời đi…… Cứ như thể anh cũng có chút luyến tiếc cậu vậy.
Mẫn Sơ không biết Ngụy Trường Xuyên nghĩ gì khi nói câu đó, cũng không biết sự mập mờ cậu cảm nhận được có phải là ảo giác do cảm xúc dao động lúc chia ly hay không.
Cậu không dám nghĩ sâu, ngước mắt nhìn bóng lưng Ngụy Trường Xuyên —— bước chân người đàn ông kiên định, cơ thể ướt sũng nước biển không hề làm giảm tốc độ của anh, anh đi phía trước chắn đi hơn nửa gió lạnh cho Mẫn Sơ.
Mẫn Sơ cảm thấy tim mình đập hơi nhanh, nhưng cũng chẳng dám lên tiếng, hai người cứ thế im lặng đi về, chú chó Alaska Kỳ Khắc ngoan ngoãn đợi ở bên ngoài bãi đá ngầm, thấy hai chủ nhân đi ra liền nhiệt tình đón lấy, nhảy nhót quanh Mẫn Sơ.
“Kỳ Khắc!” Mẫn Sơ cười rộ lên, xoa xoa cái đầu to xù lông của nó: “Chó ngoan, chó ngoan.”
Có Kỳ Khắc đồng hành, bầu không khí cuối cùng cũng không còn quá gượng gạo. Chú chó lớn chẳng biết hai chủ nhân lặn lội ra bờ biển làm gì, chỉ quây quanh hai người xoay vài vòng, hừ hừ hai tiếng với Ngụy Trường Xuyên đang ướt sũng, sau khi được xoa đầu liền trung thành dẫn hai người đi về hướng quán ăn.
Chẳng bao lâu sau, hai người đã về tới thị trấn.
Khoảnh khắc đẩy cửa nhà hàng ra, hơi ấm ập vào mặt, ngay lập tức làm tan chảy cái lạnh lẽo của cánh đồng tuyết đêm khuya. Mẫn Sơ hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí ấm áp trong phòng thấm vào từng lỗ chân lông, hưởng thụ phả ra một hơi.
Vì quá thoải mái, cậu theo bản năng quay đầu nhìn Ngụy Trường Xuyên: “Vẫn là ở trong nhà tốt nhất, ấm áp thật đấy.”
Ngụy Trường Xuyên đứng trong phòng, tay cầm chiếc áo choàng vừa cởi ra, lớp lông xù trên bề mặt đã bị nước biển thấm ướt, dính lại từng sợi, bắt đầu kết thành sương băng.
Anh nhìn Mẫn Sơ một cái, không nói gì, chỉ gật đầu ngắn gọn: “Tôi đi tắm một lát.”
Nghe vậy, Mẫn Sơ ngẩn ra: “Dạ? Vâng ——”
Nhìn bóng lưng Ngụy Trường Xuyên biến mất sau cánh cửa, Mẫn Sơ có chút thẫn thờ, tiếp đó bỗng nhận ra câu nói vừa rồi của mình hình như có điểm không đúng?
Ngụy Trường Xuyên vốn định rời đi, nhưng vì xảy ra sự cố, liệu có làm hỏng việc của anh không? Mẫu virus sông băng vẫn còn ở đây, phải tìm cách đưa về căn cứ cho các nhà khoa học nghiên cứu mới được.
Nếu tàu ngầm cứ hỏng mãi thì Ngụy Trường Xuyên phải ở lại đây suốt sao, như thế thì làm thế nào? Mẫn Sơ càng nghĩ càng thấy bất ổn, ngước nhìn về phía phòng tắm, thầm nghĩ lúc này Ngụy Trường Xuyên chắc chắn còn nóng lòng hơn cả cậu.
Mẫn Sơ vốn tâm tư nhạy bén, nghĩ ngợi liền đứng ngồi không yên, lúc này trong phòng tắm phát ra tiếng nước rào rào. Ngụy Trường Xuyên đang tắm, cậu cũng không thể xông vào hỏi trực tiếp, may mà không lâu sau, Ngụy Trường Xuyên đã bước ra.
Người đàn ông đã thay bộ đồng phục ướt sũng, chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu trắng, cúi đầu bước ra, hơi nước mờ mịt vờn quanh làn da để trần.
Mẫn Sơ nhìn anh nâng cánh tay, dùng khăn lau mái tóc đen rối rắm, nhất thời quên mất mình định nói gì.
Đúng lúc đó, Ngụy Trường Xuyên thấy cậu, bèn quay sang, đưa tay sờ sờ quần áo trên người Mẫn Sơ: “Quần áo có bị ướt nước biển không?”
Ở nhiệt độ âm hàng chục độ bên ngoài, nếu bị nước biển lạnh giá thấm ướt sẽ có nguy cơ hạ thân nhiệt, nên anh đặc biệt cẩn thận, Mẫn Sơ chắc hẳn là không bị dính nước biển mới đúng.
Mẫn Sơ quả thực không bị dính nước biển, thực tế là quần áo cậu hoàn toàn khô ráo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-song-lay-lat-tren-ao-greenland-en-ngay-tan-the&chuong=21]
Đứng trong phòng mở lò sưởi lâu như vậy Mẫn Sơ quên cả cởi áo khoác, giờ bên trong đã ra mồ hôi, lớp áo lót dính chặt vào da.
Mẫn Sơ đổ đầy mồ hôi, mặt hơi đỏ, nhịp thở loạn một nhịp, theo bản năng tránh ánh mắt của Ngụy Trường Xuyên: “Không có…… em, em cũng đi tắm một lát.”
Mẫn Sơ gần như là hớt hải lách qua người Ngụy Trường Xuyên, trốn vào phòng tắm rồi đóng cửa cái rầm.
·
Mẫn Sơ ở trong phòng tắm khá lâu, gột sạch mồ hôi cùng chút tâm tư xao động mới bước ra ngoài. Ngụy Trường Xuyên đã không còn ở cửa phòng tắm, Mẫn Sơ tìm một vòng, cuối cùng thấy anh trong phòng khách chỗ đặt tivi.
Anh mặc chiếc áo ba lỗ trắng, vẫn như mọi khi dựa nghiêng bên cửa sổ, cánh tay hơi đậm màu khoanh trước ngực, đang cúi đầu cầm thiết bị truyền tin không biết làm gì.
Mẫn Sơ thấy anh ấn nút bên trên, thiết bị phát ra tiếng rè rè, dường như đang cố gắng tìm tín hiệu, tiếng rè kéo dài một lúc rồi đột ngột im bặt.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, trong phòng đầy tiếng nhiễu điện từ ồn ào.
Ngụy Trường Xuyên có vẻ không hài lòng, cứ nhíu mày suốt, vẻ mặt hơi nghiêm túc.
Mẫn Sơ không dám làm phiền anh, nhưng cũng không muốn đi, cứ đứng ở cửa do dự, nhưng chưa đợi cậu hạ quyết tâm, Ngụy Trường Xuyên đã phát hiện ra cậu trước.
“Sao lại đứng đó?” Ngụy Trường Xuyên thấy cậu, chân mày hơi giãn ra, buông tay ra hiệu cậu lại gần.
Mẫn Sơ lúc này mới bước tới, nhìn thiết bị truyền tin đã "chịu khổ" trong tay anh, thỉnh thoảng lại phát ra một tiếng ‘xè’, hỏi: “Anh, thiết bị hỏng rồi sao?”
Ngụy Trường Xuyên đáp: “Không phải.” Anh dường như đã bỏ cuộc, không hành hạ thiết bị đó thêm nữa mà bỏ cái hộp nhỏ vào túi: “Chỉ là không tìm thấy tín hiệu.”
Mẫn Sơ ‘ồ’ một tiếng, hơi do dự nhìn Ngụy Trường Xuyên, thấy tâm trạng anh có vẻ không quá tệ liền quyết định hỏi ra: “Anh ơi, liệu có làm hỏng việc của anh không? Nếu tàu ngầm hỏng thật mà không đến được thì làm sao?”
Ngụy Trường Xuyên như nghe ra sự lo lắng trong giọng nói của cậu, cúi đầu nhìn cậu một cái: “Không sao đâu, căn cứ sẽ có cách.”
Mẫn Sơ lo sốt vó: “Tàu ngầm hỏng rồi thì còn cách nào được nữa?”
Ngụy Trường Xuyên rũ mắt nhìn dáng vẻ nhíu mày của cậu, khóe môi thoáng hiện một tia ý cười, nói tiếp:
“Đừng lo.” Anh giơ tay, trấn an vỗ lên bờ vai gầy của thanh niên: “Tàu không chỉ có một chiếc, cũng không nhất thiết phải đi tàu ngầm.”
Nghe vậy, Mẫn Sơ mới thở phào nhẹ nhõm. Chợt nhớ ra cũng đúng, căn cứ của người ta chắc chắn có máy bay chiến đấu hoặc chuyên cơ gì đó, không đến lượt cậu lo hão:
“Vậy thì tốt rồi.” Mẫn Sơ nói.
Ngụy Trường Xuyên nhìn cậu, nhận ra Mẫn Sơ thực lòng lo lắng việc mẫu virus không thể về căn cứ kịp thời.
Anh vẫn thường xuyên thấy ở thanh niên này nét ôn hòa có phần lạc lõng với thời mạt thế. Trải qua giai đoạn đầu ôn dịch bùng nổ, mọi trật tự xã hội và đạo đức bị phá vỡ rồi tái cấu trúc một cách hỗn loạn trong thời gian ngắn, Ngụy Trường Xuyên đã thấy quá nhiều người bất chấp thủ đoạn để cầu sinh. Trong cùng cảnh ngộ, nếu là một người có chút khôn lỏi, có lẽ sẽ nảy sinh ý đồ xấu, ví dụ như tìm cách nắm giữ mẫu virus sông băng để đòi hỏi lợi ích từ phía căn cứ.
Nhưng Mẫn Sơ dường như chưa bao giờ nghĩ vậy, từ đầu đến cuối, thanh niên này chưa từng có ý định dùng ơn thu lưu để chèn ép anh, dường như chỉ coi anh như một vị khách bình thường. Lần duy nhất dùng ơn cứu mạng để ép anh thì cũng nhẹ nhàng vô cùng, lúc đầu còn bảo thịt chiên xù bị thiu, cuối cùng vẫn mủi lòng cho anh ăn.
Ngụy Trường Xuyên nhìn cậu, có chút thương xót, lại có chút lo lắng. Một mặt cảm thấy thanh niên thật đáng yêu, mặt khác lại hy vọng cơ thể và tinh thần cậu mạnh mẽ hơn một chút, để người khác nhìn vào không thấy lo âu.
Đúng lúc này, Mẫn Sơ bỗng giơ tay che miệng, khom người hắt hơi một cái.
“Hắt xì!”
Ngụy Trường Xuyên khẽ động mi, nhíu mày: “Bị cảm à?”
“Không có ——”
Mẫn Sơ xoa mũi, vừa ngẩng đầu định nói thì lại liên tiếp hắt hơi mấy cái nữa:
“Cái này……” Mẫn Sơ vất vả lắm mới dừng lại được, hơi xấu hổ nhìn Ngụy Trường Xuyên, quả nhiên thấy anh nhíu mày chặt cứng: “Chắc là do hóng gió biển lâu quá.”
Ngụy Trường Xuyên nhìn cậu, tay trượt từ vai xuống nắm lấy cánh tay cậu: “Vào giường nằm đi.”
Thế là Mẫn Sơ bị anh kéo vào phòng ngủ, nhét vào trong chăn. Lớp chăn bông mềm mại dày dặn phủ lên, nhiệt độ cơ thể dần tăng. Mẫn Sơ cảm thấy khá hơn một chút, hít hít cái mũi hơi ngứa, ngước mắt đã thấy Ngụy Trường Xuyên bưng ly nước từ ngoài bước vào.
“Đây là gì vậy?” Mẫn Sơ ngồi dậy hỏi.
Ngụy Trường Xuyên đưa ly cho cậu, lấy một tấm chăn quàng lên vai Mẫn Sơ: “Thuốc cảm pha nước.”
“Dạ.” Mẫn Sơ nhận lấy uống, cơ thể cậu không tốt nên thuốc cảm luôn có sẵn trong nhà, vị thuốc không quá khó uống, Mẫn Sơ nhanh chóng uống hết rồi đưa ly lại cho Ngụy Trường Xuyên.
Ngụy Trường Xuyên đi rửa ly, rồi rót thêm một ly nước ấm, quay lại thấy Mẫn Sơ đã cuộn trên giường, hơi nhíu mày, nhắm mắt như sắp ngủ.
Hôm nay đi cảng cả đi lẫn về tiêu tốn quá nhiều thể lực, uống thuốc cảm xong cơn buồn ngủ lập tức ập tới, lúc nghe thấy tiếng bước chân của Ngụy Trường Xuyên, cậu đã buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt.
“Anh ơi……” Mẫn Sơ vùi trong chăn ấm, cố gắng giữ chút tỉnh táo cuối cùng nói: “Em hơi buồn ngủ, ngủ một lát đã, lát nữa ăn tối anh nhớ gọi em nhé…… Cá hôm qua đánh được, có thể đem kho tàu……”
Cậu lẩm bẩm, ý thức dần tan rã, chỉ nghe thấy tiếng bước chân bên tai ngày càng gần. Tiếp đó, một bàn tay xoa xoa đỉnh đầu cậu:
“Ngủ đi.”
Theo giọng nói trầm thấp của người đàn ông, ý thức của Mẫn Sơ chìm vào bóng tối.
·
Giấc ngủ này của Mẫn Sơ không hề yên ổn.
Lúc đầu nằm trong chăn cậu thấy ấm áp thoải mái, nhưng rất nhanh nhiệt độ xung quanh bắt đầu leo thang, trở nên nóng rực lạ thường. Mẫn Sơ mơ mơ màng màng cảm thấy mình đổ rất nhiều mồ hôi, muốn tỉnh mà không tỉnh được. Một lúc sau lại bỗng trở nên rất lạnh, chân tay như bị vùi trong đống tuyết, lạnh đến mức run lẩy bẩy không ngừng.
Tuy là đang ngủ nhưng Mẫn Sơ thấy mình liên tục nằm mơ, những giấc mơ rời rạc, kịch liệt và phi logic khiến cậu tiêu hao rất nhiều tinh lực, cậu nhíu mày gần như vùng vẫy trên giường.
Không biết bao lâu sau, Mẫn Sơ cuối cùng cũng tỉnh lại từ đống giấc mơ hỗn độn.
Cậu mở mắt ra, trong phòng đã tối om.
Mẫn Sơ ngẩn người một khoảnh khắc, ý nghĩ đầu tiên là tại sao Ngụy Trường Xuyên không đánh thức cậu, hình như đã lỡ mất giờ ăn tối rồi.
Nhưng ngay sau đó là sự khó chịu từ cơ thể ập đến. Tứ chi đau nhức, đầu óc choáng váng, hốc mũi và cổ họng đều khô khốc, hơi thở phả ra nóng hổi.
Hình như cậu ốm rồi, Mẫn Sơ mơ màng nghĩ. Quả nhiên là đứng bên bờ biển lâu quá, bị gió thổi trúng, không biết Ngụy Trường Xuyên thế nào rồi…… Cậu định lên tiếng nhưng vì cổ họng khô rát nên không thốt ra lời được.
Đúng lúc đó, một bàn tay vươn tới, áp lên mặt cậu: “Tỉnh rồi à?”
Mẫn Sơ nâng mí mắt đang nóng bừng lên, nhìn thấy Ngụy Trường Xuyên đang ngồi bên cửa sổ: “Anh ơi……”
Giọng phát ra khàn đặc khiến chính Mẫn Sơ cũng giật mình.
“Đừng nói chuyện.” Bàn tay đó rời khỏi mặt cậu, luồn sau lưng đỡ Mẫn Sơ dậy. Tiếp đó, một chiếc ly thủy tinh kề sát miệng cậu: “Uống nước đi, uống cả thuốc nữa.”
Mẫn Sơ ngồi dậy, mê man bị đút cho mấy viên thuốc, nhưng khi cậu cố nuốt xuống, cổ họng đau như dao cắt.
“Ưm.”
Mẫn Sơ khó chịu ngẩng đầu, ngậm thuốc ho hắng hai tiếng, nước mắt trào ra nơi khóe mắt.
“Đau lắm à?” Ngụy Trường Xuyên giữ gáy cậu: “Chỗ nào không thoải mái?”
Mẫn Sơ mở mắt, xuyên qua màn sương mờ mịt nhìn Ngụy Trường Xuyên, chỉ thấy mờ hồ đôi mày anh đang nhíu chặt. Cậu gian nan nuốt một cái nhưng không trôi được viên thuốc: “Họng…… họng đau quá……”
Ngụy Trường Xuyên nghe xong liền đưa ngón tay vào miệng cậu, ấn nhẹ cuống lưỡi lấy viên thuốc chưa nuốt được ra: “Ăn từng viên một thôi.”
Mẫn Sơ mơ màng há miệng, không thể suy nghĩ gì, theo bản năng phục tùng mệnh lệnh, nương theo nước nuốt từng mẩu thuốc xuống.
Vài viên thuốc mà phải uống mất hơn mười phút mới xong, một ly nước cũng vơi gần hết.
Mắt Mẫn Sơ nhòe nước, lông mi bết lại từng chùm, cậu nhắm mắt đổ người lại giường, không quên hỏi:
“Anh…… ăn cơm chưa? Mấy giờ rồi ……”
“Bây giờ đừng nghĩ mấy chuyện đó.” Giọng Ngụy Trường Xuyên trầm thấp truyền tới, lòng bàn tay anh che mắt cậu, lau đi nước mắt: “Ngủ đi.”
Hơi thở của Mẫn Sơ nóng hổi, mơ màng đáp vài tiếng rồi lại ngủ thiếp đi.
Đúng hơn là so với ngủ, nó giống như bị ngất đi vậy. Mẫn Sơ hoàn toàn chìm vào bóng tối, bị bệnh tật hành hạ nên ngủ không yên ổn, ngay cả trong mơ cũng hơi nhíu mày.
Trong bóng tối, Ngụy Trường Xuyên ngồi bên mép giường, nhìn thanh niên đang nằm nghiêng.
Mẫn Sơ vừa nằm xuống không lâu đã bắt đầu phát sốt, chắc chắn là do cảm lạnh bên bờ biển. Hiện tại cậu nằm trên giường, tiếng thở hơi nặng, như thể hốc mũi bị tắc, hít khí có vẻ vất vả.
Ánh trăng chiếu lên mặt cậu, Mẫn Sơ rất trắng, đôi mắt nhắm nghiền, mí mắt mỏng hồng rực và hơi sưng, đến cả nếp mí lót nhạt cũng không thấy đâu.
Ngụy Trường Xuyên nhìn một lát, vươn tay dùng mu bàn tay thử nhiệt độ, vẫn rất nóng. Đối với người có hệ miễn dịch và hệ hô hấp yếu như Mẫn Sơ, dù chỉ là cảm mạo nhẹ, nếu không hạ sốt nhanh sẽ rất dễ chuyển biến thành nhiễm trùng phổi.
Lúc này, Mẫn Sơ dường như cảm nhận được cử động của anh, khẽ cựa quậy, lẩm bẩm trong miệng: “…… Lạnh.”
Ngụy Trường Xuyên khựng lại một chút, rồi đứng dậy cởi áo ngoài, lật chăn nằm vào trong, vươn tay ôm Mẫn Sơ vào lòng.
Thanh niên rất gầy yếu, chỉ cần vươn tay là có thể ôm gọn vào ngực, Ngụy Trường Xuyên ôm cậu, lòng bàn tay áp lên lồng ngực đang phập phồng của thanh niên, cảm nhận nhịp tim không mấy mạnh mẽ bên trong. Một lát sau anh trượt tay xuống dưới, chạm vào sườn eo thanh niên, những dải xương sườn cách lớp da thịt mỏng dính sát vào lòng bàn tay anh.
Ngụy Trường Xuyên không diễn tả nổi tâm trạng mình lúc này. Anh cử động nhẹ nhất có thể, vòng tay ôm thanh niên sưởi ấm cũng không dám dùng sức, mở mắt chú ý từng động tĩnh của cậu, suốt cả đêm không hề chợp mắt.
·
Sau đó, Mẫn Sơ tỉnh dậy đứt quãng rất nhiều lần trong cơn sốt, lần nào Ngụy Trường Xuyên cũng ở bên cạnh đút nước và thuốc cho cậu.
Lúc đầu Mẫn Sơ còn nhớ đến việc Ngụy Trường Xuyên chưa ăn cơm, nhưng sau đó thì đến thời gian cậu cũng chẳng hay, cứ thế mê man ngủ trên giường. May mà có vẻ thuốc đã phát huy tác dụng, đến ngày thứ ba nhiệt độ trên người Mẫn Sơ đã giảm xuống, chỉ còn sốt nhẹ.
Ngụy Trường Xuyên đưa nước tới. Mẫn Sơ đón lấy uống một ngụm, nếm thấy vị ngọt liền hơi mở to mắt:
“Ngọt quá.” Cậu quay đầu nhìn Ngụy Trường Xuyên: “Anh cho đường sao?”
Ngụy Trường Xuyên đáp: “Cho mật ong.”
Mẫn Sơ ‘ồ’ một tiếng, thấy hơi vui vui nên lại uống thêm ngụm nữa. Nhưng cổ họng vẫn rất đau nên cậu không uống hết mà đặt ly xuống.
Ngụy Trường Xuyên một tay đút túi quần, rũ mắt hỏi: “Giờ có muốn ăn chút gì không?”
“Hả?” Mẫn Sơ nghe vậy hơi ngạc nhiên ngẩng đầu. Ngụy Trường Xuyên cúi nhìn cậu như đang thăm dò. Tính ra Mẫn Sơ thực sự đã hai ngày không ăn gì ra hồn, thực tế cậu cũng không thấy đói, nhưng Mẫn Sơ vẫn nói: “Vâng, hơi đói rồi.”
Nghe vậy, Ngụy Trường Xuyên gật đầu, xoay người vào bếp. Khi quay lại, trên tay anh bưng một bát cháo.
Mẫn Sơ trố mắt nhìn bát cháo trắng, thấy Ngụy Trường Xuyên ngồi xuống mép giường liền há miệng:
“Cái này…… là anh nấu sao?” Ngụy Trường Xuyên đang dùng thìa khuấy cháo, nghe vậy ngẩng đầu: “Sao thế?”
Mẫn Sơ chớp mắt: “Dạ không…… chỉ là, hơi ngạc nhiên thôi.”
Bởi vì Ngụy Trường Xuyên trông không giống người biết nấu ăn. Nhưng nghĩ kỹ lại, Ngụy Trường Xuyên làm việc nhà cũng rất cừ, trước đó những việc như giặt đồ, rửa bát, giết lợn đều làm rất tốt.
Mẫn Sơ mang lòng cảm kích ăn hết bát cháo trắng, vị cháo rất thanh, chỉ là nước tinh khiết và gạo được ninh chậm mà thành. Vì cổ họng còn đau nên Mẫn Sơ ăn rất chậm, nuốt từng chút từng chút một.
Ngụy Trường Xuyên đứng bên quan sát nói: “Ăn không nổi thì đừng gượng ép.”
Mẫn Sơ nhíu mày nuốt một ngụm cháo, nhìn Ngụy Trường Xuyên: “Không phải, là do họng đau quá.”
Thực ra cậu cũng không có hứng ăn uống gì, nhưng cậu không nỡ bỏ phí.
Mất nửa giờ đồng hồ Mẫn Sơ mới ăn xong bát cháo, Ngụy Trường Xuyên mang bát đi rửa.
Mẫn Sơ nằm nghiêng phía sát cửa sổ, nhìn bầu trời xanh thẳm bên ngoài, ngủ cả một ngày đêm rồi nên cậu không thấy buồn ngủ nữa. Cậu trằn trọc không ngủ được, bèn xoay người bắt chuyện với Ngụy Trường Xuyên đang ngồi bên giường:
“Anh ơi, anh ăn cơm chưa?”
Ngụy Trường Xuyên ngồi trên ghế cạnh giường, tay cầm một cuốn sách: “Ăn rồi.”
“Ăn gì thế?” Mẫn Sơ tò mò.
Động tác lật sách của Ngụy Trường Xuyên khựng lại, anh quay đầu: “Cậu nghĩ tôi không biết nấu cơm à?”
Mẫn Sơ vốn định gật đầu, nhưng nghĩ đến bát cháo trắng liền khựng lại: “Anh biết sao? Thế anh nấu món gì?”
Ngụy Trường Xuyên nhìn cậu một lúc rồi thu hồi ánh mắt, đáp: “Mì gói.”
Mẫn Sơ hơi mở to mắt: “Thế mà gọi là nấu cơm ——” Tiếp đó cậu sững lại, nhận ra Ngụy Trường Xuyên có lẽ đang trêu đùa mình một chút.
Cậu trố mắt nhìn Ngụy Trường Xuyên, quả nhiên thấy trên mặt anh thoáng hiện một tia ý cười. Mẫn Sơ chớp mắt rồi cũng mỉm cười theo, xích lại gần mép giường một chút:
“Cảm ơn anh đã chăm sóc em như vậy.” Cậu cuộn trong chăn, ngẩng đầu nhìn anh một cách lấy lòng: “Đợi em khỏe hẳn sẽ nấu tiệc lớn cho anh ăn.”
Ngụy Trường Xuyên cúi đầu nhìn thanh niên với mái tóc đen mềm mại rối trên trán, đôi mắt còn hơi đỏ, cong cong như trăng non.
Anh buông cuốn sách, nắm lấy bàn tay thanh niên đang buông thõng bên giường: “Cậu cứ khỏe lại rồi hãy hay.”
Ngón tay Mẫn Sơ thon dài, trên mu bàn tay lộ rõ những mạch máu xanh, làn da hơi lạnh, tuần hoàn máu không tốt lắm. Ngụy Trường Xuyên nắm lấy không buông, lòng bàn tay nóng hổi nhẹ nhàng mơn trớn năm ngón tay cậu.
Mẫn Sơ để anh nắm một lúc, không nói gì, trong lòng không thể không thấy cảm động.
Từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai chăm sóc cậu tỉ mỉ như vậy.
Người ta thường nói trẻ con thời kỳ sơ sinh không có ký ức, nhưng Mẫn Sơ nhớ rất rõ vào mùa đông năm cậu vừa tròn hai tuổi, cậu bị ốm rất nặng, nằm trên giường bệnh sốt cao, thỉnh thoảng tỉnh táo nghe thấy mấy người lớn đứng ở cửa bàn tán xem nếu cậu không qua khỏi thì chôn ở đâu. Nghĩa trang công cộng gần đó không còn chỗ, mộ tư nhân thì đắt đỏ, có người đề nghị chôn cậu trên ngọn núi cô độc sau cô nhi viện.
Mẫn Sơ vĩnh viễn không quên được cảm giác bất lực và sợ hãi lúc đó, cậu đã vượt qua trận bệnh ấy nhưng sau đó rất lâu không dám lại gần ngọn núi sau lưng cô nhi viện.
Vì thế thời thanh thiếu niên, ước mơ lớn nhất của cậu là mau chóng trưởng thành, lập gia đình riêng, nếu có chết cũng muốn chết trong vòng tay của người thân yêu. Người khác mong sớm mua xe mua nhà, còn thứ cậu muốn sở hữu nhất lại là một mảnh đất thuộc về mình, có khắc tên mình trên bia mộ.
Sau này lớn hơn chút, tư tưởng dần chín chắn, Mẫn Sơ cũng dần nguôi ngoai. Chuyện sau khi chết đều là hư ảo, sống tốt những ngày hiện tại mới là quan trọng nhất. Vả lại cậu là người đồng tính, lại mang cái thân thể rệu rã này, yêu đương còn thấy quá sức, tốt nhất đừng làm phiền người ta.
Nhưng giờ nằm trong ổ chăn ấm áp mềm mại, vừa uống cháo người ta nấu, tay lại được nắm chặt trong lòng bàn tay, nghĩ đến những chuyện đó lòng không khỏi xao động.
Mẫn Sơ nằm lặng lẽ một lát, cuối cùng nhịn không được ngẩng đầu nhìn Ngụy Trường Xuyên đang nghiêng mặt đọc sách: “Anh ơi, anh đã từng yêu ai chưa?”
Giọng Mẫn Sơ rất nhỏ, trôi nổi trong không trung.
Ngụy Trường Xuyên khựng lại một chút, dời mắt nhìn lên mặt cậu: “Hỏi chuyện đó làm gì?”
Mẫn Sơ căng thẳng nuốt nước miếng: “…… Chỉ là tò mò thôi.” Cậu nói tiếp: “Anh không muốn nói cũng không sao đâu.”
Ngụy Trường Xuyên nhìn cậu bình thản, thần sắc giữa đôi mày hơi biến đổi, nhưng trước khi Mẫn Sơ kịp thấy rõ cảm xúc trong đó, anh đã quay mặt đi: “Tôi không thể.”
Mẫn Sơ ngẩn người, không hiểu: “Dạ? Cái gì?”
Ngụy Trường Xuyên nói: “Quy định của căn cứ, người miễn dịch và người bình thường không được nảy sinh quan hệ tình cảm.”
Giọng anh bình tĩnh, Mẫn Sơ kinh ngạc mở to mắt, mất hai giây mới hiểu được ý trong lời anh: “Cái gì…… Tại sao lại không được?”
Ngụy Trường Xuyên nghiêng mặt, ánh mắt hơi trầm xuống, giọng điệu nặng hơn lúc nãy một chút: “Đây là quy định.”
Mẫn Sơ bị bốn chữ cứng nhắc đó đả kích, lòng nguội lạnh mất một nửa.
Cậu không hiểu tại sao lại có quy định như vậy, là vì người miễn dịch phải đi làm nhiệm vụ khắp nơi, sợ lây nhiễm? Hay là vì lý do gì khác ——
Hoặc có lẽ căn bản chẳng có quy định nào cả, Ngụy Trường Xuyên nói vậy là để dập tắt ý nghĩ của cậu.
Lòng Mẫn Sơ lạnh toát, không khỏi hơi co người lại, ngón tay cuộn tròn.
Cảm nhận được động tác của cậu, tay Ngụy Trường Xuyên theo phản xạ siết chặt lại, nhìn cậu một cái rồi mới buông ra.
Mẫn Sơ chậm chạp rụt tay vào trong chăn, xoay người quay lưng về phía người đàn ông.
Ngụy Trường Xuyên ngồi bên giường, không nói gì.
Mẫn Sơ nằm một lúc, lại chầm chậm cựa quậy, nhích dần về phía sát tường.
Động tác của cậu rất nhỏ nhưng căn phòng quá tĩnh lặng, tiếng sột soạt trong chăn như bị phóng đại vô hạn. Nhìn từ phía sau, cậu bọc trong chăn như một cái kén, chầm chậm nhúc nhích.
Giây tiếp theo, giường hơi lún xuống, Mẫn Sơ bỗng bị một đôi tay ôm lấy từ phía sau, một hơi ấm nóng rực áp sát vào lưng.
Là Ngụy Trường Xuyên, anh buông sách lên giường, ôm cả cậu lẫn chăn vào lòng. Mẫn Sơ nghe thấy hơi thở của người đàn ông bên tai, nhất thời nín thở, cơ thể hơi cứng đờ:
“Anh ——” Anh làm gì thế?
Câu hỏi chưa kịp thốt ra đã bị Ngụy Trường Xuyên ngắt lời:
“Tôi hơi mệt.” Giọng người đàn ông khàn khàn truyền tới: “Cho tôi ngủ cùng một lát.”
Mẫn Sơ sững lại, nghĩ đến việc Ngụy Trường Xuyên đã chăm sóc mình hai ngày nay, liền im lặng nuốt lời định nói vào trong.
Ngụy Trường Xuyên nằm nghiêng sau lưng cậu, vòng tay qua người điều chỉnh tư thế để ôm cậu chặt hơn, cằm tựa lên đỉnh đầu Mẫn Sơ, thở ra một hơi hơi nặng nề.
“Tôi chưa từng yêu ai.” Anh bỗng nhiên nói.
Mẫn Sơ không kịp trở tay, hơi ngỡ ngàng. Ngụy Trường Xuyên chỉ nói duy nhất câu đó, Mẫn Sơ nghe xong không rõ cảm giác trong lòng là gì, quy định căn cứ không cho người miễn dịch yêu người bình thường, vậy hai người họ là tuyệt đối không thể rồi, còn nói những chuyện này làm gì chứ?
Cậu nghĩ ngợi nhưng không trả lời Ngụy Trường Xuyên. Ngụy Trường Xuyên cũng không nói tiếp, một lát sau nhịp thở của anh trở nên dài và đều, dường như đã ngủ thiếp đi. Mẫn Sơ nằm trong bóng tối một lúc rồi cũng ngủ theo.
·
Cơn bệnh của Mẫn Sơ kéo dài dằng dẳng suốt một tuần, cuối cùng cậu cũng hồi phục đầy năng lượng, quay lại căn bếp làm nghề cũ.
Bệnh nặng mới khỏi, Mẫn Sơ nấu món gì đó đơn giản mà chắc bụng. Cậu luộc hai bát mì sợi to, dùng dầu nóng dội lên bột ớt để tạo vị cay tươi mới, thêm mè trắng, tỏi băm, nước tương và chút đường trắng làm nước xốt. Tưới nước xốt nóng hổi lên mì, vậy là có bát mì trộn dầu nóng thơm phức.
Để đảm bảo dinh dưỡng và lượng rau xanh, Mẫn Sơ còn dùng chỗ cà rốt và rau chân vịt đông lạnh còn lại thêm trứng gà làm món trứng cuộn dày dặn. Cá Ngụy Trường Xuyên đánh được hôm qua vẫn còn tươi, thịt chắc và béo, chỉ cần chiên qua dầu rồi thêm chút muối hột là rất ngon.
Mẫn Sơ rất tập trung khi nấu ăn, dù không phải làm cho khách mà chỉ cho người nhà ăn cậu cũng cố gắng làm thật tinh tế. Cậu dùng xẻng nhỏ tỉ mỉ chỉnh hình miếng trứng cuộn, đảm bảo mỗi lớp da trứng đều ép chặt lên lớp dưới, tạo thành khối trứng vuông vức đẹp mắt.
Cơm xong, Ngụy Trường Xuyên đã đợi ở cửa, đón lấy bát đĩa từ tay cậu bưng ra ngoài.
Đã lâu hai người không ngồi lại ăn một bữa tử tế, Ngụy Trường Xuyên gắp một đũa mì lớn đẫm dầu ớt, cúi đầu ăn một ngụm, chân mày giãn ra thấy rõ.
Mẫn Sơ nhìn anh ăn từng ngụm mì, lòng bỗng trào dâng một cảm giác thỏa mãn pha chút xót xa, không biết tuần qua Ngụy Trường Xuyên đã phải ăn bao nhiêu mì gói. Cậu vừa ngó qua bếp, năm gói mì mở sẵn đã hết sạch, Ngụy Trường Xuyên ăn khỏe, chắc chắn là ăn không ít, hẳn là cũng ngán lắm rồi.
Ăn xong bữa tối, Ngụy Trường Xuyên theo lệ thường đi rửa bát, Mẫn Sơ ngồi trong phòng ăn nhìn ra cửa sổ.
Trong tuần cậu ốm, trên đảo có tuyết rơi rất lớn, lần này không phải bão tuyết mà chỉ là những bông tuyết lông ngỗng rơi xuống lặng lẽ, tuy không đáng sợ bằng bão tuyết nhưng uy lực không thể coi thường. Tuyết rơi ngắt quãng suốt một tuần đã tích lại rất dày, ra ngoài chắc phải ngập quá đầu gối.
Ngụy Trường Xuyên rửa bát xong, vừa bước ra đã thấy Mẫn Sơ ngồi bên giường, hơi nhíu mày.
“Sao thế?” Anh bước tới hỏi.
Mẫn Sơ quay đầu nhìn anh, rồi lại nhìn ra cửa sổ: “Tuyết lớn thế này, em lo nhà cửa trong trấn sẽ sập mất.”
Trong trấn chỉ còn mình cậu, những ngôi nhà khác không có ai quét dọn, tuyết tích trên mái quá nhiều sẽ làm sập nhà. Những ngôi nhà ở làng gần đây đều sập từng cái một như vậy. Mẫn Sơ rất lo, cậu không muốn nhà cửa trong trấn bị đổ, sâu thẳm trong lòng cậu vẫn mong những người dân di cư về phía nam sẽ có ngày quay lại, lúc đó không thể để họ đến chỗ ở cũng không có được.
“Em phải đi dọn tuyết trên mái hiên thôi.” Mẫn Sơ nói.
Ngụy Trường Xuyên một tay đút túi quần, cúi đầu nhìn ra cửa sổ rồi đáp nhanh: “Không được.”
“Cậu cứ ở trong nhà đi.” Anh bảo: “Để tôi đi.”
Mẫn Sơ nghẹn lời, hơi mở mắt: “Em khỏi bệnh rồi mà.”
Ngụy Trường Xuyên rũ mắt nhìn cậu. Mẫn Sơ ốm một tuần nên gầy đi trông thấy, gương mặt vốn hơi có thịt giờ nhỏ lại một vòng, cằm nhọn hơn, cổ gầy guộc, bóng dáng thanh tú in trên cửa sổ.
Giữa đôi mày Ngụy Trường Xuyên hiện lên một nếp nhăn nhạt, anh lặp lại: “Không được.”
Giọng anh không cho phép cự tuyệt, tiếp đó thấy Mẫn Sơ cũng nhíu đôi mày thanh mảnh, vẻ mặt không vui, lẩm bẩm:
“Em nằm lâu quá rồi, cũng muốn ra ngoài hít thở không khí chút.”
Thanh niên ngước đôi mắt đan phượng dài nhìn anh rồi lại cụp xuống: “Vả lại khi anh chưa tới, em toàn tự mình làm thôi.”
Ngụy Trường Xuyên nghe xong chợt im lặng. Dường như lúc này anh mới nghĩ tới việc trước khi mình đến, thanh niên trông có vẻ yếu ớt này đã một mình sinh sống trên đảo nhỏ, trong đầu thoáng hiện lên bao câu hỏi: lúc đó cậu có bị ốm không, cậu đã chịu đựng thế nào, mùa đông dọn tuyết thì làm sao. Nhưng với tư cách là một người suýt chút nữa đã rời đi và chắc chắn cũng sẽ không ở lại đảo lâu dài, anh dường như không có tư cách can thiệp sâu.
Ngụy Trường Xuyên im lặng hồi lâu, cuối cùng ngầm đồng ý cho Mẫn Sơ đi cùng.
May mà tuyết bên ngoài vừa tạnh, lúc tạnh tuyết không có gió thì cũng không quá lạnh, Mẫn Sơ bọc mình như một quả bóng, theo Ngụy Trường Xuyên đi trên tuyết.
Nền tuyết xốp và chắc chắn nuốt chửng mọi tạp âm, bốn bề lặng ngắt như tờ, Mẫn Sơ và Ngụy Trường Xuyên đi tới trước một ngôi nhà nhỏ sơn toàn màu xanh lam.
Mái hiên dốc nhọn của ngôi nhà phủ đầy tuyết, Mẫn Sơ ngẩng đầu nhìn, bỗng nhớ ra lúc ra cửa hai người quên mang theo dụng cụ: “Chết rồi, quên mang xẻng xúc tuyết.”
Ngụy Trường Xuyên đứng ngoài sân nhìn lên mái hiên một cái: “Không cần đâu.”
Mẫn Sơ quay sang nhìn anh: “Sao lại không cần ——”
Tiếp đó, cậu thấy Ngụy Trường Xuyên cúi đầu gạt tuyết, tiện tay nhặt lên một hòn đá hơi lớn, đứng thẳng dậy, nhắm vào một góc nào đó trên mái hiên, hòn đá được ném đi với tốc độ Mẫn Sơ không kịp nhìn thấy.
“Bộp.”
Một tiếng động nhỏ vang lên, khối tuyết tích từ gần mái hiên bị đứt gãy, sau đó ầm ầm trượt xuống.
Từng lớp từng lớp đổ xuống, chỉ trong chớp mắt mái hiên đã sạch bóng.
Mẫn Sơ đứng sau lưng Ngụy Trường Xuyên, trố mắt nhìn những lớp tuyết rơi xuống đất tung lên một màn bụi tuyết trắng xóa, hai giây sau mới quay lại nhìn Ngụy Trường Xuyên, thốt lên:
“Anh, anh đỉnh quá đi mất.”
Ngụy Trường Xuyên nghiêng mặt tuấn mỹ, thần sắc điềm nhiên, quay lại ôm lấy cậu: “Đi thôi, sang nhà tiếp theo.”
Mẫn Sơ bị anh kéo sang ngôi nhà khác, mắt sáng lấp lánh, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Anh ơi, chiêu này gọi là gì thế? Cứ như đóng phim điện ảnh vậy!”
Ngụy Trường Xuyên không trả lời cậu, đến trước ngôi nhà tiếp theo anh lại dùng chiêu cũ, chưa đầy một phút đã giải quyết xong. Mẫn Sơ cảm thấy mang theo Ngụy Trường Xuyên còn hữu dụng hơn mang xẻng, trước kia cậu đi từng nhà phải mất mấy ngày mới xong, Ngụy Trường Xuyên chưa đầy nửa giờ đã đi hết cả con phố.
Nhiệm vụ hoàn thành, hai người quay về, vừa vặn là một khoảng thời gian tản bộ thoải mái.
Ngôi nhà cuối cùng nằm trên đỉnh gò đất nhỏ, từ đây đi về phía nhà hàng Trung Quốc là đường xuống dốc, vừa hay có thể thấy dưới bầu trời xanh thẳm, cánh đồng tuyết bao la trải dài tận bờ biển, mặt biển hòa làm một với chân trời thành một mảng sẫm màu gợn sóng nhẹ.
Mẫn Sơ cúi nhìn đồng hồ đeo tay, phát hiện lúc này là đúng 12 giờ trưa.
Cậu ngẩng đầu thở dài: “Đêm cực đến rồi.”
Mặt trời không còn mọc lên nữa, màn đêm vô tận bao trùm đảo nhỏ, mang đến cái lạnh và sự cô tịch không biên giới. Phải đợi đến khi mùa đông dài đằng đẵng qua đi, mùa xuân năm sau ánh mặt trời mới xuất hiện lại nơi chân trời.
Hai người đứng trên sườn núi tĩnh lặng một lát. Vài phút sau Ngụy Trường Xuyên quay đầu, nắm lấy tay cậu: “Đi thôi.”
Mẫn Sơ gật đầu, chuẩn bị xuống núi.
Đường xuống dốc dễ đi hơn đường lên, Mẫn Sơ được nắm tay đi sau Ngụy Trường Xuyên, bỗng nhiên nảy sinh một ảo giác bình yên. Thời mạt thế dường như đột ngột cách họ rất xa, trong thế giới hỗn loạn này, màn đêm trên đảo vùng địa cực là vĩnh cửu không đổi, ít nhất trong đêm cực này, Ngụy Trường Xuyên sẽ ở bên cạnh cậu.
Nhưng đúng lúc đó, Ngụy Trường Xuyên đi phía trước bỗng dừng bước, ngẩng đầu nhìn lên trời.
Mẫn Sơ cũng dừng theo: “Anh, sao thế?”
Ngụy Trường Xuyên không nói gì, chỉ bỗng nhiên buông tay cậu ra, đưa tay vào trong đồng phục.
Chỉ trong tích tắc đó, Mẫn Sơ bỗng nghe thấy một âm thanh khó tả truyền tới từ phía chân trời.
Nó giống như một luồng gió lớn đột ngột thổi tan mây mù, lại giống như tiếng cánh chim lướt qua bầu trời đêm. Tiếng vang vọng tới, Mẫn Sơ ngẩng đầu nheo mắt, thế mà lại lờ mờ thấy được một bóng đen đang tiến gần trên bầu trời.
Bóng đen đó ngày càng lớn, Mẫn Sơ dần mở to mắt, thứ đầu tiên xuất hiện dưới ánh sáng yếu ớt nơi tầng mây là một đôi cánh chim khổng lồ.
Ngay giây tiếp theo, Ngụy Trường Xuyên đứng trước mặt cậu đột ngột rút thứ gì đó ra chỉ lên trời:
“Đoàng!”
“Đoàng!”
“Đoàng!”
Ba tiếng súng vang lên, bóng đen trên trời chao đảo thấy rõ bằng mắt thường, chệch khỏi hướng ban đầu rồi rơi xuống phía đông nam của họ.
Mẫn Sơ đứng sau lưng Ngụy Trường Xuyên nhìn thấy ở nơi cách họ vài trăm mét, một đôi cánh khổng lồ vỗ mạnh trong không trung, luồng khí mang theo thổi bay hoàn toàn lớp tuyết dày mấy thước trên mặt đất, dọn sạch một khoảng hình tròn bán kính 5 mét.
Mẫn Sơ còn chưa kịp nhìn rõ thứ ở giữa đôi cánh đó là gì thì một giọng nam tức tối đã xé toạc không gian lạnh lẽo:
“Tên lính kia! Anh định giết tôi đấy à?”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận